Vì Phong Thần Bảng mà đến ư?
Nghe câu hỏi của Tề Chính Ngôn, đầu óc Triệu Hằng nhất thời ong lên, nhìn Mạnh Kỳ trước mặt, hắn cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Từ lúc ruồng bỏ Cao Lãm, bước lên con đường này, hắn đã hiểu rõ giao tình giữa hắn và Mạnh Kỳ không thể trở lại ban đầu. Lập trường khác biệt, mục tiêu theo đuổi khác nhau sẽ khiến cả hai ngày càng xa cách.
Nhưng mâu thuẫn chủ yếu vẫn là giữa hắn và Cao Lãm. Với Mạnh Kỳ, dù ở hai chiến tuyến khác nhau, họ vẫn chưa trực tiếp đối đầu. Thuyền nát còn ba cân đinh, huống chi họ từng cùng nhau ác chiến, cùng nhau đối mặt sinh tử, sao có thể hoàn toàn phủi sạch?
Giờ khắc này, Tiểu Mạnh lại hoàn toàn đứng về phía Cao Lãm, chủ động gây áp lực cho hắn và Tề Chính Ngôn, muốn từ bạn bè trở thành kẻ thù?
Đối diện câu hỏi của Tê Chính Ngôn, trăm mối cảm xúc ngổn ngang trong lòng Mạnh Kỳ. Từng tiếng “Có nhớ không” kéo theo vô vàn hồi ức. Từ quen biết đến thân quen, từ thân quen đến thân thiết, từ thân thiết đến bất chấp sinh tử. Mọi cảnh tượng, mọi đối thoại đều ùa về. Tề sư huynh, biểu ca, Triệu lão Ngũ. những cách xưng hô ấy vang vọng bên tai, cuối cùng lại dừng hình ở câu nói của Tê Chính Ngôn: “Người không cùng chí hướng, khó mà mưu sự.”
Lúc trước, Mạnh Kỳ chỉ coi đó là lời nói nhất thời, ai ngờ nó lại dần trở thành sự thật…
Trầm ngâm một lát, gạt bỏ cảm xúc cá nhân, suy xét mọi khả năng, Mạnh Kỳ bình tĩnh lên tiếng:
“Đây là chuyện hợp tác cùng có lợi. Trong một thời gian dài, các ngươi căn bản không dùng được Phong Thần Bảng, khó khăn gian khổ lại đến từ Cửu U.”
Trong tình huống này, nói chuyện giao tình, ôn lại chuyện cũ chỉ là giày vò quá khứ. Cách tốt nhất là phân tích lợi hại, đàm phán sòng phẳng.
Lời nói lạnh nhạt truyền vào tai Triệu Hằng, hắn nghe như có thứ gì đó hư ảo vỡ tan, đó là sự sựp đổ của quá khứ.
Tiểu Mạnh chưa từng bỏ rơi đồng đội, Tiểu Mạnh không hề trốn tránh nguy hiểm, Tiểu Mạnh từ đề phòng đến tin tưởng hắn, Tiểu Mạnh dí dỏm hài hước, Tiểu Mạnh thích trêu đùa… giờ đã hoàn toàn trở thành chưởng giáo Ngọc Hư Cung, Tiên Tôn mạnh nhất đương thời, người ủng hộ sau lưng Nhân Hoàng, một tuyệt thế cao nhân hờ hững, bình tĩnh và sâu thẳm như biển.
Có lẽ hắn rất ít khi nghe thấy ai gọi Tiểu Mạnh nữa, vây quanh Mạnh Kỳ toàn là Tiên Tôn, chưởng giáo, những danh xưng hiển hách…
Đương nhiên, hắn cũng không còn là Triệu lão Ngũ của ngày xưa.
Năm tháng luôn khiến người ta thay đổi. Bỗng dưng thay lòng đổi dạ, trách ai lòng người dễ đổi thay.
Không hiểu vì sao, hình ảnh khắc sâu nhất trong đầu Triệu Hằng lại là lần gặp gỡ ở Thần Đô năm ấy: viện đổ hoang tàn, cỏ đại mọc lan tràn, ánh dương xuyên qua kẽ lá rải xuống mặt đất những vệt vàng. Mạnh Kỳ lười biếng dựa vào tường đổ, nhàn nhã ngậm cọng cỏ, đầu khuất trong bóng tối, mờ mờ ảo ảo, chỉ có miệng và cằm là rõ nhất, lún phún một lớp râu xanh.
Năm ấy, tháng ấy, Mạnh Kỳ còn là người. Giờ khắc này, đã thành tiên.
Nhìn Mạnh Kỳ không xa, Triệu Hằng dường như cảm nhận được một khoảng cách không thể vượt qua, chôn vùi tất cả những gì thuộc về quá khứ.
“Chẳng lẽ muốn đem Phong Thần Bảng cho Cao Lãm, trơ mắt nhìn hắn lấy nhân đạo thống thiên, đột nhiên lớn mạnh, khiến chênh lệch giữa hai bên ngày càng lớn, không thể san bằng?” Triệu Hằng nghe giọng mình như vọng về từ cõi xa xăm, phiêu diêu vô định.
Đôi mắt Mạnh Kỳ đen láy, tựa vũ trụ vô tận không ánh sao:
“Một khi lấy nhân đạo thống thiên, Nhân Hoàng như cây cao đón gió, lập tức trở thành mục tiêu công kích của mọi thế lực. Lợi ích lớn, nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ. Phật Môn, Yêu Tộc, La Giáo. chắc chắn không khoan nhượng, sẽ có giằng co đai dăng, không rảnh bận tâm đến các ngươi. Hơn nữa, ta không lấy không Phong Thần Bảng. Ta sẽ cho các ngươi những lợi thế khác, giúp các ngươi trưởng thành vượt bậc. Đối với các ngươi đang ở Cửu U, bị bầy sói bao vây, những thứ đó còn giá trị hơn Phong Thần Bảng không dùng được.”
Nhìn Tề Chính Ngôn mặt không đổi sắc, đôi mắt tựa như vạn cổ bất biến, Mạnh Kỳ dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Cửu Loạn Thiên Tôn, Huyền Minh Quỷ Đế, Hắc Thiên Đế, Cửu U Huyết Ma, Cái Thế Ma Quân, Thất Sát Đạo Nhân… đều đang dòm ngó dãy núi đỏ. Tuy tạm thời kiêng kỵ lẫn nhau mà chưa hành động quyết liệt, nhưng với tính tình và cách làm việc của chúng, cục diện này không kéo dài được lâu. Đôi khi, chỉ một hòn đá nhỏ cũng có thể gây ra sóng to gió lớn. Nếu các ngươi không nhanh chóng tăng cường thực lực, khiến kết giới dãy núi đỏ thêm vững chắc, đến lúc đó lấy gì chống đỡ?”
Tề Chính Ngôn đứng đó, gió thổi bào lay động, xích tinh trên trán lập lòe, đôi mắt không chút gợn sóng, lạnh lùng nói:
“Chúng thèm khát Ma Hoàng Trảo, nhưng Ma Hoàng Trảo hiện tại là gánh nặng chứ không phải trợ lực. Chờ ta chứng được Truyền Thuyết, có thể tạm thời ngăn cách ảnh hưởng của nó, ta sẽ ném nó ra, dùng kế mượn dao giết người, triệt để đảo loạn thế cục Cửu U, tranh thủ thời gian phát triển.”
Hắn không phải không muốn thoát khỏi Ma Hoàng Trảo, nhưng với thực lực hiện tại, thêm Đại Tự Tại Thiên Tử, Hắc Giáp Ma Thánh, hắn chỉ có thể áp chế nó, tránh bị ô nhiễm. Rất khó để lấy nó đi hoặc bị ngoại lực cướp mất, hoặc chứng được Truyền Thuyết rồi phối hợp với cường giả khác, đem áp chế đến cực hạn, mới có thể tạm thời thoát khỏi.
Nghe câu trả lời của Tề Chính Ngôn, Mạnh Kỳ cảm khái không phải vì sự lý trí, thanh tỉnh của hắn, đối với Ma Hoàng Trảo, thần binh Bỉ Ngạn cấp kia, hắn không hề tham lam, mà chỉ muốn mượn nó để mưu đồ một cục diện tốt nhất cho bản thân, mà là vì cuộc đối thoại giữa hai người quá lạnh lùng, không chút ấm áp, như những người xa lạ đang đàm phán vì lợi ích.
Ai có thể ngờ đây là những người bạn có thể đổi mạng cho nhau.
Vận mệnh luôn trêu đùa ác nghiệt như vậy…
“Ngươi tuy có kiến thức và truyền thừa của Ma Chủ, lại ở Cửu U, thực lực hiện tại tương đương Truyền Thuyết, có thể nhìn thấy sự diệu kỳ của cảnh giới đó, nhưng muốn đột phá trong một hai năm e là rất khó. Theo ta thấy, Cửu Loạn Thiên Tôn có lẽ không đủ kiên nhẫn lâu đến thế. Nếu không có trợ lực khác, kết cục có thể đoán trước.” Mạnh Kỳ chỉ ra vấn đề cốt yếu.
T Chính Ngôn im lặng một lát, dường như có điều muốn nói, cuối cùng lên tiếng:
“Các ngươi có thể đưa ra những gì?”
Triệu Hằng nghe hai người trò chuyện, đã hiểu rõ tình hình hiện tại. Dù đưa Phong Thần Bảng, Cao Lãm sau này khó mà kiềm chế, nhưng đó là chuyện sau này. Trước mắt là trùng trùng nguy cơ, cần phải tìm cách giải quyết.
Người không lo xa, ắt có họa gần. Nhưng nếu họa gần và lo xa mâu thuẫn, không nghi ngờ gì là phải chọn họa gần. Chỉ khi vượt qua khó khăn trước mắt, mới có tư cách nghĩ đến cục diện tương lai.
Triệu Hằng nhắm mắt, lòng trào dâng nỗi bi ai khó tả.
Từ khi Bồ Đề Cổ Phật xoát ra Phong Thần Bảng, Phong Thần Đài và Quỷ Thần Chân Linh Đồ, khiến mọi nỗ lực thất bại, hắn nên hiểu ra một điều: mộng bá nghiệp hoàng đồ đã tanl
Để cứu vãn tình hình, chỉ có thể toàn lực phụ tá Tề Chính Ngôn, tranh thủ thực hiện một lý tưởng khác. Theo hắn thấy, Tề Chính Ngôn không hề có dục vọng quyền lực.
Nghe Tề Chính Ngôn lên tiếng, Mạnh Kỳ hé nụ cười:
“Thứ nhất là Trí Tuệ Tịnh Thổ của Văn Thù Bồ Tát, tịnh thổ cấp Tạo Hóa. Nó có thể chống lại ảnh hưởng của Cửu U, khai mở trí tuệ cho tà ma tà thần, khiến chúng có lý trí. Hơn nữa, khi kết hợp với kết giới dãy núi đỏ của các ngươi, sự hạn chế của Cửu U sẽ giảm đi rất nhiều. Dưới sự chủ trì của Đại Tự Tại Thiên Tử và mười hai Ma Thánh, nó có đủ sức chống lại Tạo Hóa viên mãn. Dù không chống được Cửu Loạn Thiên Tôn, Hắc Thiên Đế, thì cũng có thể bình an vô sự dưới dư chấn.”
“Quan trọng hơn, có nó, ngươi thực hiện đạo của mình sẽ dễ dàng hơn, làm ít được nhiều, khả năng đột phá đến Truyền Thuyết thực chất trong một năm rưỡi sẽ tăng lên rất nhiều.”
Nói đến đây, Mạnh Kỳ quay sang Triệu Hằng: “Thứ hai là bản chép tay của Nhân Hoàng, vương đạo ngưng tụ thành chữ, dễ dàng cảm ngộ, có thể giúp ngươi tu hành nhanh hơn, thực lực tăng tiến.”
Triệu Hằng hiện tại cũng đã bước vào cảnh giới Địa Tiên.
Nhìn Trí Tuệ Tịnh Thổ mông lung thanh tịnh và bản chép tay Nhân Hoàng tràn đầy vương đạo, Tề Chính Ngôn và Triệu Hằng nhìn nhau, rồi gật đầu, lấy ra Phong Thần Bảng lấp lánh ánh kim nhạt.
Mạnh Kỳ rất tin tưởng nhân phẩm của Tề Chính Ngôn, không cần thệ ước, trực tiếp tiến hành trao đổi.
Trao Trí Tuệ Tịnh Thổ và bản chép tay Nhân Hoàng, cầm lấy bức tranh thiên địa cụ hiện kia, Mạnh Kỳ vốn định vô liêm sỉ nói vài câu đùa cợt, bỏ qua chuyện này, mọi người vẫn như trước hi hi ha ha, vẫn là bạn bè. Nhưng hình ảnh vừa rồi lại hiện lên, bầu không khí trầm ngưng vẫn chưa tan, lời đến miệng lại nuốt vào.
Có những chuyện không thể giả vờ như chưa từng xảy ra, không thể làm ngơ.
Bầu không khí đạm mạc mà kỳ quái. Tề Chính Ngôn nâng Trí Tuệ Tịnh Thổ, Triệu Hằng cầm bản chép tay Nhân Hoàng, nhìn Mạnh Kỳ sâu sắc, rồi quay người đi về phía sâu trong dãy núi đỏ, để lại hai bóng lưng thẳng tắp.
Mạnh Kỳ im lặng nhìn họ đi xa, lòng dâng lên một nỗi bi thương.
Thấy Tề Chính Ngôn sắp biến mất, hắn đột nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nói:
“Phong ấn Bỉ Ngạn có linh tính nhất định. Nếu hoàn cảnh bên ngoài và người kiềm giữ cùng thay đổi, người phong ấn sẽ cảm nhận được, tốt nhất ngươi nên bắt chước khí tức của ta hoặc hoàn cảnh nơi này.”
Lại có chuyện này? Mạnh Kỳ sửng sốt, nhìn lại thì Tê Chính Ngôn và Triệu Hằng đã biến mất trong dãy núi đỏ.
Nhớ lại lời nói vừa rồi, khóe môi hắn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười.
Bát Cửu vận chuyển, khí tức nhanh chóng thay đổi, Mạnh Kỳ dường như hóa thành một Tề Chính Ngôn khác, thu Phong Thần Bảng vào.
Đang định rời đi, hắn đột nhiên nhíu mày, lộ vẻ lo lắng.
Tuy đã có Phong Thần Bảng, nhưng tiếp theo có lẽ còn nguy hiểm hơn. Bởi vì sau khi biến đổi khí tức, hắn không thể diễn hóa Vô Cực Hỗn Độn Chi Đạo, che giấu mọi dấu vết, bí mật trốn khỏi Cửu U, trở về Ngọc Hư Cung!
Mà bên ngoài có Cửu Loạn Thiên Tôn, Huyền Minh Quỷ Đế, Hắc Thiên Đế. tùy tiện một ai, hắn cũng không phải đối thủ. Quan trọng hơn, một khi bạo phát xung đột, các thế lực khác sẽ nhận ra ngay!
Tuy có thể hy vọng Thanh Đế giải quyết mọi bất trắc, nhưng đó không phải tính cách của Mạnh Kỳ.
Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài dãy núi đỏ, sáu đạo cảm giác tà ác đáng sợ kia dâng lên trong lòng.