Khổ hải vô ngần, lan đến chư thiên vạn giới, sinh lão bệnh tử, yêu hận tình thù, cầu mà không được, chấp niệm khó tiêu, khiến người không được giải thoát, thế thế trầm luân.
Dưới chân Mạnh Kỳ, ba đạo đại đạo hư ảo ngưng kết thành thuyền, chở hắn vượt qua biển khổ. Đưa mắt nhìn lại, chẳng thấy Bỉ Ngạn, chỉ thấy sóng to gió lớn chực chờ nhấn chìm, khiến người "đuối nước" mà chết.
Càng gần đại đạo càng thêm khó khăn, bể khổ vô biên, đâu là bờ?
Trong Ngọc Hư cung, Bàn Cổ Phiên trên đỉnh đầu Mạnh Kỳ, cùng Đạo Nhất Lưu Ly Đăng và Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy Khánh Vân phân phân chìm xuống, rơi vào Nê Hoàn, dị tượng xung quanh tan biến, khôi phục vẻ bình thường.
Quảng Thành Tử lập tức đứng lên, chắp tay cười nói:
"Chúc mừng Chưởng giáo sư đệ thân thành Tạo Hóa, bước vào đoạn cuối của khổ hải."
"Chúc mừng Chưởng giáo sư đệ thân thành Tạo Hóa, thần thông quảng đại." Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn cùng Xích Tinh Tử, Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Đạo Hành Tiên Tôn,... cũng đứng dậy chúc mừng.
Ngay cả trong những năm tháng cường thịnh của Thượng Cổ, kẻ đại thần thông cũng là nền tảng của thế lực lớn. Cường như Phật Tổ còn có tịnh thổ khắp nơi, Tạo Hóa cũng chỉ có hơn mười vị, đều có thể xưng Phật làm Tổ, tung hoành một thời. Hôm nay Mạnh Kỳ đột phá, trở thành kẻ đại thần thông, lại là Nguyên Thủy đích truyền, đương đại chưởng giáo. Với những yếu tố đó, cộng thêm bản lĩnh của mình, Mạnh Kỳ có một vị trí vô cùng quan trọng trong Ngọc Hư cung, và đủ sức tranh tài với các cường giả đang dần trở về chư thiên vạn giới.
Trong tiếng chúc mừng vang vọng, Mạnh Kỳ mỉm cười gật đầu:
"Đều là người chìm trong bể khổ, chư vị sư huynh sư tỷ không cần đa lễ."
Lời còn chưa đứt, Đạo Nhất Lưu Ly Đăng ẩn sâu trong mi tâm hắn bỗng nhiên chớp động quỷ dị, truyền ra từng đạo thanh âm xa lạ:
"Ngươi hãy cho ta đi... Ta thề, nhất định về nhà hưu thê, cưới ngươi vào cửa, nếu có vi phạm, trời giáng Ngũ Lôi oanh!"
"Việc này cơ mật, các vị phải ký kết khế ước, không được tiết lộ ra ngoài, bằng không âm hỏa đốt người, thi cốt vô tồn!"
...
"Di." Đây là... Mạnh Kỳ hơi kinh ngạc, chợt hiểu ra. Bởi vì đặc thù "Chư quả chi nhân", sau khi ngưng tụ đại đạo hư ảo, hắn có được một chút thần dị của công pháp Nhân Quả khác đã kết thành Đạo Quả hư ảo, khiến hắn tương đương với việc nắm giữ một phần Nhân Quả chi đạo, mà lời thề, khế ước,... đều đề cập đến báo ứng, thuộc phạm trù nhân quả, do hắn thống ngự.
Như vậy, chăng phải sẽ biết được rất nhiều bí mật sao? Khóe miệng Mạnh Kỳ chậm rãi nở một nụ cười. Quan trọng hơn là, "Chư quả chỉ nhân” thần dị như vậy, phối hợp với Bát Cửu Huyền Công, năng lực giấu diếm Thiên Cơ, tâm huyết dâng trào của hắn sẽ tăng lên đáng kể.
Ý niệm vừa chuyển, tay phải hắn khẽ động, tính toán "Quan mới nhậm chức tam bả hỏa".
............
Trong một khuê phòng bài trí thanh nhã, một thiếu nữ dung nhan mỹ lệ ngồi bên giường, hai tay khoanh trước ngực, làm ra tư thái phòng bị. Trước mặt nàng là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, đầu đội mũ mềm, mặc nho phục, vẻ mặt kích động, hai mắt hơi đỏ ngầu, đang dùng thái độ thành khẩn tha thiết nói:
"Tử Ngâm, nàng hãy cho ta đi... Ta thề, nhất định về nhà hưu thê, cưới nàng vào cửa, nếu có vi phạm, trời giáng Ngũ Lôi oanh!"
Quý thần chỉ sự phiêu diêu, thà tin là có, không nên tùy tiện trêu chọc. Thiếu nữ thấy nam tử nôn nóng trịnh trọng như vậy, ngay cả lời thề trời giáng Ngũ Lôi oanh cũng đám nói, trong lòng cảm động, liền muốn đưa tay che miệng hắn, không cho hắn nói bậy.
Đúng lúc này, một đạo quang mang chợt lóe lên, trắng xóa chiếu khắp khuê phòng.
Đạo đạo ngân xà từ cửa sổ chui vào, bổ vào người nam tử, chừng năm đạo.
Ầm vang!
Tiếng sấm vang lên, khói xanh bốc lên, sàn nhà giữa nam tử và thiếu nữ cháy đen, tỏa ra mùi khét.
“Cái này." Hai người hai mặt nhìn nhau, nhất thời không biết chuyện gì đang xảy ra.
Thật sự là trời giáng Ngũ Lôi oanh...
Chỉ là có vẻ như... bổ lệch.
Thiếu nữ định lên tiếng, nam tử mấp máy môi, lộ vẻ kinh hoảng, vội vàng nói:
"Tử Ngâm, ta còn có chút việc, ta đi trước..."
Nói xong, hắn không quay đầu lại, vội vã rời đi, trong lòng chỉ có một ý niệm:
Ta chỉ tùy tiện phát thệ, lão thiên gia có cần tích cực vậy không!
Thiếu nữ ngơ ngác xuất thần, bỗng nhiên oà khóc.
............
Trong mật thất, chín người mặc các loại trang phục đang ký kết âm hỏa khế ước. Bọn họ có kẻ tà khí um tùm, có kẻ trùm hắc bào, rõ ràng là người trong tả đạo, có kẻ uy nghiêm lộ ra ngoài, mắt cao hơn đầu, phảng phất quan lại, dường như đang âm thầm cấu kết, muốn hoàn thành một chuyện bí mật.
“Nhân Hoàng hùng tài đại lược, nhưng cũng không thể nắm giữ mọi chi tiết, chỉ cần các ngươi giúp ta trà trộn vào Lục Phiến Môn, làm mục ruỗng Đại Chu quan liêu, ngày sau sẽ được trọng dụng, ví như." Ke cầm đầu trùm hắc bào chậm rãi nói.
Đây là chuyện hiển nhiên, những người ở đây đều hiểu rõ. Sau khi nói chuyện xong, họ hoàn thành việc ký kết âm hỏa khế ước, phân phân đứng dậy, nhìn nhau cười, hàn huyên, trao đổi tình cảm.
"Không ai dám chắc đương kim thiên tử có thể đi đến đâu, chúng ta đứng hai thuyền cũng là bất đắc dĩ mà thôi..." Một vị quan lại mắt cao hơn đầu dùng những lời này để kết thúc đêm nay.
Bọn họ định rời khỏi mật thất, cửa phòng bỗng nhiên bị phá tung, chỉ thấy Kim Chương Bộ Đầu chậm rãi bước vào, như hổ rình mồi, bốn phương tám hướng đã bị vây kín không kẽ hở.
"Bản bộ đầu vừa nhận được tin tức, biết các ngươi mưu đồ bí mật, nhiễu loạn triều đình, đặc biệt đến bắt các ngươi!" Kim Chương Bộ Đầu uy nghiêm mở miệng.
Chín người hai mặt nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, biểu tình đều mờ mịt.
Sự tình mới vừa đạt thành, khế ước vừa ký kết, hơn nữa trừ lẫn nhau, ngoại nhân không ai biết, phòng bên cạnh lại không có ai giám thị nghe lén, ai có thể tiết lộ tin tức ra ngoài?
Mẹ kiếp, có quỷ!
............
Mạnh Kỳ ngồi ngay ngắn trên vị trí đầu trong Ngọc Hư cung, một bên cùng Quảng Thành Tử và các kẻ đại thần thông nhiều năm trao đổi kinh nghiệm tu hành Tạo Hóa, một bên xử lý các loại thệ ước. Nhưng không bao lâu, hắn liền qua giai đoạn mới mẻ thú vị, hơi sửa đổi, đem tuyệt đại bộ phận sự vụ quy về Nhân Quả chi đạo, khiến Đạo Nhất Lưu Ly Đăng phụ trợ xử lý, bản thân chỉ phụ trách các khế ước, lời thề đề cập Pháp Thân trở lên, hoặc có tục danh của mình.
Từ đây có thể thấy sự khác biệt giữa Báo Thân và Pháp Thân. Báo Thân thông qua hồi báo, thay đổi chính mình, gần sát đại đạo, bởi vậy trước khi viên mãn phải tuân thủ khuôn phép, cẩn thận làm theo đại đạo, làm việc không được khác người. Còn Pháp Thân lấy bản thân làm chủ, học theo tự nhiên, căn cứ vào một phương diện nào đó của “Đạo” để ngưng tụ đại đạo hư ảo thuộc về mình, bởi vậy trong tình huông bản chất không đối, quy tắc có thể tùy ý sửa đối, ít bị ước thúc, tiêu dao tự tại.
"Đến giai đoạn này, chúng ta Yêu tộc nhất định phải thử..." Bỗng nhiên, một lời thề liên quan đến khế ước truyền vào đầu Mạnh Kỳ, khiến hắn thoáng ngưng trọng. Đây, đây dường như là thanh âm của tiểu hồ ly Thanh Khâu, Yêu Thánh truyền nhân.
Hắn đang định tập trung xem xét việc này, thanh âm bỗng nhiên mơ hồ, như bị che lấp, từ đó không còn tin tức nào tương tự truyền đến.
Mạnh Kỳ nhíu mày, như có điều suy nghĩ: "Chẳng lẽ Yêu Hoàng biết ta đã thân thành Tạo Hóa, cố ý che lấp và xử lý các sự vụ quan trọng của Yêu tộc..."
Không biết Yêu tộc vừa rồi đang mưu đồ gì?
Việc này có liên quan đến chuyến thăm của Hạo Thiên Khuyển không?
............
Côn Luân Sơn, Ngọc Hư cung.
"Ha ha, Chưởng giáo lão gia thân thành Tạo Hóa, thần thông quảng đại!" Đại Thanh Căn chống nạnh cười lớn.
Tuy rằng thực lực của nó không được tốt lắm, nhưng dù sao cũng sống nhiều năm như vậy, đã thấy qua vô số đại năng, đại thần thông giả. Vừa rồi nó cảm nhận sâu sắc sự dị thường của một phương diện đại đạo trong thiên địa, lại phát hiện hồn đăng cung phụng Mạnh Kỳ sáng rực, vượt qua khổ hải, không còn bị "bao phủ", vì thế hiểu rõ ngọn nguồn.
Vu Bán Sơn tu luyện võ đạo nghe lời Đại Thanh Căn, cũng vui mừng khôn xiết, kích động nói: "Tão sư thân thành Tạo Hóa, là người đầu tiên trong vạn giới sau Trung Cổ, hành động vĩ đại này phải truyền khắp thiên hạ, để thế nhân cùng chúc mừng!”
"Nhưng sư tôn không phân phó việc này, nói không chừng người muốn giấu giếm một thời gian?" Tề Cẩm Tú do dự nói.
Đại Thanh Căn trong lòng vừa động, lập tức cười tủm tỉm nói: "Hai vị yên tâm, chúng ta cứ thử làm trước, nếu Chưởng giáo lão gia không vui, đương nhiên sẽ ngăn cản chúng ta. Hơn nữa, chuyện khiến thế nhân cùng chúc mừng như vậy, sao có thể để Chưởng giáo lão gia chủ động phân phó, như vậy mất thân phận!"
Thấy Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú vẫn do dự, Đại Thanh Căn vỗ ngực nói: "Vậy đi, việc này giao cho ta làm, các ngươi không cần nhúng tay, đến lúc đó lão gia trách cứ, cũng không oán đến các ngươi."
"Chỉ là muốn tổ chức ăn mừng, chắc chắn cần một đống Nguyên Hoàng tệ làm kinh phí, phiền hai vị ký tự..."
Hắc hắc, như vậy, ta có thể quang minh chính đại kiếm Nguyên Hoàng tệ!
Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú nghĩ nghĩ, căn cứ quyền hạn của mình, giúp Đại Thanh Căn có được một đống Nguyên Hoàng tệ.
Ngày đó, Vu Bán Sơn tu luyện xong, trở về phòng, lấy Vạn Giới Thông Thức phù, tiến vào nhóm bạn giang hồ quen biết trước đây, đang định phát ngôn, liền thấy bên trong có tin nhắn:
"Hôm nay là ngày Nguyên Hoàng Tiên Tôn của Ngọc Hư cung Côn Luân Sơn đạp phá quan ải, thân thành Tạo Hóa, ai phát tin nhắn này đến ba nhóm, lập tức có thể nhận được một trăm Nguyên Hoàng tệ!"
Cái này... Vu Bán Sơn há hốc mồm, bỗng nhiên có cảm giác không tốt.
Mà trong phòng gác cổng Ngọc Hư cung, Đại Thanh Căn đang siêng năng phát tin kiếm Nguyên Hoàng tệ.