...
“Sinh Tử Bộ” nổ tung không phát ra tiếng nổ lớn, mà tựa kim loại vỡ vụn, thanh thúy vang vọng.
Điểm điểm đen trắng tản ra, mang theo tử ý Thượng Cổ âm tào địa phủ và sinh cơ chứng đạo của Thanh Đế, dẫn đến những khái niệm trừu tượng chung quanh cộng hưởng. Lãnh khốc, băng hàn, âm trầm, tĩnh lặng, tuyệt vọng cùng ấm áp, nhiệt liệt, quang minh, mạnh mẽ, hy vọng cuộn trào như thủy triều, dâng lên hướng sâu thẳm Sinh Tử nguyên điểm.
Trong chấn động kịch liệt, Chân Võ đại đế, người đang bị Chư Thiên Sinh Tử Luân quấy nhiễu, đột nhiên mở mắt, trạng thái không sống không chết mất đi cân bằng.
Đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng của hắn phủ lên một tầng màu tím minh lệ chí dương chí chính. Tay phải nâng lên, hư nắm vào khoảng không, đột nhiên xuất hiện một căn ngọc xích màu tím cổ phác hào phóng, trên đó khắc rõ từng đạo văn, tràn ngập khí tức Tiên Thiên ngoại tà bất xâm.
Nhanh như chớp giật, Chân Võ đại để lấy xích làm kiếm, theo khí cơ dẫn dắt, chém về phía Phong Đô đại đế!
Trong sát na, kiếm quang màu tím chiếu khắp hư ảo. Âm trầm tĩnh lặng, quang minh mạnh mẽ, những khái niệm trừu tượng tiêu tan. Sinh và tử miêu tả biến mất, toàn bộ nguyên điểm tiêu thất. Thân hình cao lớn mặc khôi giáp đen của Phong Đô đại đế tiêu thất, vũ trụ nội cảnh tiếp cận Chân Thật giới của hắn tiêu thất, ngay cả Chân Linh cũng biến mất, chỉ còn bản tính linh quang tựa hồ bị kéo xuống từ nơi vô cùng cao, trần trụi hứng chịu một kiếm này.
"Trảm đạo kiến ngã!"
Thế nào là ta? Bản tính linh quang chính là ta!
Một kiếm này lấy tâm trảm tâm, khảo nghiệm bản ngã, ngoại lực không thể dựa vào, thần thông không được dùng!
Đổi lại tuyệt đại đa số kẻ đại thần thông đối mặt một kiếm này, e rằng đều sẽ sứt đầu mẻ trán. Chân Võ khủng bố vượt xa khổ hải, bất quá thân là một trong Tam Thi của nhân vật Bi Ngạn, dù chưa viên mãn Sinh Tử chỉ đạo, Phong Đô đại đế tuyệt không phải tầm thường. Hắn gầm nhẹ một tiếng, bản tính linh quang chấn động lân cận:
"Nguyên Dương Xích? Nó rơi vào tay ngươi!"
Trong tiếng rống, bản tính linh quang của Phong Đô đại đế bỗng hóa thành một đoàn lốc xoáy đen trắng giao tạp. Sinh cơ ẩn trong tử ý, cấp tốc chuyển động, mạnh mẽ thu hẹp, hình thành sáu hắc động u ám mù mịt, tản mát ra cảm giác Luân Hồi và tương lai, không lùi mà tiến tới, trực tiếp nghênh đón kiếm quang màu tím của Chân Võ.
"Nguyên Dương Xích?" Mạnh Kỳ khẽ giật mình, một nghi hoặc trong lòng bỗng sáng tỏ.
Thần binh được Ma Phật xếp vào mười đại tuyệt thế, ngang hàng với Nhân Hoàng Kiếm, Quang Âm Đao rốt cuộc xuất thế.
Khó trách Chân Võ đại đế chém ra “Đạo Diệt Đạo Sinh” lại có lực lượng mâu thuẫn, xuất hiện sơ hở. Nguyên lai hắn mượn dùng lực lượng của thanh tuyệt thế thần binh này.
Khó trách hắn dám mạo hiểm xâm nhập, không sợ bị đạo đồng hóa, ngoài Hoàng Tuyền làm hậu chiêu, còn có Nguyên Dương Xích phù hộ!
Căn cứ miêu tả của Ma Phật, Nguyên Dương Xích phòng ngự đệ nhất, hộ thân hộ tâm, ngoại tà bất xâm!
Ý niệm chuyển động, Mạnh Kỳ không chìm đắm vào va chạm giữa hai vị đại thần thông mạnh mẽ tuyệt đỉnh, không đi phẩm vị “Trảm đạo kiến ngã” và “Sinh tử Luân Hồi”, mà phảng phất đã diễn tập vô số lần. Tay trái giương lên, khiếu huyệt mở ra, ném Cố Tiểu Tang ra ngoài, hướng nơi xa rời chỗ sâu, xa tuyệt đồng hóa, ném vào trong sinh cơ mạnh mẽ ấm áp nhiệt liệt.
Lúc này, mất đi phù hộ của “Sinh Tử Bộ”, Mạnh Kỳ cảm giác ý niệm của mình dần chuyển sinh thành tử, linh trí bắt đầu mơ hồ, sắp bị “tử vong” gần đó đồng hóa.
Theo kế hoạch, hắn kiệt lực vận chuyển “Vô Cực Ấn”, định đầu “Thái Thượng Võ Cực Nguyên Thủy Khánh Vân” quay cuồng không ngớt, như từng đợt sóng triều ngưng tụ, buông xuống Hỗn Độn u quang, bao phủ lấy hắn, tạm thời chống đỡ sự đồng hóa của tử vong chỉ đạo.
Mà Cố Tiểu Tang khí chất không linh, nụ cười thu liễm, bày ra vẻ bảo tướng trang nghiêm. Dưới chân, Tiên Thiên chi đức ngưng tụ thành một đóa sen trắng, cánh hoa phiến phiến nở rộ, hoá sinh thành đài sen, mang đến hương vị thanh tịnh, cứu chuộc và quy túc.
Giữa hai người, liên hệ vi diệu do Kim Sinh quả mang lại vẫn sót lại một chút, dù có khái niệm trừu tượng của Sinh Tử nguyên điểm ngăn cách, cả hai vẫn có thể cảm ứng được đối phương.
Lúc này, sáu hắc động Luân Hồi thâm thúy nuốt vào kiếm quang màu tím Chân Võ đại đế chém ra. Va chạm đầu tiên giống như gợn sóng, từng vòng đẩy ra, sau đó hóa thành cuồng phong sóng lớn, điên cuồng vỗ về các nơi của Sinh Tử nguyên điểm.
Ầm vang!
Hữư ảo kêu nhẹ bùng nổ, Mạnh Kỳ trực quan cảm nhận được những khái niệm trừu tượng chung quanh mấp máy, phập phồng và chia la, không còn trọn vẹn một khối như trước, khó có chỗ ra tay.
Chính là hiện tại!
Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang cách nhau miêu tả sinh tử cuộn trào mãnh liệt, mất đi thị giác, thính giác và xúc giác, nhưng tựa hồ đều thấy được ánh mắt đối phương. Một đôi u ám thâm thúy, dựng dục mọi khả năng, một đôi không linh thanh u, bao dung vạn sự vạn vật, đồng thời đều có thần thái quyết tuyệt kiên định.
Chính là hiện tại!
U quang quanh thân Mạnh Kỳ rút đi, đảo lưu về “Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy Khánh Vân”, khiến nó cấp tốc co rút, dung hòa với bản tính linh quang, Chân Linh, hóa thành một điểm không trên không dưới, không quá khứ không tương lai, khó dùng lẽ thường miêu tả.
Hết thảy bắt đầu!
Mà Cố Tiểu Tang hai tay kết ấn, đỉnh đầu bay ra ba đạo Bạch Liên lượn lờ cuồn cuộn gợn sóng, một đạo không, một đạo hư, một đạo ánh kim loại. Sau đó ba đạo nhất tề thu hẹp về trung tâm, ngưng tụ ra một điểm không có trái phải, không có trước sau, vừa lớn lại nhỏ, phảng phất cất giấu một mảnh tự không như không thiên địa, tản ra cảm giác an lạc, trầm tĩnh và quy túc.
Chân Không Gia Hương, cuối cùng của cuối cùng!
Thủ đoạn của hai người vừa thành hình, Phong Đô đại đế lại sinh biến hóa. Sáu hắc động Luân Hồi nuốt lấy kiếm quang màu tím Chân Võ đại đế chém ra, hao mòn lẫn nhau, giằng co ngắn ngủi. Bộ thân thể cao lớn bao phủ khôi giáp đen của hắn bỗng động, Nê Hoàn mở ra, xông ra một đạo quang hoa Lưu Ly phiếm màu xanh đậm.
Đạo quang hoa vừa hiện, lập tức hóa thành một cự thủ phật quang, như từ Cửu Trọng Thiên trảo xuống, mang đến vạn vật Niết Bàn, thiên địa tĩnh lặng, cùng trí tuệ khai ngộ, trực tiếp khiến sóng triều sinh tử giữa bản thân và Mạnh Kỳ bình ổn.
Đây là chỗ dựa để Phong Đô đại đế không sợ hậu chiêu của Mạnh Kỳ, dám nói hủy diệt chuẩn bị của tuyệt đại đa số cường giả Ngọc Hư môn hạ.
Bồ Đề Cổ Phật mượn Tam Thi chi thân ám tàng một đạo phật quang gần như Bỉ Ngạn!
Phật quang rải xuống, cự chưởng trảo xuống, Mạnh Kỳ sinh ra cảm giác trở lại quá khứ chạy trốn tới tương lai cũng khó mà tránh khỏi.
Đúng lúc này, điểm điểm quang hoa nổ nát “Sinh Tử Bộ” đột nhiên ngưng tụ, sinh hóa thành tử, tử chuyển thành sinh, nối thành một trang sách hư ảo viết chư thiên sinh tử, chắn trước cự thủ phật quang.
Đây là thủ đoạn bảo mệnh Thanh Đế ngầm lưu lại khi luyện chế Sinh Tử Bộ cho Mạnh Kỳ, nhưng vì phía trước chủ động phá nứt, lực lượng biến mất, khó hiện nguyên trạng, chỉ một hai sát na đã bị cự thủ phật quang hàng phục, điểm điểm tán đi, hồi phục không cùng vô.
Mà trong một hai sát na này, “Điểm” mà Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang ngưng tụ bằng “Vô Cực Ấn” triệt để thành hình.
Oanh long long!
Sâu thẳm Sinh Tử nguyên điểm truyền đến tiếng kêu nhẹ “kêu gọi”, như nhận được tác động gì.
Phong Đô đại đế cảm ứng được biến cố, tựa hồ minh bạch điều gì, trong phút chốc buông tay trấn áp Đại Đạo Chi Thụ và Bá Vương Tuyệt Đao, một lần nữa xoát ra Thất Bảo Diệu Thụ!
Mạnh Kỳ thực lực cường đại, nhưng đặt mình ở chỗ sâu rất nhanh sẽ bị đồng hóa, Cố Tiểu Tang chưa đến Truyền Thuyết, nhưng đứng ở nơi an toàn có thể thong dong cảm ngộ... Mạnh Kỳ thân ở tử vong, lại là hết thảy bắt đầu, biểu hiện bản chất và nguồn gốc sinh cơ tối thượng, Cố Tiểu Tang đứng trong sinh chi đạo, lại là vạn vật quy túc, cuối cùng của cuối cùng...
Hai người từ Vô Cực Ấn đồng nguyên mà ra, lại có ý nhị rõ ràng bất đồng, khởi nguyên từ Vô Cực, quy về Vô Cực, cho sinh và tử điểm lên mắt rồng!
Họ lẫn nhau dẫn dắt, “Ban sơ” trong tử vong ngưỡng vọng “Cuối cùng” trong sinh cơ, rốt cuộc hình thành sinh tử Thái Cực, trực tiếp tác động toàn bộ nguyên điểm.
Đây là Cố Tiểu Tang luyện hóa bộ phận Sinh Tử nguyên điểm, nắm chắc chân chính!
Cũng là chỗ dựa lớn nhất của nàng!
Ầm vang!
Những khái niệm trừu tượng của Sinh Tử nguyên điểm điên cuồng chuyển động theo hai người, một chút bị cuốn vào, một chút bị luyện hóa, nhờ mối liên hệ này, bốn lạng đủ để lay động ngàn cân!
Nói cách khác, Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang có thể tạm thời khu động cận đạo chi lực của Sinh Tử nguyên điểm, dùng nó chống lại ngoại địch!
Đối mặt cự thủ phật quang trảo xuống, đối mặt Thất Bảo Diệu Thụ sắp xoát ra, Mạnh Kỳ hai tay kết ấn, đánh ra Vô Cực, Cố Tiểu Tang một chỉ điểm ra, suy diễn Vô Sinh!
Cùng lúc đó, Bá Vương Tuyệt Đao không lùi mà tiến tới, chém thẳng thân thể Phong Đô đại đế!