Bùi Đạo Thông vừa tiếp nhận Nhiếp Tâm Linh, liền cảm nhận được bề mặt nó phảng phất những đường kinh mạch và huyết quản. Chạm vào thì ấm áp, lại có chút rung động, khiến tim hắn đập nhanh hơn một cách khó hiểu. Nguyên Thần cũng trở nên mê muội, như muốn lìa khỏi nhục thể, nương tựa vào cối tịnh.
“Bùi thái sư, việc này làm phiền ngươi.” Đương kim Thiên Tử Tiêu Huyền bên cạnh gật đầu nói.
Bùi Đạo Thông thu hồi linh đang, trang trọng chắp tay: “Vi thần nhất định không phụ sự ủy thác của bệ hạ.”
Hắn ngẩng đầu xoay người, dáng đi vẫn trầm ổn như cũ, không hề vội vàng, xao động hay hoảng loạn.
...
Sơn Nam hành tỉnh, Hàm Bình quận phủ.
Trời cao gió nổi mây vần, ánh nắng chiều ngưng tụ, hiện ra bóng dáng gầy gò của Mạnh Kỳ trong bộ đạo bào đen. Đôi mắt hắn lóe lên những tia điện xanh tím, chiếu rọi hoàn toàn cảnh tượng bên trong biệt thự phía dưới.
Vương Nguyên Phúc, Hàm Bình quận thủ, tu sĩ võ đạo, đã vượt qua một lần Lôi Kiếp, là môn sinh của Bùi Đạo Thông trước khi hắn trở thành Thái Sư, luôn trung thành và tận tâm, thề sống chết đi theo. Cho nên dù sa vào con đường quan lộ, hắn vẫn được Bùi Đạo Thông giúp đỡ vượt qua Lôi Kiếp tẩy lễ, có được thần thông.
Loại người thực lực bản thân không tính là mạnh, nhưng lại có thể gây kích thích không nhỏ cho Bùi Đạo Thông và Tiêu Huyền là đối tượng mà Mạnh Kỳ hoan nghênh nhất.
Cảnh tượng trong mắt biến ảo liên tục, cuối cùng dừng lại ở Vương Nguyên Phúc trong bộ quan bào. Mạnh Kỳ đưa tay phải ra, ấn xuống một cái, ánh lửa bỗng nhiên hiện lên, hóa thành một cột lửa đỏ rực, ầm ầm đánh xuống Hàm Bình quận thành.
Cột lửa đỏ như chậm lại rồi lại nhanh chóng lao xuống, hấp thụ năng lượng tự do xung quanh, khiến ngọn lửa đỏ thêm mạnh mẽ, sắc màu dần chuyển sang tím thẫm. Kích thước của nó dường như nhỏ lại, nhưng nhiệt lượng xung quanh lại bị hút hết, kết thành sương trắng và băng giá.
Khi nó rơi xuống trên không biệt thự, Vương Nguyên Phúc mới nhận ra, vội vàng tránh né, nhưng tất cả đã quá muộn.
Ánh lửa chợt lóe, hắn bị cột lửa đánh trúng, nhục thân và quần áo cùng hóa thành tro bụi. Ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra.
Ánh lửa tan đi, tại chỗ xuất hiện một hố sâu, tối tăm nóng rực. Không thấy đáy, thành hố giống như nham thạch nóng chảy, chậm rãi chảy xuống, sau đó ngưng tụ thành những viên lưu ly với màu sắc khác nhau.
Mà bên ngoài hố sâu, không thấy nửa điểm dấu vết nóng bỏng, đủ thấy sự chính xác trong việc khống chế lực lượng.
Ra tay thành công, Mạnh Kỳ cưỡi Viêm Long, lập tức bỏ trốn, biến mất vào nơi sâu thăm trong biển mây.
Hơn một canh giờ sau, điện quang lập lòe. Bùi thái sư phảng phất như thần nhân, cưỡi Lôi Long, xuất hiện trong Hàm Bình quận phủ, từ trên cao nhìn xuống hố sâu với cột sáng trong suốt.
“Vân Tập...” Khuôn mặt Bùi thái sư như vặn vẹo, giọng nói trầm thấp uy nghiêm nhưng lại nghiến răng nghiến lợi, hận không thể băm vằm kẻ kia thành trăm mảnh, nghiền xương thành tro.
Nhục thân hắn tỏa sáng từ từng khiếu huyệt, bên trong đều có một vị thần linh, cùng nhau cấu thành cảnh tượng Thiên Đình, dùng nó thúc đẩy mi tâm. Một khe hở nứt ra, hiện ra con mắt dọc màu tím bạc, phóng ra vô biên thần mang.
Con mắt này là “Ngọc Hoàng thần quyền” trải qua bảy lần Lôi Kiếp rèn luyện mà thành thần thông, gọi là “Sưu Thiên Tiên Đồng”, vừa có tuệ nhãn, vừa có khả năng của dịch đạo, có thể nhìn thấu cả trên trời dưới đất, hồng trần thế tục đều nằm trong tầm mắt. Đây là một trong những nguồn tin mà Bùi Đạo Thông tin tưởng để đuổi giết Mạnh Kỳ.
Con mắt dọc màu tím bạc nhấp nháy không ngừng, chiếu ra những hình ảnh biến ảo liên tục, nhưng khoảng một chén trà trôi qua, vẫn không thể mượn dùng khí tức còn sót lại từ hố sâu để tìm ra hành tưng của Mạnh Kỳ!
“Không hổ là Đạo môn Tiên Tôn từ thiên ngoại thiên giáng lâm phàm trần...” Giọng Bùi thái sư vẫn nghiến răng nghiến lợi.
Hắn lại trốn thoát khỏi “Sưu Thiên Tiên Đồng”!
Trước đây Hứa Thiên Sư cũng không thể ẩn độn dưới con mắt này, không thể trốn thoát!
Bùi Đạo Thông hít một hơi thật sâu, khiến Lôi Long hạ xuống biệt thự trong quận phủ. Tiếp quản nơi này, mượn dùng bố trí, chờ đợi tin tức báo về từ các nơi.
Đợi mấy nén hương, một đạo bạch quang cắt ngang chân trời, lao vào biệt thự, rơi vào tay Bùi thái sư.
Đây là một thanh đoản kiếm bằng bạch ngọc, khắc đầy phù văn chữ triện, là bảo vật tốt nhất để truyền tin từ xa trong thiên hạ hiện nay.
Bùi Đạo Thông nhẹ nhàng vuốt, quang ảnh từ trên đoản kiếm vọt lên, hóa thành một vị quan viên tràn đầy kinh hoảng và sợ hãi, hắn la lớn:
“Thái Sư, Phủ Lê thành bị Vân Tập đột kích, Tần Bố Chính Sứ đã chết!”
Phủ Lê? Mặt Bùi Đạo Thông trầm xuống như nước, Lôi Long dưới chân vọt lên, đã xông vào tầng mây, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Không lâu sau, Bùi Đạo Thông xuất hiện trên không Phủ Lê thành, chỉ thấy biệt thự tổn hại một nửa, mặt đất cũng có hố sâu, dấu vết hỏa thiêu điện phách không hề lan ra ngoài.
Bên trong biệt thự còn sót lại hỗn loạn một mảnh, mà trên trời cao lấp lánh những vì sao, không thấy tạp ảnh, nơi nào còn bóng dáng của Mạnh Kỳ?
Tần Bố Chính Sứ Tần Giả Tiên là lão sư của bệ hạ khi còn ở Đông cung, có quan hệ thân thiết nhất, thực lực cũng không thấp, chừng tứ kiếp. Trong lúc đạo môn nhiễu loạn thiên hạ này, ông chủ động xin ra ngoài trấn thủ một phương, tấm lòng trung trinh có thể sánh với mặt trời, nhưng ông và đại trận hộ thành phối hợp cũng không thể chống đỡ lâu trước yêu đạo Vân Tập, không đợi đến khi ông cứu viện.
“Vân Tập...” Bùi Đạo Thông lại thì thầm cái tên này, so với sự kinh nộ và nghiến răng lúc trước, giờ lại có thêm vài phần vội vàng, xao động và bất đắc dĩ, vừa hận không thể ăn tươi nuốt sống huyết nhục đối phương, lại vừa hiểu rõ sự tình trở nên phiền toái.
Dù có Nhiếp Tâm Linh có thể nhất cử bắt địch, ngay cả bóng dáng đối phương cũng không nhìn thấy thì có tác dụng gì?
Yêu đạo Vân Tập thật sự là không hề có phong thái của cao thủi
Mạnh Kỳ đang phi độn ở xa xăm dường như cảm giác được lời nguyền rủa của Bùi Đạo Thông, lại bị gió mạnh trên cao thổi cho rùng mình.
Hắc, với trạng thái lạc hậu của việc truyền thư bằng phi kiếm, sao có thể chống đỡ được chiến thuật du kích của ta?
Nếu ở trong Chân Thật Giới, có hệ thống Vạn Giới Thông Thức phù tồn tại, cho dù không có truyền thuyết về sự hiện diện ở khắp mọi nơi, mình cũng không dám du kích một cách không kiêng nể gì như vậy.
Việc phi kiếm truyền thư "chậm trễ" quá nhiều khiến mình có đủ thời gian để trốn xa, che giấu hoặc đổi mục tiêu!
...
Sau khi Bùi Đạo Thông gặp thất bại, ông xin chỉ thị của đương kim thiên tử Tiêu Huyền, bắt đầu điều động cao thủ từ kinh thành, mấy người thành một nhóm, trấn giữ các quan ải trọng yếu, hy vọng họ có thể mượn dùng trận pháp, cuốn lấy yêu đạo Vân Tập đến đột kích, chờ đợi ông giáp công.
Nhưng làm như vậy, cao thủ ở kinh thành trở nên thiếu hụt, không thể không trọng dụng những người thực lực chưa đủ, cường độ phòng ngự ở các nơi rõ rệt giảm xuống.
Trong cung thành, trong một tòa điện các nào đó, Cửu Vương Tiêu Khôn tìm lý do ngủ lại cấm cung, phất tay phong bế cửa phòng và cửa sổ, ngước mắt nhìn hoạn quan Lý Trọng Khang, Tất Trọng Đức và Lỗ Tứ Toàn, thành khẩn nói: “Ba vị chân nhân vất vả rồi.”
Ba vị Lôi Kiếp chân nhân này không phải theo Tiêu Khôn lẻn vào cung thành, mà là thông qua phương pháp khác - Đạo môn là quốc giáo, kéo dài không biết bao nhiêu năm, thực sự có gốc rễ sâu rộng, thể hiện thực lực ở những việc nhỏ nhặt. Vốn dĩ cao thủ tam kiếp trở lên đã trải qua thanh tẩy, ít có gian tế của Đạo môn, nhưng theo Mạnh Kỳ chuyển chiến thiên hạ, những chân nhân còn lại mỗi người tạo ra động tĩnh, loại cao thủ này đã rời khỏi kinh thành trên quy mô lớn, chức trách ban đầu giao cho cường giả nhị kiếp hoặc thậm chí vừa vượt qua Lôi Kiếp. Những người này số lượng tương đối nhiều, còn chưa kịp triệt để thanh tẩy, tự nhiên không thiếu kẻ thân thiện với Đạo môn, khiến Lý Trọng Khang ba người tìm được cơ hội, mai phục vào cấm cung.
“Cửu vương gia, liệu đã điều tra rõ vật kia không phải tầm thường được giấu ở đâu chưa?” Lý Trọng Khang gọn gàng dứt khoát hỏi.
Tiêu Khôn gật đầu nói: “Nếu tin tức của cô không sai, kiện bảo vật kia được giấu ở Ngự Thư Phòng.”
“Tốt, chúng ta đêm nay liền đi đánh cắp.” Lý Trọng Khang không hề chần chừ.
Tiêu Khôn nghĩ nghĩ nói: “Ba vị chân nhân tốt nhất không nên lỗ mãng như vậy, chỗ đặt bảo vật này há lại không có cấm pháp, sơ sẩy một chút liền kinh động phụ hoàng, nếu đợi ông mở ra đại trận thủ hộ cung thành, các ngươi có chạy đằng trời.”
“Điện hạ có thượng sách gì?” Tất Trọng Đức nhíu mày hỏi.
Tiêu Khôn nói: “Phụ hoàng từ Lôi Kiếp mà thành, rất yêu Hoa phi, bởi vì có thể linh nhục giao hòa, thần hồn giao hợp, đêm nay cũng không ngoại lệ. Các ngươi phân ra hai người, thừa dịp đêm tối đánh lén phụ hoàng, phô trương thanh thế, khiến ông mệt mỏi phòng bị, trong thời gian ngắn không kịp mở ra đại trận cung thành. Người còn lại thì đi Ngự Thư Phòng, dù xúc động cấm pháp, cũng có thời gian nhất định để tìm kiếm bảo vật. Đợi đến khi đắc thủ, đem nó ném xuống Thưởng Tâm Trì hoặc ném vào hòn giả sơn trong hoa viên, sau đó thừa địp hỗn loạn bỏ trốn. Đợi sự tình bình ổn, cô lại đến lấy ra. Đương nhiên, nếu nó đễ dàng mang theo, các ngươi có thể trực tiếp lấy đi.”
Lý Trọng Khang và những người khác nghĩ nghĩ, cảm thấy việc trộm bảo vật trong cung thành không thể không mạo hiểm, vì thế gật đầu đồng ý.
Đến khuya, bên ngoài Thái Cực Điện trước kia, nay là Lưu Ly Các, Lỗ Tứ Toàn và Tất Trọng Đức lặng lẽ tới gần.
Họ nhìn nhau, ý niệm chuyển động, hào quang đột sinh, hai đạo thần thông chi quang liền bắn vào trong các. Một đạo lóng lánh trong suốt, hàn khí tràn ngập, trực tiếp đóng băng điện các. Một đạo điện quang lập lòe, trắng bạc chói mắt, phá hủy cấm pháp ứng kích mà ra, đánh hướng chỗ giường nằm.
Bỗng nhiên, một cỗ khí tức uy nghiêm cao cả tràn ngập mà ra, đóng băng tan rã, điện quang tán loạn, mọi sự đột kích đều vô hiệu.
Tiêu Khôn ở xa trong cung điện cảm ứng được đạo khí tức này, sắc mặt đột nhiên đại biến:
“Tạo hóa! Phụ hoàng đã vượt qua lần thứ bảy Lôi Kiếp từ khi nào!”
...
Lý Trọng Khang trước tiềm sau xông, vài cái chớp mắt đã đặt chân vào Ngự Thư Phòng, thấy được ngọn Lưu Ly đăng không phải tầm thường kia.
Trong lòng hắn vui vẻ, đang định thu lấy, sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói như cười như không:
“Nam Mô A Di Đà Phật, thí chủ muốn lấy đèn này, còn phải hỏi qua bần tăng.”
Lý Trọng Khang cảm ứng qua, lúc này mới phát hiện trong Ngự Thư Phòng còn có một người, dung mạo tuấn mỹ, thân mặc áo xám, đầu cạo trọc, một bộ dáng vân đạm phong khinh nhàn nhã.