Hắn sớm đã thức tỉnh, nhưng không biết vì sao lại ẩn nhẫn đến tận bây giờ. Phong Đô Đại Đế bỗng nhiên kinh hãi, trên người liên tục bốc lên từng trận dị quang, có hắc, có bạch, có u lục, đều là những thứ huyền ảo thần diệu, khủng bố phi thường. Vào thời khắc sinh tử này, nó đĩ nhiên bất chấp tất cả, đem bảo mệnh thần thông cùng bảo vật ném ra như không cần tiền.
Nhưng trong cuộc đọ sức với đối thủ ngang cơ, việc phạm phải sai lầm như vậy, lại bị toàn lực chém trúng một kiếm, bản thân lại không tu luyện những tuyệt học ngạnh kháng như Bát Cửu Huyền Công, Phong Đô tự nhiên bị thương nặng. Mỗi một ý niệm của nó đều như đặt mình vào cuồng phong sóng to do kiếm quang gây ra. Mà Chân Võ rõ ràng đã khôi phục hoàn chỉnh linh trí, thực lực còn mạnh hơn cả thời đỉnh phong, lại không hề giấu giếm, chiêu nào cũng hiểm hóc, đem bảo mệnh thần thông, bảo vật các loại của Phong Đô Đại Đế nhất nhất phá giải.
Tử khí bay tán loạn, kiếm quang tứ tung, chia cắt không gian. Phong Đô Đại Đế dù cấp tốc "Luân Hồi" cũng khó có thể thoát khỏi, cuối cùng dần dần tiêu tan, chỉ còn lại điểm điểm chấp niệm vang vọng.
Kiếm khí thổi quét qua, Chân Võ Đại Đế ngay cả tàn lưu chấp niệm của Phong Đô cũng không bỏ qua.
Một trong Tam Thi của Bồ Đề Cổ Phật, cứ như vậy mà vẫn lạc!
Thất Bảo Diệu Thụ tại chỗ chấn động, bỗng nhiên bùng nổ vô lượng quang mang, trong khoảnh khắc ngăn cách Chân Võ và cuộn tranh, nhảy ra khỏi Sinh Tử Nguyên Điểm.
Trong quá trình này, dị tượng thứ tư của Cố Tiểu Tang "Vĩnh Hằng Quy Túc" dần dần biến mất, triệt để đăng lâm Truyền Thuyết cảnh giới, cùng Mạnh Kỳ ăn ý đồng thời kết thúc luyện hóa.
Giờ khắc này, mọi thứ đã quá tốt đẹp. Nếu tiếp tục luyện hóa, đào sâu vào Sinh Tử Nguyên Điểm, hai người sợ là khó thoát khỏi vận mệnh bị đồng hóa.
Mạnh Kỳ đứng ở nơi sâu thẳm của tử vong, chỉ cảm thấy những "Trừu Tượng Khái Niệm" xung quanh đã không thể ảnh hưởng đến bản thân nữa, trong lòng vui sướng không kìm được.
Lần này thật sự là thu hoạch quá lớn, không chỉ Tiểu Tang thành công tự chứng Truyền Thuyết, tạo ra dị tượng thứ tư, hơn nữa bản thân chỉ cần tẩy luyện ngưng tụ tốt những thần thông công pháp khác, đem chúng nhét vào Cận Đạo Vô Cực Hỗn Độn. Lại đem Chư Quả Chi Nhân cùng Khai Thiên Ấn thôi diễn đến cảnh giới tương đồng, lập tức liền có thể đặt chân Tạo Hóa, trở thành kẻ đại thần thông.
Thậm chí nếu không cầu trọn vẹn, hiện tại liền có thể đột phái
Chỉ là từ trước đến nay, bản thân đều đi theo con đường Nguyên Thủy Vô Cực bao dung vạn vật huyền diệu, tất cả biến hóa chiêu số. Há có thể bỏ dở giữa đường, hơn nữa rất quan trọng là "Chư Quả Chi Nhân" cùng "Khai Thiên Ấn" còn cần thời gian tăng lên.
Tuy rằng mạt kiếp thế tới ầm ầm, các đại thần thông đã nhất nhất trở về, nhưng bản thân cũng không thể vì vậy mà rối loạn tâm trạng, đi sai bước, tạo thành căn cơ thiếu sót. Võ đạo tu luyện chi đạo vừa phải có dũng mãnh tinh tiến, càng cần hiểu được đạo lý dục tốc bất đạt. Không nhanh không chậm, ứng thời ứng thế ứng bản thân trạng huống mà đưa ra lựa chọn thích hợp nhất.
Dù sao các Bỉ Ngạn đại nhân vật nhất thời còn chưa về, bản thân hôm nay lại là Ngọc Hư Cung chân chính chưởng giáo, gặp phải phiền toái, tự có Tạo Hóa cảnh giới các sư huynh sư tỷ hỗ trợ chống đỡ, còn lâu mới đến tình cảnh không đột phá liền chờ chết.
Vui sướng dâng trào, cảm khái lan tràn, Mạnh Kỳ chợt có cảm giác như vừa trải qua một giấc mộng.
Tiểu Tang cùng mình mưu đồ thế nhưng thật sự lừa được một trong Tam Thi của Bi Ngạn đại nhân vật, không phải kẻ đại thần thông đơn giản!
Điều này quả thực tràn ngập sự không chân thật, lại khiến người dị thường vui mừng cùng tự hào.
Đương nhiên, nếu không phải Chân Võ Đại Đế không biết nhận phải kích thích gì, trước tiên thức tỉnh lại, mình cùng Tiểu Tang nhiều lắm cũng chỉ mượn dùng Cận Đạo chi lực của Sinh Tử Nguyên Điểm để kháng trụ phản phác của Phong Đô Đại Đế. Đợi dị tượng thứ tư vừa biến mất, liền tìm kiếm cơ hội bỏ chạy khỏi nơi này, vạn vạn không ngờ có thể diệt sát vị đại thần thông lai lịch khủng bố này.
Điểm này tự mình hiểu là được, hắn vẫn là có chừng mực.
Bởi vì luyện hóa một phần Sinh Tử Nguyên Điểm, ánh mắt của Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang đã có thể xuyên thấu những Trừu Tượng Khái Niệm đang dần bình ổn, thấy Chân Võ Đại Đế thu hồi chuôi Nguyên Dương Xích màu tím cổ phác, đem vật phẩm tàn lưu của Phong Đô Đại Đế thu hồi, hai mắt như biển sâu nhìn lại.
Cố Tiểu Tang đứng ở đó, như u lan trong thung lũng vắng. Vừa có nét thánh khiết khó tả, vừa mỉm cười không nói. Nhìn Mạnh Kỳ cất bước tiến lên, chắp tay hành lễ: "Đa tạ Hắc Đế tiền bối ra tay tương trợ."
Nói đến đây, Mạnh Kỳ bỗng nhiên có chút thấp thỏm, khóe mắt liếc nhìn "Từng ngụm nhỏ" hấp thụ Đại Đạo Chi Thụ của Sinh Tử Nguyên Điểm.
Đây là vật của Đãng Ma Thiên Tôn, lại là vật phẩm rất quan trọng trong mạt kiếp, liệu có bị đòi lại?
Tiểu Mạnh vẫn luôn thực tế như vậy…
Chân Võ ha ha cười: "Ngươi giúp lão đạo trừ bỏ ác niệm, đáng lẽ ta phải nói một tiếng cám ơn mới đúng."
Đây là thù lao đưa cho ngươi, ta, Thượng Cổ Ngũ Đế cùng một trong Đạo Môn Cứu Tôn, lẽ nào lại muốn đòi lại?
Vô thanh "Câu thông" xong, Mạnh Kỳ lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: "Quả thật thế sự khó lường, tiền bối thế nhưng đã triệt để thức tỉnh vào thời khắc mấu chốt này, chẳng lẽ là do Đại Đạo Chi Thụ kích thích?"
Chân Võ Đại Đế nhìn nhìn hắn, lại nhìn Cố Tiểu Tang, mỉm cười thở dài: "Lão đạo đã thức tỉnh từ trước khi quay về Hoàng Tuyền rồi."
Nói đến đây, hắn bỡn cợt cười: "Tô tiểu hữu, ngươi có thể tự hồi tưởng lại xem, vì sao kiếm mà lão đạo chém Hoàng Tuyền lại là 'Đạo Diệt Đạo Sinh', mà kiếm bổ Phong Đô lại là 'Trảm Đạo Gặp Ta'?"
Cái gì? Mạnh Kỳ dị thường sửng sốt, ý niệm trăm chuyển ngàn hồi, một loạt chi tiết xâu chuỗi lại, tựa hồ minh bạch điều gì.
Nếu kiếm kia không phải "Đạo Diệt Đạo Sinh”, mà Chân Võ Đại Đế không chỉ dùng Nguyên Dương Xích để thúc dục, bản thân căn bản không thể đem hài cốt Hoàng Tuyền vỡ tan, cũng không thể hấp thu Trừu Tượng Khái Niệm của Sinh Tử Nguyên Điểm để luyện chế thành Chư Thiên Sinh Tử Luân, lấy đó làm hậu chiêu, phát huy tác dụng quan trọng ngày hôm nay.
Nếu lúc trước, khi Chân Võ Đại Đế diệt Hoàng Tuyền chuyển thế thân, vung ra là "Trảm Đạo Gặp Ta", bản thân sớm đã phân thần ý thức tiêu vong, tuyệt không có chuyện may mắn thoát khỏi.
Hai người đều ra kiếm vì "Khí Cơ Khiên Dẫn", một là "Đạo Diệt Đạo Sinh", một là "Trảm Đạo Gặp Ta", lại vừa vặn giúp được mình. Tuy rằng căn cứ bản năng làm việc, xét về xác suất, có khả năng phát triển như vậy, nhưng thật sự quá xa vời, gần như có thể dùng từ trùng hợp, vừa vặn để hình dung.
Mà đề cập đến sự kiện của Bỉ Ngạn đại nhân vật, không có sự trùng hợp nào!
Vậy nên Chân Võ Đại Đế sớm đã thức tỉnh, không biết vì sao lại ẩn nhẫn không ra, lừa Hoàng Tuyền, giúp mình, cuối cùng chém giết một trong Tam Thi của Bồ Đề Cổ Phật.
Mạnh Kỳ có rất nhiều lời đến bên miệng, cuối cùng hóa thành một câu: "Không ngờ tiền bối có thể tự mình thoát khỏi tình trạng 'Bị Đạo Đồng Hóa' gần như hoàn toàn, quả thật khiến người kính sợ."
Chân Võ Đại Đế cười cười nói: "Cũng không phải, từ rất lâu trước khi Hoàng Tuyền chuyển thế thân trở về, đã có bằng hữu đặt chân nơi đây, đánh thức lão đạo."
"Trước đó còn có người tiến vào Sinh Tử Nguyên Điểm?" Mạnh Kỳ kinh ngạc hỏi.
Chân Võ Đại Đế vẻ mặt lạnh nhạt nói: "Sinh Tử Nguyên Điểm tuy rằng rất khó tìm được, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, cũng không nhất định phải lấy Hoàng Tuyền làm dẫn. Phật Tổ từng đến, Phục Hoàng cũng từng đến, việc trước các ngươi đã có người khác đến cũng chẳng có gì lạ."
"Không biết là vị tiền bối nào?" Mạnh Kỳ thuận miệng hỏi.
Chân Võ Đại Đế cười mà không nói, Mạnh Kỳ nhất thời bỗng nhiên sáng tỏ, niềm vưi sướng và tự hào vì thành công mưu đồ được một trong Tam Thi của Bi Ngạn đại nhân vật bỗng biến thành cảm xúc phức tạp khó tả.
Đây mới là chân tướng về việc Phong Đô Đại Đế bại vong ở Sinh Tử Nguyên Điểm…
Đây chính là "Thiên Ý" sao?
Chân Võ Đại Đế hai tay chắp sau lưng, cất bước rời đi nơi sâu thẳm, bình thản nói:
"Nơi này xong việc rồi, lão đạo phải tìm chỗ bế quan."
Mạnh Kỳ trong lòng vừa động, cuống quýt nói: "Xin tiền bối hỗ trợ che giấu chuyện vừa rồi."
Vốn dĩ mình và Cố Tiểu Tang đã chuẩn bị sẵn sàng, tuy rằng không giữ được Phong Đô Đại Đế, việc nàng sống lại trở về dĩ nhiên khó có thể bảo mật, nhưng ít ra khi chứng Truyền Thuyết không bị Kim Hoàng nhúng tay, mà đánh xuống căn cơ vững chắc. Về phần sau này, có thể dựa vào thế lực của Ngọc Hư Cung, tạm thời cùng La Giáo và các thần sứ chu toàn, tranh thủ mau chóng có Bỉ Ngạn đại nhân vật khác duy trì, lấy đó đối kháng với Kim Hoàng trở về, sau đó chính là tự mình cố gắng trùng kích Bỉ Ngạn.
Hôm nay Phong Đô Đại Đế chết vào tay Chân Võ, sự tình lại xuất hiện chuyển cơ, dường như có thể thử lại bảo mật một đoạn thời gian, hơn nữa nếu Chân Võ Đại Đế có thể đăng lâm Bỉ Ngạn, bản thân lại có thể có thêm một phần hậu thuẫn!
Chân Võ Đại Đế ha ha cười: "Tô tiểu hữu cứ yên tâm, lão đạo không phải hạng người nói suông."
Trong tiếng cười, thân ảnh hắn biến mất ở Sinh Tử Nguyên Điểm.
Mạnh Kỳ âm thầm thở ra một hơi, quay đầu nhìn về phía Cố Tiểu Tang, chỉ thấy nàng như trước vẫn duy trì vẻ không linh thánh khiết, như một pho tượng hoàn mỹ.
"Ngươi có nghĩ đến việc Chân Võ Đại Đế đã thức tỉnh từ trước không?" Mạnh Kỳ thuận miệng hỏi một câu.
Khóe miệng Cố Tiểu Tang hơi cong lên, vẻ thần thánh rút đi, như cười như không nói:
"Đương nhiên là có nghĩ đến."
"Chỉ là nếu Chân Võ không thức tỉnh, kế hoạch của chúng ta vẫn có thể thành công. Nếu hắn đã khôi phục từ trước, lấy nhân quả giữa tướng công ngươi và hắn, việc giúp ai không cần nói cũng biết. Cho dù sau khi tỉnh dậy hắn mất đi lý trí, biến thành một thứ quái vật tương tự Thiên Đạo, căn cứ bản năng, giành trước đối phó cũng tất nhiên là Phong Đô, kẻ càng cụ uy hiếp hơn."
“Một khi đã như vậy, còn cần thảo luận làm gì?”
Nụ cười của nàng dần tràn ra, tư sắc tuyệt đẹp.