Bồ Đề diệu thụ tràn ngập ý vị thanh tịnh, trí tuệ, tự tại, cực lạc, tựa hồ là bản tính cố hữu trong lòng mỗi người, là bản thân Như Lai. Nhưng trong cảm giác của Hàn Quảng, nó lại biến thành một khối Kim Thân Như Lai nặng trịch, gần như không thể lay động, dù cả hai có chung nguồn gốc "Đồng nguyên mà ra”, đều thuộc Phật môn “Như Lai”, có thể lách qua tầng tầng cấm chế, giảm bớt phần lớn sức nặng.
Ngay khi Lưu Ly phật quang bên cạnh Hàn Quảng muốn huyễn hóa ra từng tôn Phật Đà kim sắc, thi triển Như Lai thần chưởng, thì từ trên Linh Sơn truyền đến tiếng xé gió vi diệu, tựa như dao nóng cắt mỡ.
Trong cảm ứng, Hàn Quảng thấy một thanh ám kiếm vô quang từ trời cao bay tới, vạch ngang chân trời, chém xuống với tốc độ kinh hoàng.
Nếu Linh Sơn không phải là đàn tràng năm xưa của Phật Tổ, Bỉ Ngạn trở xuống khó lòng mà không bị ảnh hưởng, thì một kiếm này đã chém trúng hắn.
Đây là một thanh kiếm đen thẫm dài ba thước ba tấc ba phân, toàn thân không có hoa văn, chỉ có sát lục thuần túy nhất và hủy diệt khủng bố nhất. Nơi nó đi qua, không sinh linh nào có thể sống sót. Chỉ cần nhìn thấy nó, Hàn Quảng đã cảm thấy sinh cơ nhanh chóng trôi qua. Không cần đến năm sát na, dù kiếm chưa chạm vào người, hắn cũng sẽ đột tử ngay tại chỗ.
Sát sinh đệ nhất, Minh Hải kiếm!
Thất Sát đạo nhân ra tay!
"Quả nhiên..." Hàn Quảng không kinh ngạc, dường như đã đoán trước.
Trong tất cả đại năng đại thần thông giả, nếu nói ai ngày đêm chú ý đến chuyện Ma Phật, thì dù Thanh Đế sắp độ hết khổ hải, các Bỉ Ngạn đại nhân vật đang tranh đấu âm thầm, đương thời Nhân Hoàng sắp chứng kiến dị tượng thứ ba, thân thành truyền thuyết, Phong Thiên đài và Phong Thần bảng hợp làm một đang nóng như lửa đốt, cũng không khiến Thất Sát đạo nhân phân tâm nhiều. Chỉ có kẻ từng bị Ma Phật khống chế, trở thành nô bộc của hắn là để tâm nhất.
Không ai để ý việc Ma Phật thoát khốn hơn Thất Sát đạo nhân. Chấp niệm này còn mạnh hơn cả Tô Mạnh!
Y niệm vừa chuyển, Hàn Quảng nghe thấy tiếng nước ào ào bên tai. Tiếng nước quen thuộc, mạnh mẽ khiến nụ cười trên mặt hắn càng thêm nồng đậm.
Thủy ý xung quanh tăng lên nhanh chóng. Bầu trời Linh Sơn hóa thành một vùng biển lam sẫm, sóng nước ngưng tụ thành một tượng thần cao lớn trang nghiêm. Thần đạp hai con Hắc Long năm móng, tai đeo thủy xà, sắc diện gần giống đại dương, tay cầm bát lăng giản màu đen, vừa vặn chắn trước Minh Hải kiếm.
"Ba!"
Thần tượng lập tức biến thành màu đen, mất đi sinh cơ, vỡ tan thành bọt sóng. Nhưng dòng nước dâng trào, sinh cơ cuồn cuộn, ngay lập tức ngưng tụ lại thành tượng thần y hệt. Sinh rồi diệt, diệt rồi sinh, Minh Hải kiếm như sa vào vũng bùn, không cách nào sát sạch!
"Thủy Tổ, phóng thích Ma Phật có lợi ích gì cho ngươi?" Thanh âm tức giận của Thất Sát đạo nhân vang vọng trên cao.
Sóng to ngập trời, tiếng nước nổ vang đáp: "Ngươi sẽ không hiếu.”
Lời còn chưa dứt, uông dương gợn sóng và Minh Hải cùng lúc chìm xuống, như cảm nhận được áp lực lớn lao và sức nặng khó có thể gánh vác.
Hôn ám vỡ tan, Thương Thiên như bị chia cắt, một cây Kim Cô bổng khổng lồ có thể đâm thủng Linh Sơn đánh xuống ầm ầm, khiến Hàn Quảng chìm trong bóng tối do gậy mang lại.
Tề Thiên Đại Thánh tuy chú ý đến Thanh Đế và Cao Lãm, đến chuyện Phong Thiên đài, nhưng thân phận đặc thù khiến hắn không thể làm hết cả hai việc. Hắn không tham gia vào cuộc tranh đấu, chỉ tính toán cứu vớt những người quen biết vào phút cuối. Bởi vậy, hắn vẫn có thể phân tâm. Ban đầu, Tề Thiên Đại Thánh không kịp phản ứng, không ngờ Lục Áp và Hàn Quảng thực sự muốn phóng thích Ma Phật. Nhưng Thất Sát đạo nhân ra tay cản trở, tạo ra động tĩnh khó che giấu, khiến hắn "xoay người" giáng ngay một gậy!
Chỉ là một con ruồi nhặng, cũng dám làm chuyện đại sự này?
Ăn lão Tôn một gậy!
Đúng lúc này, trong hư ảo lộ ra một cánh tay khổng lồ đen thẫm, có sáu ngón, không hề khủng bố hay dữ tợn, mà mang đến cảm giác trơn bóng, sâu thẳm, an bình, tĩnh lặng, tựa như nơi cuối cùng sinh linh phải quy túc, là cái chết và giấc ngủ không thể trốn tránh.
Sáu ngón tay hóa thành những lốc xoáy u ám, hư ảo mông lung, như nối liền sáu đại đạo khác nhau, xoay tròn không ngừng, khiến thiên địa khi sáng khi tối, lấp lóe không chừng.
Một kích toàn lực của Tề Thiên Đại Thánh khủng bố đến nhường nào, nhưng khi rơi vào sáu lốc xoáy biến hóa không ngừng, nó trở nên lúc nhẹ lúc nặng, lúc như quỷ mị, lúc như sắt thường, thế rơi giảm đi phong mang, tốc độ chậm lại.
Phong Đô đại đế bắt đầu thức tỉnh sau khi Vương Tư Viễn nhảy ra chưởng khống. Khi Nguyễn Ngọc Thư chứng được Pháp Thân, Phong Đô đại đế đã khôi phục gần đến thực lực Tạo Hóa. Đến hôm nay, dù chưa quay về đỉnh phong, nhưng ngăn Tề Thiên Đại Thánh vài sát na vẫn là điều có thể!
Thấy vậy, Hàn Quảng không hề sửng sốt, phật quang quanh thân ngưng tụ thành từng khối Kim Thân, các niết thủ ấn, súc thế Như Lai thần chưởng.
"Duy ngã độc tôn", "Tứ đại giai không", "Niêm hoa cười", "Quay đầu là bờ"...
Chín tôn Phật Đà hư ảnh vượt lên phía trước, nhất tề hóa vào thân hình Hàn Quảng, chín thức Như Lai thần chưởng nối tiếp nhau, rơi xuống Bồ Đề diệu thụ.
Hàn Quảng mở miệng, phát ra âm thanh trang nghiêm:
"Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh!" (Hết thảy các pháp hữu vi, đều như mộng ảo bọt nước!)
Ngay lập tức, BS Đề diệu thụ hấp thu chín thức Như Lai thần chưởng, quỷ dị trở nên nhẹ nhàng, dường như sự trầm trọng trước kia là hư ảo, cấm chế là hư ảo, hết thảy đều là hư ảo, là mộng ảo bọt nước
............
"Thành!" Triệu Hằng nắm trong tay hắc vụ như mực, ô uế tràn ngập, nhưng trong lòng lại tràn ra niềm vui sướng.
Cuối cùng hắn cũng hao mòn hết ấn ký của Lục Áp!
Không thể chậm trễ, Triệu Hằng vừa xây dựng lạc ấn của mình, vừa đặt "Phong Thần bảng" vào vị trí mấu chốt của Phong Thiên đài.
Oanh long long!
Phong Thiên đài rung chuyển, từ sâu trong lòng đất truyền đến tiếng nổ nặng nề, các sắc quang hoa bay lên, tượng thần điêu khắc bốn phía đột nhiên hiển hiện, khiến nơi này như vạn tiên triều bái, chúng thần vây quanh.
Mà trên trời cao lấp lánh vô số ánh sao, thôi xán loá mắt, tụ tập thành một biển lớn chói mắt. Cao Lãm cuối cùng cũng đạp phá Truyền Thuyết chi môn, sau "Thánh đức nhuận vật" và "Vạn ngọn kim đăng", chứng kiến dị tượng cuối cùng "Tinh Diệu Thành Hải", cường cực nhất thời, từ đó không thể ngăn cản, chỉ chờ hắn củng cố cảnh giới, sẽ là tân tấn Truyền Thuyết đại năng thứ hai!
Triệu Hằng không sợ hãi, nhưng cảm thấy may mắn. Nếu chậm thêm một bước, Cao Lãm đã có thể ra tay ngăn cản hắn.
Bỗng nhiên, trong mắt hắn chợt lóe sáng, một cuộn tranh từ lòng đất bay ra, dường như có liên hệ kỳ dị với Đại Chu và chúng sinh, xuyên thấu "Cẩm Tú Sơn Hà đồ", rơi xuống "Phong Thần bảng", giao điệp cùng nó.
Quỷ Thần Chân Linh đồi
"Quỷ Thần Chân Linh đồ" của Phong Đô đế quân!
Ầm vang!
Thiên địa lay động, trên trời cao dường như có hư ảnh Tiên Giới sắp sửa đột hiện, mặt đất trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy Cửu U, nhìn thấy Địa Phủ mông lung như mộng.
Thiên Đình, đại địa âm phủ, tam giả dường như muốn hợp nhất trong sát na này. Phong Đô đế quân đã chờ đợi cơ hội này từ lâu.
Đương nhiên, bản thân Phong Đô đế quân không có lực lượng giáng lâm, mà giao cho Diêm La, nhưng đối phó Triệu Hằng, đối phó Tê Chính Ngôn là đủ!
Quan trọng hơn là, đây không phải chiến đấu kịch liệt, mà là thần thức giao phong trong "Đồ", tranh đoạt quyền chủ đạo. Diêm La suy yếu ở dương thế, bị "Cẩm Tú Sơn Hà đồ" ngăn cách, lực lượng đều ở trạng thái thấp nhất!
............
Trong Ngọc Hư cung ở Côn Luân sơn, Mạnh Kỳ đang do dự không biết trái cây trong tay có tốt cho Thanh Đế hay không, đột nhiên kinh hãi, vì cảm giác được dị biến trên đỉnh Linh Sơn.
Sau khi Từ Tiểu Tang nhắc nhở, hắn luôn đề phòng có kẻ bí quá hóa liều, lẻn vào Linh Sơn, thả Ma Phật, làm chuyện lật bàn cờ. Bởi vậy, hắn lặng lẽ lưu lại một bố trí bí ẩn bên ngoài phong ấn Ngũ Chỉ sơn, hôm nay đã bị xúc phát, khí tức đến từ Ma Sư!
“Hàn Quảng và Lục Áp dương đông kích tây, ý tại Ma Phật?"
"Lục Áp không phải đề phòng Ma Phật rất sâu, liên tục phá hỏng chuyện tốt của hắn sao?"
Nghi hoặc tràn ra, nhưng Mạnh Kỳ không kịp suy nghĩ đáp án. Trước mắt, hắn chỉ có một cơ hội, đó là giúp Thanh Đế đăng lâm Bỉ Ngạn, khiến Thanh Đế ngăn cản việc giải trừ phong ấn.
Cho dù không kịp ngăn cản, Thanh Đế cũng có thể chống lại Ma Phật một hai, bảo vệ bản thân!
-- Linh Sơn không phải là nơi có thể trực tiếp giáng lâm. Dù đại ca đã chứng được Truyền Thuyết, bản thân hắn hôm nay không còn quản chuyện Phong Thiên đài, có thể rảnh tay đến, muốn ngăn cản Hàn Quảng cũng không còn kịp rồi, trừ phi hắn có năng lực đánh vỡ Linh Sơn từ bên ngoài, để lọt lực lượng vào!
Mà quả cây kia có tốt cho Thanh Đế hay không?
Trong khoảnh khắc, Mạnh Kỳ nhớ lại một việc đã nghe trước đây:
Thanh Đế giao mảnh vỡ cốt lõi của Hạo Thiên kính cho Kim Hoàng, ôn dưỡng trong Dao Trì, sau đó hành tung không rõ... Mà từ cách chứng đạo của Thanh Đế, thời điểm đó chính là lúc Thanh Đế thực sự bước ra con đường Bỉ Ngạn khác loại, nói cách khác, trước khi làm việc quan trọng này, người cuối cùng Thanh Đế gặp là Kim Hoàng!
Đó chính là tín nhiệm!
Vì thế mới có chuyện Cố Tiểu Tang có thể tiến vào giới vực Phù Tang cổ thụ khi còn nhỏ yếu? Có chuyện Vô Sinh lão mẫu "đưa" quả cây kia đến tay hắn?
Ý niệm thoáng qua, Mạnh Kỳ không còn do dự, búng ngón tay, quả thực quỷ dị do Phù Tang cổ thụ kết ra xuất hiện trên không trung, phía trước tiết điểm hư ảo của dòng sông thời gian!
............
Bồ Đề diệu thụ nhẹ như không có gì, được Hàn Quảng nhấc lên với vẻ mặt tươi cười. Ngũ Chỉ sơn nhất thời buông lỏng, có đôi chút hắc khí muốn tràn ra.
Nhưng ánh mắt Hàn Quảng ngưng lại vì dưới Bồ Đề diệu thụ, trên đỉnh Ngũ Chỉ sơn, ngồi ngay ngắn một tôn Phật Đà hư ảnh cổ lão tang thương, thân thành thanh kim, có tuệ nhãn, thân thể bao quanh các loại đức hạnh viên mãn, thần thánh trang nghiêm, khiến Ngũ Chỉ sơn vẫn chưa vỡ ra khi Bồ Đề diệu thụ được nhấc lên!
Không, không phải Phật Đà hư ảnh!
Hàn Quảng ngưng thần nhìn kỹ, nơi nào là Phật Đà cổ lão, rõ ràng là một thanh Như Ý, tử bạch kim hoàng đều có, phúc đức thâm hậu, công đức viên mãn, thánh đức lâu dài, chính là Thượng Cổ vật nối danh, Tam Bảo Như ÝI
Nó lẳng lặng đặt trên Ngũ Chỉ sơn, làm tầng phong ấn thứ hai.
Vẻ mặt Hàn Quảng cuối cùng cũng có chút biến hóa, trong lòng vang vọng hai cái tên:
Thánh Phật!
Nguyên Thủy Thiên Tôn!
Quả thật thiên ý khó lường.