Trong Ngọc Hư cung, các vị đại năng, đại thần thông giả đều hướng Mạnh Kỳ dõi mắt nhìn theo. Chỉ thấy sau lưng hắn mây khói bốc lên, sắc màu u ám, huyền điệu dị thường. Ngay sau đó, Nê Hoàn cung mở ra, khí phách hiên ngang, hòa quyện cùng mây khói tạo thành một đóa khánh vân hỗn độn, rộng chừng vài trượng, bao trùm vạn phương.
“Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân…” Quảng Thành Tử, đứng đầu Ngọc Hư Thập Nhị Tiên, tất nhiên không thể nhận lầm Vô Cực ấn hiển hóa này. Đồng thời, ông cũng hiểu rõ việc tinh luyện, thăng hoa Vô Cực Hỗn Độn chi ý, đẩy lên đến cấp độ hư ảo đại đạo gian nan, thống khổ đến nhường nào. Bao dung vạn đạo, dựng dục vạn vật, đâu phải chỉ nói suông. Chính vì vậy, năm xưa tâm cao khí ngạo, ông đã chọn chủ tu Phiên Thiên ấn và Nguyên Tâm ấn, thuận lợi chứng đạo Tạo Hóa, ôm hy vọng Bỉ Ngạn, được xưng là Thiên Tôn.
Giờ khắc này, nhìn Mạnh Kỳ hiển hóa đóa Nguyên Thủy khánh vân nửa hư nửa thực, nửa nhỏ nửa lớn, rõ ràng mang vài phần thần tủy của Vô Cực Hỗn Độn chi ý, Quảng Thành Tử không khỏi cảm khái, thoáng chút thổn thức.
Thật là lớp sóng sau xô lớp sóng trước, đời sau giỏi hơn đời trước!
Đột nhiên, bên tai ông vang lên tiếng cười khẽ của Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn: “So với ‘lớp sóng sau xô lớp sóng trước’, ta thấy dùng ‘nghé con mới đẻ không sợ hổ’ thì chuẩn xác hơn. Lúc chưởng giáo sư đệ lựa chọn tu luyện cả cửu ấn, thân thành Nguyên Thủy, đâu biết con đường này gian nan đến vậy. Khó khăn không chỉ ở việc từ Truyền Thuyết đặt chân Tạo Hóa, mà còn ở việc dùng nó ngưng kết hư ảo Đạo Quả, đăng lâm Bỉ Ngạn.”
“Đúng vậy,” Quảng Thành Từ đáp, “Kẻ vô tri không sợ. ”
Không phải mỉa mai, mà là tự giễu. Biết càng nhiều, tu luyện càng lâu, lại càng nhát gan, không dám mạo hiểm, không dám thử con đường gian nan nhất. Dùng lời phàm tục mà nói thì: Giang hồ càng già, gan càng bé.
Trong tình huống bình thường, điều này không sai. Nhưng vào thời mạt kiếp, kỷ nguyên chung kết, không buông tay với sự ổn thỏa, mạo hiểm một chút, há có thể nhanh chóng tăng lên?
Nghĩ đến đây, ông vô thức nhìn Xích Tinh Tử, Ngọc Đỉnh Chân Nhân và Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn. Xích Tinh Tử lấy Âm Dương ấn làm gốc, dựa vào mâu thuẫn giữa âm và dương, sinh và tử để đặt nền móng Tạo Hóa, tính toán chí tôn cao xa. Ngọc Đỉnh Chân Nhân lại chỉ tu “Nguyên Thủy Kim Chương” tổng cương, tham chiếu Bát Cửu Huyền Công tự sáng tạo Cửu Chuyển Huyền Công, lấy kiếm pháp để dùng, mong muốn Vạn Tượng Quy Nhất của riêng mình. Từng bước một, tuy chậm rãi, nhưng vô cùng kiên định.
Còn Văn Thù sư muội, tài tình cực cao, trí tuệ thông minh, không chỉ tu trì sáu ấn, mà còn dùng Phật môn chi không để thống ngự dung nạp, đi ra con đường Vạn Tượng Quy Nhất khác biệt. Dù Linh Sơn chi dịch bị thương nặng, Phật môn chi thân vẫn lạc, nhưng nhiều năm khổ tu tìm hiểu, ngược lại mượn đó chém đi tạp dư, thuần hóa bản thân, tiến thêm một bước.
Có thể sống đến bây giờ, đệ tử đời thứ hai của Ngọc Hư, ai cũng không đơn giản, chăng ai tầm thường. Quảng Thành Từ thầm than thở, rồi thấy quanh thân Mạnh Kỳ bùng lên hai màu đen trắng. Màu đen u âm, lạnh lẽo, tĩnh lặng, chí âm, ẩn chứa tử vong sâu thắm. Màu trắng quang minh, ấm áp, mạnh mê, Thuần Dương, tỏa ra sinh khí nồng đậm. Hai màu xoay quanh giao tạp, tụ thành một con Âm Dương ngư đầu đuôi xen lẫn, tử ý ấp ủ một đường sinh cơ, sinh khí diễn sinh tử vong.
Ầm vang!
Âm Dương Thái Cực đồ thành hình, dẫn tới sự phập phồng mạc danh từ chỗ cao vô cùng. Dường như có sự cộng hưởng từ một phương diện nào đó của âm dương sinh tử chi đạo tạo thành chư thiên vạn giới. Dải lụa tím quanh thắt lưng Xích Tinh Tử bỗng khép hờ đôi mắt, che giấu bên trong âm và dương, sinh và tử cuộn trào mãnh liệt.
Khí cơ dẫn dắt, đại đạo tương cảm!
Âm Dương ấn xoay quanh, nhanh chóng rơi vào Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân. Trong sát na, khánh vân hỗn độn như có sự phân hóa vi diệu, tản mát ra hai loại ý vị ban sơ và chung kết, nhưng vẫn tựa như một khối trọn vẹn, khó có thể tách rời.
Ban sơ, chung kết thống nhất với Vô Cực chỉ ý vừa hiện, quanh thân Mạnh Kỳ lại sinh biến hóa. Đầu tiên là đỏ, xanh, đen, trắng tràn ra, địa, hỏa, phong, thủy tứ lược. Tiếp đó, tử linh như tâm, bành trướng co rút, Mậu Kỷ hóa liên, kim mang phát ra, Thiên Địa Đảo Khuynh, tam giới hủy diệt.
Theo sát sau đó, các khiếu huyệt tỏa ánh sáng, Chúc Cửu Âm biến hóa, Tất Phương bay lên, Ngũ Đức thành phượng, bảy mươi hai biến hóa nhất nhất bày ra. Sấm sét, kiếm khí truyền đạo, Vấn Tâm thần chưởng, vây quanh thân ảnh Mạnh Kỳ đang ngồi xếp bằng trong Ngọc Hư cung, khiến hắn phảng phất chư thiên chí tôn.
Vừa nhỏ bé, vừa to lớn!
Cuối cùng, hư không phù động, một đám điểm đen đột ngột hiện ra, tụ thành đường cong, xen lẫn làm mặt, trùng điệp thành thiên địa tràn ngập thời gian, diễn sinh kết cấu huyền bí ảo diệu.
Biến hóa này dẫn động hư ảo chi đạo của Quảng Thành Tử, Văn Thù Thiên Tôn, khiến họ không thể không vận chuyển huyền công, thu liễm khí tức.
Địa hỏa phong thủy sôi trào, bay vào Thái Thượng Võ Cực Nguyên Thủy khánh vân, tử khí lượn lờ, mang theo tối sơ, tối cổ chỉ tâm, Mậu Kỷ kim liên, Phiên Thiên chỉ tượng, Ngũ Đức Phượng Hoàng, Hư Không Kim Long, hỏa diễm Tất Phương, thời gian Chúc Long, chư thiên Thần Lôi và một phần Tiệt Thiên kiếm ý, Như Lai chỉ chưởng. theo sát sau đó, bị Vô Cực Hỗn Độn chỉ ý nhất nhất thôn phệ tan rã.
Khi thời không bao hàm tầng tầng kết cấu cũng rơi vào Hỗn Độn khánh vân, toàn bộ Ngọc Hư cung đột nhiên tối sầm lại, không có chút ánh sáng, mất đi khung đỉnh và mặt đất, trên dưới, trước điện và sau điện không còn phân biệt.
Đúng lúc này, u quang như thủy đẩy ra, Quảng Thành Tử lại thấy rõ thân ảnh Mạnh Kỳ. Hắn vẫn ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, trên đỉnh đầu đóa Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân có sự biến hóa vi diệu. Vừa nhìn, nó phảng phất chỉ là một điểm, ẩn chứa chư bàn đại đạo, vô số khả năng, quá khứ tương lai, ban sơ và chung kết, một Hỗn Độn chi điểm. Nhìn kỹ, đó rõ ràng là một đóa khánh vân to lớn bao trùm vạn giới, u quang buông xuống, hình thành màn nước trước hiên.
“Vạn Tượng Quy Nhất, Nguyên Thủy Vô Cực…” Bên tai Quảng Thành Tử vang lên tiếng nói nhỏ như cảm thán, như thổn thức của Ngọc Đỉnh Chân Nhân.
Đúng vậy, Vạn Tượng Quy Nhất, Nguyên Thủy Vô Cực, chưởng giáo sư đệ thật sự đã ngưng luyện Vô Cực Hỗn Độn chi ý thành đối ứng hư ảo đại đạo. Sau lão sư, Ngọc Hư cung chỉ có một người theo con đường chính làm được, đó chính là sư điệt Dương Tiễn, chỉ khác ở chỗ, hắn dùng Bát Cửu Huyền Công bao dung biến hóa để hoàn thành, không phải Vô Cực ấn.
Giờ khắc này, Võ Cực lại thành, thực sự có cảm giác lão sư hàng lâm
Có căn cơ này, tuy rằng Tứ Tượng, Nguyên Tâm, Mậu Kỷ, Ngũ Đức… chưởng giáo sư đệ so với những cường giả chủ tu chúng có phần kém hơn, nhưng cũng đặt nền móng hùng hậu. Sau này đăng lâm Bỉ Ngạn, kết ra hư ảo Đạo Quả, sẽ dễ dàng hoàn thiện chúng. Có thể nói, trừ quá khứ và tương lai, khoảng cách Đạo Quả sơ hình chỉ còn một hai bước!
Ý niệm chuyển động, cảm xúc phức tạp, chúng tiên Ngọc Hư nhất thời không ai lên tiếng.
Sau khi Vô Cực ấn đối ứng hư ảo đại đạo ngưng tụ thành hình, Mạnh Kỳ không hề thả lỏng, tiếp tục thôi diễn, thăng hoa Khai Thiên ấn, quán tưởng kết cấu hư không và thời gian trường hà quán thông, quán tưởng Ngũ Thái Ngũ Đức lần lượt xuất hiện, Khai Thiên Tịch Địa. Quán tưởng Âm Dương phân hóa, Tứ Tượng hỗn loạn ban sơ…
Quá trình này ngược lại với việc ngưng luyện chư đạo, tụ thành Vô Cực vừa rồi!
Khai Thiên Tịch Địa, nhất hóa Vạn Tượng!
Không biết qua bao lâu, quanh thân Mạnh Kỳ càng lúc càng trầm trọng. Quá trình chém phá tận thế, triển khai trói buộc, khiến hư không thành hình, thời gian từ cuộn lại đến mở rộng hiện lên như ảo ảnh.
Một đao ra, là có ánh sáng, là có trời và đất, là có quá khứ, hiện tại và tương lai!
Răng rắc!
Các cây cột trong Ngọc Hư cung phát ra âm thanh không chịu nổi gánh nặng. Đàn tràng Bỉ Ngạn năm xưa dường như cũng bị khí cơ vô hình dẫn dắt. Trên đỉnh đầu Mạnh Kỳ, phía trên Nguyên Thủy khánh vân, hư ảnh nửa phiên nửa phủ dần ngưng thực thành hình, cuối cùng hóa thành một mặt “Bàn Cổ phiên” cổ lão tang thương, vĩnh hằng không đổi.
Đạo Hành Tiên Tôn đối điện không khỏi đi chuyển sang bên cạnh, có chút khó mà thừa nhận khí cơ sáng tạo hết thảy.
Mở đường sáng thế chi đạo ngưng tụ hoàn thành, Mạnh Kỳ vận chuyển chư quả chi nhân, mở mắt, sâu trong đôi mắt hiện lên một ngọn Lưu Ly đăng cổ xưa, khó có thể miêu tả bằng bất kỳ màu sắc nào. Ánh sáng đen trắng chiếu rọi, phân hóa không ngừng, lưu chuyển không ngừng.
Ầm vang!
Vạn Giới Thông Thức cầu trong Ngọc Hư cung ở Côn Luân sơn hạ giới chấn động mạc danh. Từ đó mà sinh ra sự câu thông, trao đổi giữa người với người, yêu hận tình thù, thú sự… nhất nhất cụ hiện, hóa thành các tinh tuyến nhân quả thôi xán, quán thông Chân Thật giới, nối liền vạn giới vũ trụ, diễn sinh cái gọi là nhân quả, cái gọi là chư quả chi nhân.
Lúc luyện chế Vạn Giới Thông Thức cầu, Mạnh Kỳ đã có ý dựa vào nó để tu luyện Đạo Nhất ấn, vì chư quả chi nhân tăng lên, làm thâm hậu tích lũy!
Hôm nay, bước then chốt, tích lũy phản hồi, thế giới nhân quả hư ảo thôi xán cuộn trào mãnh liệt.
Mạnh Kỳ hai mắt trống rỗng, linh thức dường như tụ tập trên Đạo Nhất Lưu Ly đăng. Trong đầu là thể ngộ vừa mới có được về liên hệ quá khứ, vận mệnh tương lai, chuyển nhân thành quả, thay đổi số mệnh!
Ngọn Lưu Ly cổ đăng trong mắt hắn dần biến mất, bên cạnh “Bàn Cổ phiên” trên đỉnh đầu phác thảo ngọn đèn, ban sơ chi nhân hóa thành hỏa diễm, đốt sáng thiên địa, chiếu ra hắc nhân, bạch quả, bạch nhân, hắc quả!
Ầm vang!
Khi Đạo Nhất Lưu Ly đăng cụ hiện thành hình trên khánh vân, hóa hư thành thực, trong vô biên Phật quốc quang minh vĩnh chiếu, đèn Lưu Ly đặt trong lòng bàn tay Kim Thân Phật Đà đột ngột tỏa sáng, đảo loạn hào quang đen trắng.
“Tô Mạnh thân thành Tạo Hóa?” Nhiên Đăng Cổ Phật nâng ngọn đèn Lưu Ly cổ xưa, ngạc nhiên nhìn lên hư ảo, nhìn về phía Ngọc Hư cung khó có thể nhìn thấy.
Ầm vang!
Nhân Quả chi đạo vừa thành, khổ hải bốn phía tràn ra. Mạnh Kỳ cảm thấy bản thân được ba ấn ngưng ra hư ảo đại đạo nâng lên, chậm rãi bay lên, thoát ly khỏi sự ăn mòn và trầm luân của khổ hải, đặt mình lên trên, không còn bị bao phủ, một trận thoải mái, một trận thanh sảng, tựa hồ dỡ xuống vô biên gánh nặng.
Khổ hải vô nhai, khó thấy giới hạn, sóng lớn gió mạnh, chim bay không qua, lâu thuyền chìm xuống đáy, chỉ có hư ảo đại đạo dưới chân làm thuyền, mới có thể giúp người phập phồng trôi nổi, nhưng cũng có thể lật úp bất cứ lúc nào.
Khổ hải vô nhai, đạo làm thuyền!
Đây chính là điểm khác biệt giữa Tạo Hóa và Truyền Thuyết, có thể trực tiếp thúc giục khổ hải công kích, khiến người trầm luân, không được giải thoát
............
“Ai, dù đã luyện hóa bộ phận Sinh Tử nguyên điểm, hắn cũng không nên nhanh như vậy đặt chân Tạo Hóa cảnh giới…” Nhiên Đăng Cổ Phật tính toán thiên cơ, thở dài một tiếng.
Sau khi chư quả chi nhân tăng lên tới cấp độ hư ảo đại đạo, vì tính duy nhất và bài xích, sẽ có những chỗ hỏng khó lường đối với việc tu luyện của bản thân. Hơn nữa, sau này khi lấy nhân quả lập xuống thệ ước, cũng khó thoát khỏi “tai” của Tô Mạnh, không thể không phòng!
Có thể nói, hôm nay hắn chính là một phần Nhân Quả chi đạo còn sống!
Mà phía trước Nhiên Đăng Cổ Phật, một vị hòa thượng tuấn mỹ tiêu sái khẽ cười nói:
“Nhiên Đăng đạo hữu, không thể do dự nữa. Trước khi Tô Mạnh Tạo Hóa viên mãn, nếu ngươi không giết được hắn, vậy tự thân không còn cơ hội, chỉ có thể mặc cho số phận.”