“Vương Tái huynh tích lũy bao năm, một thân hạo nhiên chủ khí kinh thiên động địa, chứng đạo Pháp Thân chỉ là chuyện sớm muộn, cớ gì phải bận tâm tục sự, chắng sợ trì hoãn tu hành?” Tống Toàn Lược thu lại vẻ thất thố ban nãy, nổi thê lương giấu kín sâu trong đáy mắt, liếc nhìn cô ca kỹ, ý bảo nàng rời khỏi phòng và khép cửa lại.
Trương Nguyên Lễ tháo đôi bao tay băng thiền tơ, thong thả đặt lên bàn, vừa rót Vô Ưu tửu cho mình, vừa cười ha hả: "Vương gia được truyền thừa từ Nhân Thánh, giáo hóa tế thế mới là chính nghiệp."
"Trước kia, Chính Sự đường và triều đình bị các thế gia chúng ta thao túng, dân thường ít có cơ hội, đối với thư viện ắt hẳn thờ ơ, chẳng mấy mặn mà. Nay thế sự đổi thay, Nhân Hoàng trị vì, cả văn cử lẫn võ cử đều được coi trọng, cơ hội mới đến với Vương gia. Vương Tái làm tổng sơn trưởng, việc tu hành hạo nhiên chi khí có lợi ích khôn lường, hơn nữa nghe nói còn có thể thu thập luyện hóa chút Đạo Đức chi khí và Thánh Nhân chi đức, đặt nền móng vững chắc cho Pháp Thân."
Bản thân Trương Nguyên Lễ vẫn chưa thể bước qua tầng thứ ba thiên thê, trở thành Đại Tông Sư, một thân "Vũ Ngoại Viêm Dương thiên" khó mà dương cực âm sinh, giao tế điều hòa, bởi vậy phải thường xuyên đeo găng tay trong suốt làm từ ngàn năm băng thiền tơ và các loại thiên tài địa bảo, để trung hòa Viêm Dương chi khí trong cơ thể, tránh xảy ra sơ suất, tẩu hỏa nhập ma.
Tống Toàn Lược nghe vậy ngẩn người một hồi, sau đó ngồi xuống đối diện Trương Nguyên Lễ, tự rót rượu, thở dài: "Đời Nhân bảng đó, quần tinh hội tụ, Vương Tái huynh dù lọt vào top 10, nhưng luận về thiên tư kỳ ngộ, vẫn kém xa Nguyên Hoàng, Ma Đế, Thái Thượng Thần Kiếm... Không ngờ hắn cũng sắp siêu thoát phàm tục, gia nhập tiên ban..."
“Hắc, Tống huynh, à, vẫn cứ gọi Toàn Lược nghe thoải mái hơn. Ngươi đó, tâm cao khí ngạo, lại quá đắm chìm vào vinh quang quá khứ của Tống thị, chỉ một lòng muốn chứng đạo Pháp Thân, chấn hưng gia tộc. Bởi vậy mới luôn tự trách, hay thấy cảnh thương tình, thất thố trước mặt người khác. E rằng tâm ma đã nảy sinh rồi." Trương Nguyên Lễ tỉnh táo khuyên nhủ: "Nhìn ta đây, sớm chấp nhận hiện thực, chấp nhận Lũng Nam Trương thị chỉ là một thế gia bình thường. Nhờ đó, ta giúp phụ thân tận dụng triệt để những tích lũy từ quá khứ của gia tộc, phát triển tài nguyên hiện tại, mượn dùng Vạn Giới Thông Thức để mở mang nhiều cửa hàng, coi như cũng có chút thành tựu. Sống phải có thanh có sắc, có tư có vị, hôm nay đứng chung với ngươi, cứ như hai thế hệ người vậy!"
Tống Toàn Lược bị Trương Nguyên Lễ nói trúng tim đen, cơ mặt hơi co giật, lộ vẻ thống khổ: "Nhưng mà... nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì? Nhân Hoàng đã thành truyền thuyết, vài tháng nữa, Thanh Đế sẽ ban Phong Thần bảng, hoàn thành sự nghiệp vĩ đại nhân đạo thống thiên. Đến lúc đó, Tinh Chủ, Lôi Thần cấp bậc này có được sắc phong hay không chưa rõ, nhưng ít nhất tinh quân, chân quân là không thể thiếu. Số lượng truyền thuyết của Đại Chu sẽ tăng vọt, dù ngươi có chứng được Pháp Thân, cũng chỉ là Nhân Tiên, thì sao? Có thể khiến Tống thị trở lại vị thế thành viên Chính Sự đường, có quyền lực nhất định trong những việc lớn của thiên hạ?" Trương Nguyên Lễ không chút khách khí dội một gáo nước lạnh.
Tống Toàn Lược nghe xong, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, hồi lâu mới nói: "Thanh Đế còn chưa ban Phong Thần bảng, biết đâu sẽ có biến cố..."
"Biến cố? Đương kim chư thiên vạn giới, một nhân vật Bỉ Ngạn duy nhất hành tẩu ở thế gian tự mình ra tay, còn có biến cố gì được?" Trương Nguyên Lễ hít sâu một hơi, tiếp tục: "Toàn Lược, mấy nhà mấy phái chúng ta đã bỏ lỡ thời đại tốt đẹp nhất. Không thể có người chứng được Pháp Thân vào thời điểm đó, nay đã bị bỏ lại quá xa. Khó mà phục hồi được. Không phải chỉ mình ngươi là có thể đuổi kịp, mà phải cả gia tộc đồng tâm hiệp lực, đời đời hăm hở tiến lên tích lũy, mới có cơ hội."
Tống Toàn Lược sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng hỏi: Nguyên Lễ, ý ngươi là gì, nên làm thế nào?”
Ly Vô Ưu tửu trong tay Trương Nguyên Lễ sủi bọt, dường như bị đun sôi, hắn trịnh trọng nói: "Buông bỏ kiêu ngạo, nhận rõ hiện thực, tuân theo quy củ Nhân Hoàng đặt ra mà hăm hở tiến lên. Con cháu trong nhà, người nào phẩm tính tốt, giỏi võ đạo thì tham gia võ cử, ai am hiểu công việc giấy tờ thì chuyên tâm văn cử, sau đó từ những người còn lại chọn ra hiền tài, kinh doanh gia nghiệp, không ngồi mát ăn bát vàng. Cứ như vậy, đời đời tích lũy, Lư Dương Tống thị sẽ lại sinh ra nhân mạch trong triều, tương lai ắt có hậu duệ kiệt xuất nắm giữ vị trí cao, lập công được phong Thành Hoàng, Thổ Địa..."
"Chỉ cần kiên trì không ngừng, gia phong không đổ, ắt có hậu duệ tự chứng Truyền Thuyết hoặc được phong Tinh Quân. So với những kẻ xuất thân bình phàm, thậm chí thế gia nhỏ, môn phái bé, chúng ta có thần binh trấn áp, có trưởng bối dày dặn kinh nghiệm, có các loại thiên tài địa bảo tài nguyên, có mỏ khoáng sản, dược viên, linh tuyền, ruộng đất... còn sợ tranh không lại bọn họ sao?"
"Ngoại lệ chắc chắn sẽ có, nhưng đại thế tổng thể sẽ không thay đổi!"
Tống Toàn Lược nhìn Trương Nguyên Lễ bình tĩnh đến xuất thần, hồi lâu mới lắc đầu cười khổ: "Ba ngày không gặp, phải xem xét lại. Ta vẫn tự phụ, trong lòng có chút khinh thường ngươi, ai ngờ ngươi nhìn thấu đáo, làm kiên định hơn ta."
“Hắc hắc, đạo lý này nói thì để, nhưng chúng ta, những kẻ từng trải qua vinh quang, lại đễ bị quá khứ che mắt, làm như không thấy. Ta cũng là nhờ gặp Vương Tư Viễn vương huynh, được hắn chi điểm vài câu, mới rộng mở sáng sủa, khuyên nhủ gia phụ." Trương Nguyên Lễ cười tủm tim.
"Vương Tư Viễn vương huynh?" Tống Toàn Lược ngạc nhiên hỏi.
Trương Nguyên Lễ gật đầu: "Đúng, 'Tính Tẫn Thương Sinh' Vương Tư Viễn năm nào, cái gã thiên tài không biết là điên hay tỉnh đã khiến Giang Đông Vương thị suy tàn đó!"
"Hắn chứng đạo Pháp Thân xong thì biến mất khỏi thế gian, không ngờ vẫn còn sống..." Tống Toàn Lược không khỏi cảm thán.
Trương Nguyên Lễ khẽ nhíu mày: "Khi ta gặp hắn, ngoài việc bệnh sắc vẫn như trước, thì mọi thứ đều rất tốt. Lúc cáo biệt, hắn nói muốn làm một chuyện điên cuồng, nếu thất bại thì thân tử đạo tiêu, nếu thành công, sẽ có thể thực sự 'Tính Tẫn Thương Sinh'."
"Sau đó thì sao?” Tống Toàn Lược theo bản năng hỏi.
Trương Nguyên Lễ lắc đầu: "Sau đó không gặp lại hắn, cũng không nghe được tin tức gì về hắn nữa..."
Tống Toàn Lược trầm mặc một lát, nếp nhăn nơi khóe mắt đột nhiên giãn ra, khẽ cười: "Ngươi từ Lũng Nam xa xôi mà đến, không dùng Vạn Giới Thông Thức phù để trao đổi, e rằng vô sự bất đăng Tam Bảo điện đi?"
"Ha ha, vì một mối làm ăn." Trương Nguyên Lễ cười lớn: "Ta nào dám giấu diếm ngươi, ai mà cản được Hậu Thổ Sinh Tử kiếm và Hậu Đức Tái Vật đao chứ!"
Nói đến đây, hắn nghiêm mặt: "Cửu Diệp Phản Dương thảo chỉ mọc ở gần Nam Hoang, Nam Châu và Hoàn Châu, là vật liệu không thể thiếu để luyện chế đan dược kéo dài tuổi thọ. Hàng hóa từ Nam Châu xưa nay do Lư Dương Tống thị các ngươi nắm giữ, còn Hoàn Châu, sau nhiều năm diễn biến và chỉnh hợp, cuối cùng thuộc về Đường gia ở Ấp Thành. Bọn họ không muốn tranh giành vô ích với nhà Toàn Lược huynh, lại vừa có mối làm ăn liên quan đến nhà ta, bởi vậy thỉnh tiểu đệ đến làm thuyết khách, mong mọi người đem việc kinh doanh Cửu Diệp Phản Dương thảo và các loại đan dược tương ứng ra, cùng nhau thành lập một hiệu buôn mới, và tôn nhà các ngươi làm chủ."
“Đương nhiên, nhà ta cũng muốn góp một chân.”
Tống Toàn Lược trầm ngâm một chút: "Ấp Thành Đường gia trước đây vô danh tiểu tốt, sau lưng rốt cuộc là nhà ai phái nào?"
"Ừm, Chu quận Vương thị và Hoán Hoa kiếm phái đều quan tâm đến Đường gia ở Ấp Thành." Trương Nguyên Lễ thản nhiên nói thẳng.
Tống Toàn Lược nghĩ ngợi: "Vậy mời khách nhân của Đường gia vào đây, mặt đối mặt nói chuyện."
Trương Nguyên Lễ vỗ tay cười, đứng dậy mở cửa phòng, bước ra ngoài, lát sau dẫn vào một mỹ phụ mặc cung trang.
”Vị này là Đường gia gia chủ, Đường Minh Nguyệt Đường tiên tử." Trương Nguyên Lễ giới thiệu.
Đường Minh Nguyệt vẫn giữ được vẻ thanh tú khi còn trẻ, nhưng tháng năm trôi qua đã tích lũy thêm vẻ thành thục và thanh lịch. Những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt càng khiến nàng thêm phần phong vận khó tả. Nghe vậy, nàng hành lễ: "Ra mắt Tống gia chủ."
Tống Toàn Lược nhìn nàng thật sâu, cảm khái: "Ấp Thành Đường gia trước đây vô danh tiểu tốt, danh không ra khỏi Hoàn Châu, lại nhờ Đường tiên tử mà trỗi dậy mạnh mẽ, Tống mỗ thật bội phục."
Lời này xuất phát từ đáy lòng, chân thành cảm động, khiến Đường Minh Nguyệt nhất thời xúc động, trăm mối tơ vò.
Khi mình tiếp quản Đường gia, đâu chỉ danh không ra khỏi Hoàn Châu, rời khỏi Chu quận đã ít người biết đến. Bao năm chịu khổ, coi như gặp thời: Ngoại Cảnh trước đó, Ma Đế truyền khắp Tinh Hỏa, giúp mình có thể tu luyện tuyệt thế công pháp, vững chắc căn cơ, thuận lợi đột phá tới Ngoại Cảnh. Đến khi thế lực cần khuếch trương, lại được Chu quận Vương thị và Hoán Hoa kiếm phái, hai quái vật lớn ở Hoàn Châu, giúp đỡ một cách kỳ lạ, đặt nền móng gia nghiệp. Sau khi Nhân Hoàng thiết lập Phong Thiên đài, Thần đạo giám sát khắp nơi, quy củ của Đại Chu ăn sâu vào quyền thế gia tộc môn phái, khiến mình ít phải chịu những thủ đoạn âm độc.
Trong vài thập riên này, mình đã đốc hết tâm huyết cho Đường gia, những vất vả trong đó người ngoài đâu hay. Dù hôm nay con cái song toàn, gia sự mỹ mãn, cũng thường xuyên nửa đêm giật mình tỉnh giấc.
Đương nhiên, sự hưng thịnh của Đường gia bắt đầu từ khi ruột thịt huynh trưởng trở về, nhưng sau khi hắn rời đi, lại hoàn toàn biến mất khỏi nhân gian, như chưa từng xuất hiện.
Mình tìm kiếm vài thập niên, cuối cùng buông tay, đồng thời hiểu ra một đạo lý:
Có những chuyện mãi mãi không có hồi kết, có những nghi hoặc vĩnh viễn không có đáp án.
Mang theo những cảm xúc đó, Đường Minh Nguyệt ngồi xuống bên cạnh, nghiêm túc cùng Tống Toàn Lược thảo luận về chuyện Cửu Diệp Phản Dương thảo.
Thiên hạ thay đổi, đại thế sửa đổi, có gia tộc suy vong, ắt có gia tộc quật khởi!
Như Thần Đô Tô thị.
Cố Trường Thanh làm một trong ba mươi sáu thần bộ của đương kim Đại Chu Lục Phiến môn, được coi là quyền cao chức trọng, bản thân cũng là nửa bước nhiều năm, lại có bối cảnh thâm hậu, khiến các bộ đầu thuộc hạ không dám có chút bất kính.
"Cố thần bộ sớm." Một vị Kim Chương bộ đầu thấy Cố Trường Thanh, người chủ trì công việc Lục Phiến môn ở Thần Đô, đến, vội chắp tay hành lễ.
Vị này vốn ghét cái ác như kẻ thù, trước mặt hắn, không thể có sai sót gì.
Cố Trường Thanh khẽ gật đầu, trên mặt mang cười: "Hôm nay cứ theo lẽ thường mà làm việc, có gì bất thường thì dùng Vạn Giới Thông Thức phù liên lạc. "
Nói xong, hắn rời khỏi tổng bộ Lục Phiến môn, hướng đến tổ trạch Tô thị ở Thần Đô.
Cố thần bộ lại đến sớm như vậy... Vị Kim Chương bộ đầu kia trợn mắt há hốc mồm.
Nghe nói Tô phu nhân gần đây sinh hạ con gái, hóa ra là thật...
Cố Trường Thanh vẫn giữ nụ cười trên môi, trên đường vào phủ, vào viện cũng không hề biến mất.
Hắn vừa ôm lấy cô bé đáng yêu, vừa quay sang nói chuyện phiếm với thê tử Tô Tử Duyệt. Cậu con trai Cố Tô Đồng năm sáu tuổi nghiêng ngả chạy vào, ve mặt nghỉ hoặc: "Mẫu thân, mẫu thân, con có chuyện muốn hỏi."
Để Tô Tử Duyệt vững vàng bước qua tầng thứ hai thiên thê, họ mới bắt đầu tính đến chuyện con cái trong mười năm gần đây.
"Chuyện gì?" Tô Tử Duyệt cười nhẹ xoa đầu con trai.
Cố Tô Đồng nhíu mày hỏi: "Mọi người hay nói cậu của con thế này thế kia, nhưng cậu của con chẳng phải vẫn ở nhà sao?"
Cố Trường Thanh vừa dỗ con gái, vừa nghe thê tử cười nói:
"Họ chỉ nhị cậu của con thôi. `
"Hắn ấy à? Hắn là một đại anh hùng đỉnh thiên lập địa, tuyệt thế vô song..."