“Hôm nay là Côn Luân Sơn, Ngọc Hư Cung, Nguyên Hoàng Tiên lôn đạp phá quan ải, thân thành Tạo Hóa, đại hi sự! Gửi tin này đến ba nhóm chat, lập tức nhận ngay 100 Nguyên Hoàng tệ!”
Những tin tức tương tự xuất hiện ở khắp ngóc ngách Vạn Giới Thông Thức, người đọc thường cười nhạt, chê bai: "Chiêu trò lừa đảo cũ rích!", "Nguyên Hoàng tự chứng truyền thuyết mới mười năm, làm gì nhanh thế mà thành Tạo Hóa!", "Mấy thằng mắc mưu chắc IQ âm vô cực." Nhưng khi có người, vì đủ loại lý do, chọn gửi và khoe ảnh chụp màn hình đã nhận được Nguyên Hoàng tệ, đám đông lập tức xôn xao.
Lẽ nào thật sự lĩnh được 100 Nguyên Hoàng tệ?
Lẽ nào Nguyên Hoàng Tiên Tôn thật chỉ dùng hơn mười năm đã từ truyền thuyết bước lên Tạo Hóa, thành bậc đại thần thông?
Nhưng khi họ thử gửi, thì không nhận được Nguyên Hoàng tệ, chỉ có một thông báo:
"Sự kiện Vạn giới cùng chúc mừng đã kết thúc, vui lòng chờ lần sau."
Mọi ánh mắt đồng loạt ngơ ngác. Trong phòng gác cổng Côn Luân Sơn, Ngọc Hư Cung, Đại Thanh Căn thở dài: "Tiếc quá, xin được có tí tẹo Nguyên Hoàng tệ."
Giọng hắn vừa tiếc nuối, vừa bóp cổ tay, vừa mãn nguyện, lại có chút đắc ý.
Khác với Nhân Gian giới lặng tờ, tin Mạnh Kỳ thành Tạo Hóa như bão táp càn quét các đại tịnh thổ, Định Hải châu, Thiên Giới...
Trong Yêu Hoàng điện, Ngưu Ma Vương vạm vỡ vừa tiễn bước Hao Thiên Khuyển, bỗng khựng lại, cảm thấy thiên địa có luồng đại đạo vi diệu dao động.
"Ngưng tụ hư ảo đại đạo? Âm Dương. Sinh tử. Hư không." Ngưu Ma Vương cau mày, vô cùng nghỉ hoặc: "Ai tấn chức Tạo Hóa đây?”
Sao lại nhiều đại đạo dao động đến thế?
Thật không thể tin nổi!
Nhưng tình cảnh này không phải lần đầu hắn gặp. Năm xưa, huynh đệ kết nghĩa Tề Thiên Đại Thánh từ truyền thuyết bước lên Tạo Hóa cũng khuấy động vô số đại đạo, bảy mươi hai phép đều có căn nguyên. Nhưng so với người này, hình như vẫn kém một bậc.
(Ngưu Ma Vương vốn nổi tiếng tinh thuần, tấn chức Tạo Hóa chỉ ngưng tụ "Lực" và "Thổ hành" hai đạo hư ảo. Nên không rõ chuyện này.)
“Hòa hợp Hỗn Độn? Sáng Lập. Nhân Quả." Trong lúc Ngưu Ma Vương kinh ngạc, dần hiểu ra, thì Tiểu Hồ Ly Thanh Khâu cõng Yêu Thánh Thương, đẩy cửa điện bước vào, vẻ mặt ngưng trọng:
"Bình Thiên Đại Thánh, Tô Mạnh thành Tạo Hóa rồi."
"Hắn..." Ngưu Ma Vương khẽ nói, cảm giác "quả nhiên".
Cảm nhận được đại đạo dị thường dao động, Bằng Ma Vương, Giao Ma Vương cũng tụ tập, nghe Thanh Khâu tuyên bố, vừa bất ngờ, vừa thấy hợp lý.
Từ khi tin Tô Mạnh luyện hóa Sinh Tử nguyên điểm lan truyền, các thế lực lớn đều biết hắn sẽ sớm thành đại thần thông. Nhưng ai ngờ nhanh vậy, "sớm" đến mức không có khoảng cách!
Im lặng một lát, Bằng Ma Vương cao ngạo bỗng thở dài:
"Lần đầu gặp Tô Mạnh, hắn còn chưa mò đến cửa truyền thuyết. Chúng ta thì Đại Thánh nhiều năm, Tạo Hóa sớm thành. Nay vừa tiêu trừ suy yếu, khôi phục đỉnh phong, hắn đã ngồi ngang hàng chúng ta."
Ngoài Tôn Ngộ Không, hắn và Ngưu Ma Vương mạnh hơn các Đại Thánh khác. Nhưng chưa ai thấy bờ khổ hải, nghĩa là chưa đạt đỉnh Tạo Hóa, chỉ là hạng nổi bật tầm trung, như Cửu Thiên Lôi Thần trước kia. Còn Tô Mạnh tuy mới vào Tạo Hóa, nhưng xem động tĩnh vừa rồi, Hỗn Độn Vô Cực thành hình, ý Sáng Lập thành hình, Nhân Quả lại mang đặc thù Bỉ Ngạn, thao túng vận mệnh. 1vs1, hắn sợ là khó thắng, còn tùy địa hình, hoàn cảnh... Ai lợi hơn. (Ví dụ, ở Tiên Giới, tốc độ của hắn chắc chắn hơn Tô Mạnh, nên chiếm ưu thế.)
Ngưu Ma Vương cũng than thở: "Mới bao năm, cảm giác bao năm khổ tu đổ sông đổ biển. Ta lão ngưu lần trước thấy nản vậy là khi thất đệ tấn chức Tạo Hóa."
Thất đệ là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, thiên địa linh hầu, sinh ra đã là truyền thuyết, chư giới độc nhất vô nhị. Vài năm đã thành Tạo Hóa, danh vang thiên hạ.
Tiểu Hồ Ly Thanh Khâu nghe các Đại Thánh than thờ, khóe miệng giật giật, cảm giác "bị coi thường”.
Ta còn chưa kịp phản ứng, các ngươi làm quá!
Gặp hắn lần đầu, ta tát chết chục thằng. Nay hắn thành Tạo Hóa, ta còn chưa tới truyền thuyết!
Nàng hắng giọng, thu hút sự chú ý, mắt cụp xuống, trang nghiêm:
"Yêu Hoàng báo cho các vị Đại Thánh, Tô Mạnh 'chư quả chi nhân' đã có thần dị nửa bước Đạo Quả. Lời thề, khế ước chư thiên vạn giới sẽ do hắn chứng kiến và phản phệ. Các vị nên phòng bị."
“Mẹ kiếp, thế này cũng được!” Ngưu Ma Vương văng tục, cảm giác Tô Mạnh thành nhân vật Bi Ngạn.
Lời thề, khế ước chư thiên vạn giới do hắn chứng kiến và phản phệ? Khó phòng bị quá!
Các Đại Thánh nhìn nhau, kinh hãi.
Thanh Khâu lấy ra một tấm phù triện che bóng Huyền Hoàng, trịnh trọng:
"Sau này các vị Đại Thánh muốn thề hay lập ước, hãy tưởng tượng nội dung phù triện này, để nhân quả liên hệ tới Yêu Hoàng trước, rồi hãy tiến hành, để che lấp mấu chốt."
Ngưu Ma Vương thở phào: "May có Yêu Hoàng, may mà thằng đó không phải Bi Ngạn."
............
Dưới đất Phật quốc, Di Lặc ngồi trên đài sen trắng đỉnh Tu Di sơn.
Mười năm khổ tu, thêm A Di Đà Phật chỉ điểm, hắn đã bù lại thương thế, khôi phục thực lực. Nhưng kết tinh dò Bỉ Ngạn "Tương lai Xá Lợi tử" vẫn chưa thể ngưng tụ lại.
Nhưng "bỏ được mới có được". Phật môn càng phải buông bỏ. Di Lặc mượn cơ duyên này mà giác ngộ, chỉ chờ thời cơ mà lập đại nguyện:
“Không độ chúng sinh, không cứu tận thế, không cầu tương lait”
Lúc này, bạch quang quanh hắn cuồn cuộn, mắt nửa khép, không biết thần du phương nào.
Bỗng, Di Lặc mở mắt, nhìn ra ngoài Phật quốc, khẽ thở dài:
"Chư quả chi nhân quy vị, Nhiên Đăng Cổ Phật gặp nạn..."
Tiếng vọng đỉnh Tu Di sơn, mang cảm xúc phức tạp. Lát sau, hắn đứng lên, dưới chân sinh liên, định độn đến tịnh thổ viên mãn.
Phật môn quen coi trọng nhân quả, phải phòng bị Tô Mạnh!
Hơn nữa hắn đã thành nhân vật quan trọng, phải thỉnh giáo A Di Đà Phật.
............
Trong Chân Không gia hương, Dạ Đế thỉnh giáo Trấn Nguyên Tử về tu luyện.
Thiên Diện Vạn Thế Lịch Kiếp Pháp của hắn đã đại thành, có đặc thù truyền thuyết, chỉ thiếu một bước là tự chứng duy nhất, nên chủ động thỉnh giáo.
Lúc này, Trấn Nguyên Tử đột ngột ngừng lời, mắt sâu thăm nhìn ra ngoài Chân Không gia hương, thản nhiên:
"Ngọc Hư Tô Mạnh thành Tạo Hóa."
"Cái gì? Tô Mạnh thành đại thần thông?" Dạ Đế giật mình.
Nhanh quá! Khoảng cách giữa mình và hắn không những không thu hẹp, mà còn lớn hơn!
Trấn Nguyên Tử đứng lên, chậm rãi đi vào sâu trong Chân Không gia hương, tiếng vọng khắp nơi:
“Ra khỏi Chân Không gia hương, không được thề, không được đính ước, không được nhắc tên Tô Mạnh. Bần đạo xin chỉ thị Kim Hoàng, xem phòng bị ra sao.”
............
Trong Tố Nữ Tiên Giới, Lưu La cười duyên, thanh nhã thoát tục, tiên khí dạt dào, đang ngồi đối diện Na Tra.
Bỗng, cả hai khẽ động, nhìn về Ngọc Hư Cung.
"Không hổ là chư quả chi nhân." Im lặng một hồi, Lưu La khẽ cười: "Sắp đuổi kịp ngươi rồi."
Na Tra bĩu môi, không phục: "Nếu không phải dùng Hỗn Độn Thanh Liên tử trùng sinh, coi như Tiên Thiên thần linh, bị ràng buộc, ta đâu chậm vậy."
Lưu La che miệng cười: "Ràng buộc đó còn nhẹ chán. Có nhiều cách giải quyết. Còn không phải do ngươi..."
Na Tra nheo mắt, nguy hiểm, như không muốn nhắc chuyện này. Lưu La biết điểm dừng, cười: "Mạt kiếp tới rồi. Là cơ hội để ngươi đột phá."
Na Tra gật đầu: "Mạt kiếp, thiên địa buông lỏng. Dễ đột phá hơn."
Lưu La lắc đầu, than:
"Lại mạt kiếp, lại thiên địa buông lỏng. Vẫn phải xem tự thân. Đời Tô Mạnh có thể nói quần tỉnh tụ hội. Nay kẻ vẫn lạc không ít, mà theo kịp thời đại chỉ còn ba bốn người. Tô Mạnh là một, Ma Đế là một, Cố Tiểu Tang sống lại thì coi như một. Còn Vương Tư Viễn tính nửa, Giang Chỉ Vi tính nửa. Hà Thất, Vương Tái, Tào Nga, Lưu Tô thì tụt lại quá xa.”
Đợi Na Tra đi, Lưu La nghiêm mặt, phân phó thị nữ:
"Từ nay về sau, chuyện quan trọng không để lại văn tự, không thề, không bàn về Tô Mạnh, không nhắc tục danh hắn."
............
Nơi bí địa, Hàn Quảng ôm Bồ Đề diệu thụ, ngồi trên đài sen nửa thánh khiết nửa ô uế, chậm rãi mở mắt, nói nhỏ:
“Chư quả chi nhân.”
Hắn như vừa tỉnh sau giấc ngủ dài.
............
Nơi mông lung, Vương Tư Viễn ho khan, như cười như không:
"Nhanh hơn ta tính rồi..."
Trên đầu hắn nổi một mảnh mai rùa, chính là Lạc Thư đã mất!
Không biết bằng cách nào, hắn lặng lẽ lấy lại!
............
Họa Mi sơn trang, mộ nhà tranh.
Lục Đại Tiên Sinh chuyên chú tinh thuần tự thân, cảm ngộ bản ngã, cảm ngộ chỗ cao vô cùng huyền ảo.
Bỗng, tầm mắt hắn biến đổi, cả người pháng phất quỷ dị cất cao, từ chỗ cao vô cùng nhìn xuống thiên địa - một điểm thành tuyến, tuyến thành mặt, mặt thành hư không, hư không trùng điệp, là chỗ cao vô cùng, cùng thời gian xen lẫn, mới có thiên địa.
Nghi hoặc tan thành mây khói. Lục Đại Tiên Sinh đã rõ vị trí của mình.
Hắn mở mắt, nhìn về Côn Luân Sơn, Ngọc Hư Cung, mỉm cười.
............
Trong Ngọc Hư Cung, Mạnh Kỳ đợi Thanh Đế giao Phong Thần Bảng cho Cao Lãm. Hắn không quá vui vì đột phá Tạo Hóa, cũng không muốn khoe mẽ.
Không phải không vưi, mà càng gần Bi Ngạn càng thấy mình bất lực.
Khi chém đứt quá khứ, tương lai, thoát khỏi Ma Phật, hắn rất phấn chấn, nhẹ nhõm. Khi tự chứng duy nhất, hắn đã giành trước nguy cơ, cũng có thành công lớn. Nhưng lúc đó, hắn còn xa các nhân vật Bỉ Ngạn, không lọt vào mắt họ, nên tự do.
Gần Tạo Hóa, chuyện hắn chạm vào càng liên quan đến Bỉ Ngạn, càng thấy bất lực, cảm giác mình như quân cờ, khổ vì nhân quả.
Nhiều chuyện hắn khó vẹn toàn, chỉ miễn cưỡng che chở. Tương lai thế nào, khó đoán, không thể chống lại.
Vậy nên, thành Tạo Hóa chỉ là một bước nhỏ lên Bỉ Ngạn, không có gì đáng mừng. Chỉ khi siêu thoát khổ hải, thành Bỉ Ngạn, mới có tư cách nhảy khỏi bàn cờ, trở thành người cầm cờ. Dù vậy vẫn có quyền hành, nhưng ít nhất không bất lực như bây giờ.
Nói chí lớn cũng được, hảo huyền cũng xong. Tóm lại, hắn chỉ nhắm đến khổ hải, Bi Ngạn!
Mạnh Kỳ thở dài:
"Khó trách các đại thần thông thích gọi Tạo Hóa cảnh giới là khổ hải..."
"Quả nhiên là khổ hải..."