Nam Hoang rực rỡ ánh sáng, trên trán Tê Chính Ngôn hai ngôi sao sáng ngời, chiếu rọi sắc thái bình đăng và tự do. Quanh thân hắn là những Ma Thánh đang dần khôi phục thực lực, dưới sự thống ngự của hóa thân "Đại Tự Tại Thiên Tử”, chúng kết thành trận thế công thiên năm xưa, huyền hóa ra màn sương chí thâm chí ám, bao phủ lấy Ma Hoàng trảo dữ tợn, tà dị.
Để hao mòn ấn ký Lục Áp trong Phong Thần bảng, để "Cẩm Tú Sơn Hà đồ" ngăn cách ảnh hưởng, Tề Chính Ngôn mạo hiểm khiến Ma Hoàng trảo tỉnh lại thêm một bước. Vì vậy, bản thân hắn rơi vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm. Chênh lệch thực lực và cấp độ khiến hắn khó áp chế Ma Hoàng trảo, có thể bị ô nhiễm bất cứ lúc nào, trở nên cực đoan, đọa lạc thành ma. Do đó, hắn buộc phải mượn lực lượng "Đại Tự Tại Thiên Tử" và các Ma Thánh để giữ cân bằng.
Đây là một con đường hiểm nghèo, nhưng Tề Chính Ngôn không chút do dự lựa chọn.
Lý tưởng cả đời, nặng hơn tính mạng, dù chết vạn lần cũng không hối hận!
Hai tay Triệu Hằng bao phủ hắc vụ, trở nên tà dị, ô uế, nhanh chóng thẩm thấu vào Phong Thần bảng, khuấy động Xích Kim hào quang, nhuộm chúng thành màu mực, tựa hồ chỉ trong chốc lát sẽ lấn át, đoạt quyền khống chế chí bảo tuyệt thế này.
Đối mặt với điều này, Hàn Quảng ngược lại lộ ra một tia mim cười, lấm bẩm trong lòng:
"Thì ra là như vậy..."
Trước đây, có "Đại Tự Tại Thiên Tử" che giấu, có Ma Hoàng trảo che lấp, cùng với tình nghị đồng sinh cộng tử trong Luân Hồi thế giới, chính mình và Lục Áp chưa từng hoài nghi việc Triệu Hằng đi Nam Hoang, đến Lang Gia. Việc đưa ra một quyết định quan trọng liên quan đến tương lai và sinh tử, trông thấy cố nhân, cảm hoài quá khứ, là chuyện thường tình.
Bất quá, mưu đồ đại sự, sao có thể không phòng bị những biến cố then chốt?
Tuy rằng tự thân và Lục Áp không nghĩ đến Triệu Hằng sẽ cấu kết Tề Chính Ngôn, tính toán triệt để nhiễu loạn thế cục, nhưng ngay từ đầu đã phòng bị hắn dùng Phong Thần bảng phản bội, đứng về phía Cao Lãm!
Khả năng này không nhỏ. Không thể không phòng, nếu tính sai, sẽ mất cả chì lẫn chài!
Bởi vậy, cho dù không ký kết khế ước, sợ đối thủ như "Chư quả chi nhân" Tô Mạnh sớm nhận ra. Nhưng tự thân cũng chuẩn bị hậu chiêu tương ứng. Nếu Triệu Hằng tương kế tựu kế, dùng Phong Thần bảng lấy lòng Cao Lãm, tất sẽ nếm trải thế nào là tuyệt vọng.
Hậu chiêu rất đơn giản, Triệu Hằng từng nhập Luân Hồi, vô luận tên thật, ngày sinh tháng đẻ, thậm chí các chi tiết nhỏ đều nằm trong lòng bàn tay Lục Áp. Khi Tô Mạnh, "Chư quả chi nhân" không rảnh chú ý những thứ khác, muốn trốn tránh nguyền rủa là không thể. Trong lòng ta đã cất giấu một "Triệu Hằng người rơm" do Lục Áp tự tay chế tác, phỏng theo Đinh Đầu Thất Tiễn thư. Không đối phó được truyền thuyết, chẳng lẽ giết không được kẻ mới vào Pháp Thân?
Hôm nay Triệu Hằng lựa chọn con đường thứ ba, hậu chiêu này vẫn có thể dùng, nhưng dường như không cần thiết. Chỉ cần việc thay trời phong thần không thuận lợi như dự đoán, khó sắc phong Tinh Chủ một cấp, buộc phải mở ra tầng trên cùng của Cửu Trọng Thiên, nhìn thấy một bí mật nào đó, mới có thể thành công. Với cảnh giới và thực lực của Tề Chính Ngôn và Triệu Hằng, dù có Ma Hoàng trảo, dù có Đại Tự Tại Thiên Tử và các Ma Thánh tương trợ, đến khi đại sự ngã ngũ, đoạt lại Phong Thần bảng từ tay bọn họ cũng là chuyện dễ dàng.
Coi như tạm gửi lại chỗ bọn họ, trước khiến Phong Thần bảng và Phong Thiên đài hợp làm một mới là chính sự!
Ý niệm thoáng qua trong khoảnh khắc, Hàn Quảng đường như đã liệu trước, nhàn nhã tiêu sái. Trong tay xuất hiện một tấm trận đồ, chia thành bốn màu: đỏ, xanh, đen, trắng. Ấn chứa sự khủng bố của đại sát lục, đại hủy diệt, đại chung kết.
Hắn ném Tru Tiên trận đồ lên trời, ngay lập tức cấu kết bốn thanh tiên kiếm Tru, Tuyệt, Hãm, Lục. Chỉ là lần này không kết thành kiếm trận hoàn chỉnh, mà muốn kéo chúng bay lên chỗ cao vô cùng!
Ong ong ong!
Bốn thanh tiên kiếm lập tức chấn động, Quảng Thành Tử và những người khác lộ ra vẻ khó khăn, suýt chút nữa không giữ được, khiến bốn kiếm Tru, Tuyệt, Hãm, Lục thoát khỏi sự khống chế, mang đến sự trì hoãn và hỗn loạn ngắn ngủi của kiếm khí bốn màu đỏ, xanh, đen, trắng. Lập tức bị Nhiên Đăng Cổ Phật dùng ngón tay búng ra Đại Trí Tuệ kiếm, vỗ bay Phiên Thiên ấn, mạnh mẽ xông ra khỏi vòng vây.
Năm ngón tay lớn hơn cả ngọn núi liên tục biến hóa, trong phút chốc kết ra vô số thủ ấn, ngưng ra khổ hải vô biên vô hạn, hất lên sóng to khủng bố, lấy thế hư ảo, xuyên thấu "Cẩm Tú Sơn Hà đồ".
Nhiên Đăng Cổ Phật buông tay ngăn cản Cao Lãm tự chứng Truyền Thuyết, lựa chọn công kích Thanh Đế!
Nếu trước mắt xuất hiện một vị Bỉ Ngạn giả, sự tình sẽ phiền toái!
"Cẩm Tú Sơn Hà đồ" không ngăn được biển khổ tràn đầy thống khổ, bởi vì nó là một phần của hồng trần thế tục, là nhân đạo sở tại. Tương tự, Triệu Hằng cũng không bị ảnh hưởng, vì hắn luôn ở trong "Khổ hải". Sự biến hóa không ảnh hưởng đến trạng thái của hắn.
Nhưng Thanh Đế thì khác, nó đang hồi tưởng quá khứ, nắm giữ tương lai, nối thành một đường trong dòng sông thời gian, dùng điều này để tránh thoát khổ hải, đăng lâm Bỉ Ngạn. Lúc này, theo sự biến hóa của "Khổ hải", theo sóng to điên cuồng ập tới, đành phải chậm lại "bước chân", một bên dùng lực lượng "Thiên Đạo quái vật" trước người chống đỡ "Đinh Đầu Thất Tiễn thư", một bên Nê Hoàn mở ra, lao ra tường vân, trên mây sừng sững một cây cổ thụ màu xanh giống như Phù Tang, bộ rễ lan tràn, ghim vào khổ hải, khiến nó cuộn trào mãnh liệt trở nên bình tĩnh.
Vô luận là Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn, hay Đông Phương Dược Sư Vương Phật, hiện tại đều là căn cứ để Thanh Đế hồi tưởng quá khứ, khó có thể nhảy đến trước mắt, ra tay chống đỡ một kích này của Nhiên Đăng Cổ Phật.
Sóng triều khổ hải không còn hung mãnh, nhưng cũng chưa bình ổn. Trong biển khổ vô biên vô hạn bỗng nhiên xuất hiện một ngọn đèn Lưu Ly cổ lão tang thương, nó ánh lên các loại sắc thái nhân quả, chiếu sáng lên biển khổ nạn vô ngần, muốn vì chúng sinh trải ra một con đường siêu thoát.
Vầng sáng đèn Lưu Ly biến ảo thành một tôn Kim Thân Phật Đà tràn đầy trí tuệ, đầu óc ngài Phật quang viên mãn, trong miệng phát ra âm thanh trang nghiêm:
"Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ!"
Như Lai thần chưởng thức thứ tư, quay đầu là bờ!
Phật quang ngưng tụ, dung nhập khổ hải, như bàn tay vô hình kéo Thanh Đế lại, muốn cho nó quay đầu!
Đúng lúc này, kim sắc chi kiều trong thành Trường Nhạc cung đột nhiên dài ra, dưới những điểm nhân đạo quang huy vòng quanh Cao Lãm, xuyên thấu "Cẩm Tú Sơn Hà đồ” đến bên Thanh Đế.
Kim kiều bắc ngang, một bên là nơi sâu thẳm của khổ hải, một bên là Bỉ Ngạn hư vô mờ mịt. Thanh Đế đứng trên đó, sóng triều không xâm, thống khổ không kịp, tựa hồ chỉ cần chậm rãi bước về phía trước, liền có thể thuận lợi đăng lâm.
Đây là Bỉ Ngạn kim kiều!
Thanh Đế cất bước, muốn trở về tiết điểm hiện tại, nối tiếp với quá khứ, quán thông với tương lai!
Lúc này, ngoài Tẩy Kiếm các, Đại Diệu Tướng Bồ Tát đột nhiên hai tay tạo thành chữ thập, túc mục tụng lên phật hiệu:
“Nam Mô A Di Đà Phật!"
Trong Chân Thật giới, hết thảy người có liên quan tới Phật môn, đều tâm sinh cảm động, đi theo tụng niệm:
"Nam Mô A Di Đà Phật!"
Phật hiệu từng trận vang vọng thiên địa. Trong dòng sông thời gian, Dược Sư Vương Phật ngồi ngay ngắn thời Trung Cổ tựa hồ thấy một tôn cự phật màu vàng hư ảnh, đang mấp máy môi, niệm kinh văn Phật môn.
Thành, trụ, hoại, không, thế sự như thế, thân Thanh Lam Lưu Ly của Dược Sư Vương Phật dần ảm đạm, phảng phất muốn tuân theo thiên địa chí lý, mang đến chấn động gợn sóng trong dòng sông thời gian, quán thông như sắp đứt ra.
Bi Ngạn kim kiều lại kéo đài, bước vào quá khứ, đến trước người Dược Sư Vương Phật, đem phật âm hư ảo mờ mnjt ngăn cách bên ngoài.
Đúng lúc này, Khô Vinh Bồ Đề sau lưng Dược Sư Vương Phật đột sinh biến hóa, khô thì mục nát, vinh thì điêu linh, hết thảy lâm vào cuối cùng thanh tịnh, cuối cùng Niết Bàn!
Bỉ Ngạn kim kiều lại không thể ngăn cách mọi ảnh hưởng, Dược Sư Vương Phật hai tay kết ấn, toàn lực đối kháng sự xâm nhập còn lại.
Dòng sông thời gian từng trận phập phồng. Từ chỗ Dược Sư Vương Phật đung đưa gợn sóng, phân biệt tràn về phía hiện tại và quá khứ, khiến sở hữu đều không còn bình tĩnh.
Thanh Đế trở về tiết điểm hiện tại, muốn nối mọi điểm, mọi tuyến trong dòng sông thời gian của bản thân thành một tuyến dài, có tuyến dài của đủ loại chi nhánh tương lai.
Nhưng chấn động từ chỗ Dược Sư Vương Phật, khiến hắn giống như rắn bị nắm thóp, thế nào cũng không thoát được, thế nào cũng không thể quán thông như nhất!
Hai mắt đỏ sậm hỗn loạn trước người hắn dần nhạt, trên mặt lộ ra vài phần thống khổ. Nếu lại bị kéo dài, mất đi thời cơ quán thông này, sẽ phải trả giá đại giới thảm trọng.
Trong Ngọc Hư cung, Côn Luân sơn, Mạnh Kỳ thấy cảnh tượng này, trong lòng ý niệm bay nhanh thoáng hiện:
"Đạo Đức Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, A Di Đà Phật, Bồ Đề Cổ Phật, cùng với Yêu Hoàng, Thiên Đạo quái vật dường như đều đã hạ cờ. Tuy rằng không tự mình động thủ, nhưng mượn dùng vật tùy thân hoặc đặc tính Báo Thân, cũng tương đương với Bỉ Ngạn chi tranh."
"Trạng huống hiện tại là, Linh Bảo Thiên Tôn mất tích đã lâu phảng phất chỉ tùy tay hạ một bước cờ nhàn, không có bất cứ tung tích hiển lộ, tương đương với chưa từng trực tiếp tham dự, chỉ thông qua Hàn Quảng và Lục Áp, dùng Đinh Đầu Thất Tiễn thư triệt tiêu lực lượng triệu hoán Thiên Đạo quái vật của Thanh Đế. Yêu Hoàng thì vây khốn Cửu Linh Nguyên Thánh, cắt đứt cánh tay quan trọng nhất của Thanh Đế khi chưa trở về. Sau đó là Đạo Đức Thiên Tôn lực kháng A Di Đà Phật và Bồ Đề Cổ Phật, muốn trợ Thanh Đế đăng lâm Bỉ Ngạn, có vẻ hơi thế đơn lực cô..."
"Còn vài vị Bi Ngạn đại nhân vật chưa ra tay, trạng thái Phục Hoàng không đúng, Ma Phật bị trấn áp bên trong, tung tích Nguyên Thủy Thiên Tôn không rõ. Di, sao Vô Sinh lão mẫu không đến nhúng tay?”
Mắt thấy Thanh Đế khó quán thông quá khứ, sắp bỏ lỡ thời cơ, Mạnh Kỳ nghĩ đến lời nói mình lưu lại trên Phù Tang cổ thụ. Ai ngờ ải quan của Thanh Đế trong tương lai, cuối cùng lại xảy ra vấn đề ở Dược Sư Vương Phật trong quá khứ.
Ách, Phù Tang cổ thụ, Vô Sinh lão mẫu từng phái thần sứ đến, quả cây kia rơi vào tay ta, mà thời cơ chứng đạo của Thanh Đế ở Phù Tang cổ thụ, hai người quan hệ không phải là ít... Trong khoảnh khắc, Mạnh Kỳ chợt hiểu ra, nghĩ đến quả thực kỳ dị nhận được từ Phù Tang cổ thụ.
Thì ra đây chính là quân cờ mà Kim Hoàng đã hạ!
Thật sự là không dấu vết!
Nếu đưa quả cây này cho Thanh Đế, sẽ xảy ra biến hóa gì?
Là tốt, hay là xấu?
...
Ngoài Trường Nhạc cung thành, từng ngọn kim đăng lụi tắt, trên trời cao có những điểm tinh quang hiện lên, muốn tụ thành biển.
Hàn Quảng lắc đầu cười, thân ảnh dần hư ảo, sắp biến mất.
Đột nhiên, Cao Lãm lên tiếng bên tai hắn, uy nghiêm đạm mạc hỏi:
"Bản tôn của ngươi đâu?"
"Ma Sư" đến chỉ là sự kết hợp của hóa thân Thiên Đế và hóa thân Diêm Ma, bản tôn không biết ở nơi nào!
Hàn Quảng mỉm cười:
"Đông phong đã tới, tự nhiên đến thời khắc cuối cùng."
"Chi có Thanh Đế chứng đạo, mới có thể hấp dẫn sự chú ý của toàn bộ Bi Ngạn đại nhân vật, có cơ hội thừa dịp những việc khác!”
"Cũng chỉ có việc Phong Thiên đài và ngươi tự chứng Truyền Thuyết, mới khiến những kẻ đại thần thông không rảnh chú ý những thứ khác."
Thanh âm lượn lờ, Hàn Quảng đã tiêu tán, chỉ để lại nụ cười thâm trường.
...
Nơi sâu thẳm Linh Sơn.
Hàn Quảng mặc áo rộng nhàn nhã đi tới trước Ngũ Chỉ sơn, ngẩng đầu nhìn Bồ Đề diệu thụ tỏa sáng bảy màu.
"Không biết vì sao Lục Áp lại thay đổi thái độ, nhưng việc này có lợi cho ta, không có hại..." Hàn Quảng mỉm cười tự nói, thân thể biến hóa, hiện ra một tôn Như Lai Kim Thân cửu phật hợp nhất!
Cự đại Như Lai Kim Thân đưa tay, cầm Bồ Đề diệu thụ.
Vạn sự sẵn sàng, gió đông cũng tới!
Thời khắc cuối cùng đã đến, phóng thích Ma Phật!