Nhân loại thường tìm thấy di tích khai quật, các loại thần thông công pháp, đồ vật tế luyện đều gắn liền với cổ tự. Các diễn đàn về chủ đề này vẫn rất sôi nổi, không thiếu người tham gia. Hà Mộ vừa đăng bài chưa được bao lâu, đã có một người tự xưng là "Cô Xa sơn nhân" hồi đáp:
"Những chữ này của ngươi có vẻ khá cổ xưa. Dù không bằng Xích Minh ngọc văn, Bát Uy long thư, những loại đạo văn trực tiếp diễn hóa và ẩn chứa đạo lý pháp tắc sơ khai nhất, thì cũng không sai biệt nhiều, thuộc tầng thứ hai hoặc ba của quá trình diễn hóa. Bản thân ý nghĩa của chúng rất sâu xa, hàm ý thâm thúy. Chỉ cần giải một chữ thôi, e rằng cũng có thể viết ra vài tờ kinh thư. Không có văn cảnh trước sau để tham khảo, căn bản không thể đưa ra đáp án chính xác."
Hà Mộ rất đồng tình với ý kiến của Cô Xạ sơn nhân. Xét theo lịch trình phát triển của văn tự, đạo văn huyền ảo, tự mang đại uy lực, ngay cả người trong cõi thần tiên cũng phải lên đến Bỉ Ngạn mới có thể hiểu hết ý nghĩa của chúng. Để sinh linh dễ lý giải hơn, Xích Minh ngọc văn, Bát Uy long thư mới xuất hiện, bước đầu trình bày đạo văn, miêu tả pháp lý của thiên địa, được gọi là một chữ một quyển thư, một văn một thần thông.
Tuy nhiên, những loại văn tự này vẫn rất tối nghĩa đối với Truyền Thuyết đại năng, huống chi là Thiên Địa Nhân Tiên và người phàm tục. Bởi vậy, chúng lại được đơn giản hóa, chia tách hơn nữa, số lượng văn tự tăng lên, hàm nghĩa tương ứng giảm bớt. "Cửu Thiên chính văn" của Tiên Giới năm xưa thuộc loại này. Nhưng đến mức này, mỗi chữ vẫn mang thần thông, hàm nghĩa của chúng vẫn có thể được hậu thế viết ra thành vài tờ kinh thư, vô cùng thâm hậu.
Trải qua nhiều đời diễn biến, uy lực trong mỗi văn tự đơn lẻ giảm đi nhanh chóng. Đến Cận Cổ văn tự, không còn lực gia trì tự thân, đã không thể lay động được thiên địa.
Chính vì vậy, việc xác định tầng thứ hai hoặc ba của văn tự mà không có văn cảnh trước sau gần như là không thể có được đáp án chính xác, dù thinh giáo đại năng đại thần thông giả cũng vậy, bởi vì có quá nhiều cách giải thích.
Thế nhưng, Hà Mộ không thể đem hình tượng cửu đầu điểu và Thái Cổ văn tự ra bàn luận được. Đó chẳng khác nào tự tiết lộ bí mật của mình. Ai biết trong diễn đàn có gián điệp của Yêu tộc hay không!
Còn việc Huy Quang tiểu thánh, Bắc Cực tiểu thánh có phát hiện ra vấn đề hay không, hắn lại tương đối bình tĩnh. Bởi vì ánh mắt của những đại năng này chắc chắn chủ yếu tập trung vào nơi này, lo sợ việc hắn sử dụng Vạn Giới Thông Thức phù có thể bị hồn phách trói buộc và bị thao túng tâm niệm.
Việc trực tiếp thỉnh sư phụ chỉ điểm bị Hà Mộ xếp ở lựa chọn cuối cùng. Tuy rằng sư phụ thường nói tuyệt học giữ nhà của Ngọc Hư cung là "Thỉnh gia trưởng," không cần ngượng ngùng, nhưng hắn vẫn cảm thấy rằng nếu đi lịch lãm mà có chuyện gì cũng tìm trưởng bối giúp đỡ thì thật vô dụng, hoàn toàn mất đi năng lực tự giải quyết vấn đề, chẳng còn ý nghĩa gì của việc du lịch nữa.
Trong lúc suy nghĩ, Hà Mộ vừa vờ như chuyên chú cân nhắc những văn tự trên cửa, vừa hồi đáp Cô Xạ sơn nhân:
“Tôi ngẫu nhiên có được cổ tự, làm gì có văn cảnh trước sau. Mong huynh đài giúp đỡ giải thích hàm nghĩa chủ yếu. Dù dài dòng cũng không sao, tại hạ sẽ có báo đáp.”
Đợi đến khi tự mình làm rõ được phần lớn ý nghĩa ẩn chứa trong từng chữ, rồi kết hợp trình tự trước sau, quy nạp tổng kết, loại trừ những nghĩa khác!
Trong lúc hai người hỏi đáp, bài đăng đã có không ít người tham gia thảo luận. Có người trêu chọc Cô Xạ sơn nhân căn bản chưa từng tiếp xúc với Xích Minh ngọc văn, Bát Uy long thư, làm sao có thể phán đoán được cổ tự cửu đầu điểu này không sai biệt nhiều với chúng. Có người ồn ào phát biểu cách giải thích của mình, những ý kiến mâu thuẫn nhau thì đầy rẫy.
Hà Mộ lãnh tĩnh đứng ngoài quan sát, hấp thu những điều có ích. Đồng thời, hắn tiếp tục đánh giá đại môn động phủ, vẻ mặt dị thường "chuyên chú."
Lúc này, Ngao Tần đang nhàn rỗi đi qua đi lại, lạnh lùng châm chọc một câu: "Hai vị tiểu thánh đều có kiến thức và suy đoán về cấm chế niêm phong cửa, nhưng lại không thấy họ đề cập đến vấn đề đồ án cửu đầu điểu. Chỉ có mình ngươi là có ý nghĩ kỳ lạ!"
Hà Mộ nghe vậy ngẩn người. Cảm giác mơ hồ có gì đó không đúng lúc trước lại ùa về trong lòng, rồi một tia linh quang chợt lóe, chiếu sáng bóng tối!
Sư phụ từng giảng giải chi tiết cho các sư huynh muội của hắn về đặc thù của Truyền Thuyết đại năng. Nếu họ muốn, họ có thể nhìn thấy mọi ngóc ngách của Chân Thật giới. Bởi vì đối với họ, thị giác sau khi biến hóa chỉ là một đám điểm vô cùng nhỏ bé được xếp chồng lên nhau. Tất nhiên, số lượng điểm là vô kể. Nếu không có liên hệ, không có manh mối, bất cứ Truyền Thuyết nào cũng không thể lúc nào cũng đưa từng điểm vào tầm quan sát của mình, lan tỏa xúc giác đến toàn bộ vũ trụ, thật sự là không thể chịu nổi.
Nhưng điều này cũng ngầm chứng minh rằng nếu Truyền Thuyết đại năng chú ý đến nơi nào, họ có thể trực tiếp nhìn thấy mà không cần đi ra ngoài!
Đối với Huy Quang tiểu thánh và Bắc Cực tiểu thánh, việc bị kẻ có tâm chú ý dù có thể hàng lâm đến động phủ này ở khắp mọi nơi, cũng khó thoát khỏi việc bị các cường giả khác nhận ra. Nhưng chỉ là nhìn chăm chú từ khoảng cách xa xôi thì hiển nhiên không có gì bất thường. Họ chắc chắn biết rõ như lòng bàn tay tình hình bên ngoài di phủ của Cửu Đầu Đại Thánh!
Bởi vậy, việc họ không chỉ điểm mà để Cửu Ly, Ngao Tần tự chủ phát huy có thể coi là thuận đường ma luyện, không có gì đáng nghi. Nhưng một đám đồ án cửu đầu điểu tản ra khí tức hoang mang bày ở đó, rõ ràng thể hiện sự quỷ dị của chúng, lẽ nào họ lại không phát hiện ra?
Với thực lực và cảnh giới của họ, việc xác định Cửu Thiên chính văn và làm rõ ý nghĩa của những đồ án cửu đầu điểu này không hề khó khăn. Nếu họ không nói ra, chắng lẽ những Thái Cổ văn tự này chỉ là vụn vặt không đáng kể, không quan trọng?
Nhưng nếu không quan trọng, như lời Cửu Ly nói, cấm chế của cả tòa di phủ chỉ còn tiêu chuẩn Yêu Vương trở xuống. Với Truyền Thuyết đại năng, nơi này chẳng khác nào hậu viện nhà mình, không hề có ngăn trở, có thể ở bên trong khắp mọi nơi, có thể trực tiếp lấy đi những vật phẩm trân quý nhất. Các đại năng đại thần thông giả khác thì chậm một nhịp, căn bản không kịp ngăn cản!
Một khi đã như vậy, việc để Cửu Ly đến thăm dò có ý nghĩa gì?
Hay là động phủ đã bị dời đi, hôm nay chỉ là ma luyện và khảo nghiệm hậu duệ?
Mà nếu vậy, việc sư phụ bảo mình đến Tinh vực Yêu tộc là vì cái gì?
Nếu di phủ có thể ngăn cản Truyền Thuyết đại năng nhìn trộm và bố trí khắp mọi nơi, thì lại rất nguy hiểm đối với đám yêu Cửu Ly. Huy Quang, thân là Ngũ Đức Phượng Hoàng, lại chủ động đấy hậu duệ của mình vào chỗ chết sao?
Hà Mộ khẽ nhíu mày, cảm thấy sự tình phức tạp hơn mình tưởng tượng, đầy mâu thuẫn, có rất nhiều điều khó hiểu. Trong lòng hắn không khỏi dâng lên ý nghĩ rằng ý đồ của sư phụ Tô Mạnh giống như thiên ý, khó có thể phỏng đoán.
Sự tình giữa các đại năng đại thần thông giả thật sự quá khó để hắn hiểu được.
Hắn thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía Cửu Ly, như có điều suy nghĩ hỏi: "Tiểu thánh có cố ý đề cập hoặc cường điệu điều gì không?"
Cửu Ly hiểu ý hắn, khẽ gật đầu nói: "Mẫu thân ta xác thật không đề cập đến việc những đồ án cửu đầu điểu này có thể là Thượng Cổ văn tự. Bà chỉ nhấn mạnh một câu rằng trong động phủ có thể có những đặc thù của thời kỳ Thái Cổ Hồng Hoang, nhưng không cần kinh hoảng, cẩn thận ứng đối là được."
"Vậy à." Hà Mộ thấp giọng lẩm bẩm.
Ngao Tần bên cạnh lại hừ lạnh một tiếng: "Đừng làm bộ làm tịch nữa. Có phải là không nhận ra không? Thừa nhận đi, ta còn có thể cho ngươi một cơ hội!"
"Biết thế đã không trì hoãn." Cổ Việt rầu rĩ nói.
Hà Mộ không tranh cãi, lại nhìn về phía đại môn động phủ, tựa hồ đắm chìm vào việc giải đọc Thái Cổ văn tự.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, rất nhanh đã đến giới hạn một chén trà. Ngao Tần sốt ruột mở miệng: "Ngươi rốt cuộc có nhận ra hay không? Đừng lãng phí thời gian của chúng ta!"
"Nguyệt Lạc tiên sinh, nếu thật sự không nhận ra thì buông tay đi.” Kim Lân tiên tử trấn an khuyên giải một câu.
Hà Mộ ngẩng đầu, hai mắt lại có chút trống rỗng. Cô Xạ sơn nhân và những người khác đã đưa ra những tràng giang đại hải miêu tả về văn tự, hắn đang tập hợp, quy nạp, loại trừ những nghĩa khác.
Thấy hắn như vậy, Ngao Tần định quát mắng, nhưng Cửu Ly trong lòng vừa động, trầm giọng nói: "Nguyệt Lạc tiên sinh tựa hồ có thu hoạch, chúng ta đợi thêm một chút."
"Càng kéo dài, khả năng bại lộ càng tăng thêm một phần!" Ngao Tần chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
Cửu Ly bị trúng mê hồn dược rồi sao? Vì một tên yêu vật tầm thường khoác lác, không biết trời cao đất rộng mà trì hoãn đại sự?
Đúng lúc này, Hà Mộ đột nhiên mở miệng:
"Ta đã hiểu những Thái Cổ văn tự này muốn nói gì."
"Hiểu?" Kim Lân tiên tử kinh ngạc hỏi lại.
Ngao Tần nhíu chặt lông mày nói: "Ngươi đừng có ăn nói hàm hồ, dọa người."
Hà Mộ nâng tay trái lên, chỉ vào đám đồ án cửu đầu điểu:
"Đây hăn là Cửu Đầu Đại Thánh căn cứ vào sự thể ngộ của mình về đạo văn mà sáng tạo ra văn tự chuyên chúc. Hàm nghĩa cụ thể là: Nơi này vĩnh viễn là Thái Cố Tiên Giới!”
"'Nơi này vĩnh viễn là Thái Cổ Tiên Giới?' Nghe vào tai như một lời thành pháp, kim khẩu ngọc nha bố trí..." Cửu Ly trầm ngâm nói.
Vẻ mặt Cổ Việt khẽ biến: "Ý ngươi là vị kia ở Côn Luân sơn Ngọc Hư cung khi mới thành lập Pháp Thân đã thi triển thần thông 'Một lời có thể thành thiên hạ pháp' tương tự?"
Chuyện này được lan truyền rộng rãi trong giới cao tầng Yêu tộc, khiến không ít hậu bối vừa hướng tới vừa e sợ.
Cửu Ly trịnh trọng gật đầu: "Xem ra Cửu Đầu Đại Thánh lúc trước đã đạt đến Tạo Hóa viên mãn cảnh giới..."
Sau khi đăng lâm Truyền Thuyết, có thể mượn khí tức của Chân Thật giới để “Một lời thành pháp” đối với vạn giới vũ trụ, vĩnh viễn thay đối "Thiên Đạo” ở đó. Có thể trong thời gian ngắn sửa chữa quy tắc trong phạm vi nhất định ở Chân Thật giới. Thiên Địa Nhân Tiên mượn đặc thù của Truyền Thuyết, chư quả chỉ nhân và Bì Ngạn đặc thù cũng có thể đạt tới trình độ này. Nhưng để vĩnh viễn sửa chữa quy tắc trong phạm vi nhỏ ở Chân Thật giới hoặc lập quy củ trong phạm vi nhất định trong thời hạn nhất định ở những nơi như Tiên Giới Cửu U thì ít nhất phải đạt đến Tạo Hóa viên mãn.
Về phần việc khiến quy củ ở những nơi như Tiên Giới Cửu U thay đổi vĩnh viễn trong phạm vi nhỏ, Tạo Hóa viên mãn cộng với Bỉ Ngạn đặc thù là yêu cầu cơ bản nhất. Còn việc trực tiếp khiến quy tắc của Chân Thật giới biến hóa vĩnh viễn, Nhân Hoàng đã từng làm, cái giá phải trả nghe nói không nhỏ.
"Nhưng 'Nơi này vĩnh viễn là Thái Cổ Tiên Giới' rốt cuộc có ý nghĩa gì?" Kim Lân tiên tử nghi hoặc khó hiểu.
Hà Mộ càng thêm hoang mang. Cửu Đầu Đại Thánh khi bố trí cấm chế cho động phủ của mình cũng chưa từng dùng đến năng lực "Một lời thành pháp," đến nỗi thời gian trôi qua, bị vũ trụ ăn mòn, chúng bị suy yếu đến cực điểm, sắp sửa phá vỡ. Vì sao "Nơi này vĩnh viễn là Thái Cổ Tiên Giới" lại phải viết một cách trịnh trọng như vậy, lập "Văn" làm chứng, vạn cổ bất hủ?
"Hay là Tiên Giới có ảnh hưởng gì đối với chúng ta? Thử mở cửa ra trước đi." Ngao Tần nghĩ ngợi, thúc giục.
Nguyệt Lạc này thế mà thật sự nhận ra Thái Cổ văn tự! Thật không thể tưởng tượng nổi!
Chẳng lẽ hắn không có căn cứ?
Cửu Ly cũng không muốn chưa mở cửa đã buông tay. Sau khi liếc nhìn Hà Mộ, trịnh trọng nói:
"Mọi người cẩn thận đề phòng, hiện tại thử mở cửa."