Buổi chiều chỉ có một tiết học Lập trình, là tiết học chung của ba lớp thuộc khoa Khoa học máy tính. Để tránh mặt Đỗ Vân Long và Cố Tư Hân, Đỗ Thừa cố ý chọn ngồi ở góc khuất trong phòng máy tính.
Sau khi buổi học bắt đầu, Đỗ Thừa thấy Cố Tư Hân thỉnh thoảng lại tìm kiếm bóng dáng mình. Tuy nhiên, mỗi khi Cố Tư Hân nhìn về phía này, Đỗ Thừa đều mượn tấm vách ngăn của bàn máy tính để né tránh. Còn Đỗ Vân Long ngồi cạnh Cố Tư Hân, dường như hắn đã phát hiện ra vị trí của Đỗ Thừa nên cố ý hoặc vô tình chắn tầm nhìn của cô, khiến cho suốt cả tiết học, Cố Tư Hân vẫn không tìm thấy Đỗ Thừa ở đâu.
Tan học, Đỗ Thừa cũng không vội rời đi mà tiếp tục ở lại phòng máy. Vì Đỗ Thừa không có máy tính cá nhân, phòng máy của trường là nơi duy nhất cậu có thể sử dụng. Do đó, sau khi tan học, Đỗ Thừa thường ở lại đây cho đến khi nhân viên quản lý ngắt nguồn điện mới thôi.
Rời khỏi học viện Phủ Thiên, trời đã dần tối. Đèn đường ven phố bật sáng đúng sáu giờ. Đỗ Thừa xách chiếc ba lô mang theo từ sáng, dọc theo con phố đi về hướng bệnh viện số 1 thành phố F.
Mục tiêu của Đỗ Thừa chính là bệnh viện số 1 thành phố F, vì ở đó có người thân thiết nhất với cậu - mẹ của cậu.
Mẹ Đỗ Thừa trở thành người thực vật sau một cú ngã từ trên cầu thang xuống vào năm cậu mười bảy tuổi. Bà đã nằm trên giường bệnh suốt bốn năm trời, vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Chi phí y tế đắt đỏ đều do nhà họ Đỗ chi trả, bởi đây không phải là số tiền Đỗ Thừa có thể gánh vác nổi. Vì thế, khi bị Đỗ Vân Long chế giễu, Đỗ Thừa chỉ có thể chọn cách im lặng. Đây là lần duy nhất cậu phải ngửa tay xin tiền nhà họ Đỗ, hay nói đúng hơn là xin tiền người cha cũng đáng thương không kém của mình.
Sau khi mua cơm hộp tại căng tin bệnh viện, Đỗ Thừa đi thang máy lên thẳng tầng mười sáu.
Nhờ sự can thiệp của nhà họ Đỗ, bệnh viện đã sắp xếp cho mẹ Đỗ Thừa một phòng riêng cùng một y tá chăm sóc.
Khi Đỗ Thừa đẩy cửa bước vào, cô y tá đang dùng khăn ấm lau mặt cho mẹ cậu, động tác vô cùng tỉ mỉ và dịu dàng.
Y tá tên là Tô Huệ, một y tá kỳ cựu, tính tình rất cẩn thận và có trách nhiệm. Bốn năm chăm sóc mẹ Đỗ Thừa, có thể nói bà đã tận tâm tận lực.
"Đỗ Thừa, cháu đến rồi à."
Nhìn thấy Đỗ Thừa đẩy cửa vào, Tô Huệ lên tiếng chào. Trên khuôn mặt đã hằn vài nếp nhăn là nụ cười đầy quan tâm.
"Dì Huệ, dì vẫn chưa tan làm sao ạ?" Đỗ Thừa nở nụ cười nhạt, chỉ khi đối diện với nhà họ Đỗ, cậu mới tỏ ra lạnh lùng.
"Ừ, sắp rồi. Dì nghĩ chắc tầm này cháu cũng đến, dù sao cũng không có việc gì nên đợi cháu đến rồi dì mới về." Tô Huệ giặt sạch chiếc khăn trong tay, nhìn hộp cơm của Đỗ Thừa rồi nhíu mày nói: "Sao lại ăn cơm hộp nữa? Tầm tuổi này mà không ăn uống bồi bổ thì sao được, cháu còn đang đi học mà. Hay là thế này, dì mời cháu ra ngoài ăn món gì đó ngon ngon, tẩm bổ cho cơ thể."
"Không cần đâu dì Huệ, để lần sau đi ạ, dì cũng nên về nghỉ ngơi đi." Đỗ Thừa biết hoàn cảnh gia đình Tô Huệ, không hẳn là nghèo nhưng cũng chẳng dư dả gì. Nhà bà có hai đứa con đang đi học, một đứa đại học, một đứa cấp ba, cần chi tiêu rất nhiều thứ.
Tô Huệ dường như hiểu Đỗ Thừa đang nghĩ gì, bà nhìn cậu đầy yêu thương rồi nói: "Thằng bé ngốc này, ăn một bữa cơm thì đáng là bao. Thôi được rồi, ngày mai dì mang chút đồ bổ từ nhà đến cho cháu."
Đỗ Thừa biết Tô Huệ luôn coi mình như con cái trong nhà, thường xuyên mang đồ bổ hầm ở nhà cho cậu ăn, không để cậu từ chối, nên đành gật đầu đồng ý.
Thấy Đỗ Thừa đồng ý, Tô Huệ mới đẩy xe chăm sóc đi ra ngoài.
Đỗ Thừa ăn nhanh chóng hết hộp cơm, sau khi rửa mặt trong nhà vệ sinh của phòng bệnh, cậu ngồi xuống cạnh giường bệnh.
Từ khi mẹ trở thành người thực vật, Đỗ Thừa luôn tìm kiếm mọi cách để đánh thức ý thức của bà. Trong tất cả các phương pháp, điều duy nhất Đỗ Thừa có thể làm là trò chuyện với mẹ, dùng tình thân để đánh thức bà. Vì vậy, mỗi ngày Đỗ Thừa đều tranh thủ thời gian đến bệnh viện tâm sự với mẹ.
"Mẹ, hôm nay công việc của con lại bị sa thải rồi. Đỗ Vân Long vẫn chứng nào tật nấy, cứ hễ con tìm được công việc mới là hắn lại là người đầu tiên phá đám."
"Ở thành phố F, nhà họ Đỗ có quyền có thế, ai mà không sợ thế lực của họ chứ? Cũng may là phải cảm ơn Đỗ Vân Long, cảm ơn sự thông minh quá mức của hắn. Hắn đâu biết rằng, chính vì sự can thiệp của hắn mà những ông chủ sa thải con đều phải thanh toán tiền lương trước cho con, thậm chí còn tính thêm một chút cho con nữa..."
"Còn nữa mẹ ơi, mẹ có nhớ cô gái con từng kể không? Cô ấy tên là Cố Tư Hân. Thực ra con rất thích cô ấy, nụ cười của cô ấy làm con cảm thấy ấm áp vô cùng."
"Mẹ, hôm nay Tư Hân mời con đến dự tiệc sinh nhật của cô ấy, con thực sự rất muốn đi, thật đấy."
"Nhưng con vẫn từ chối lời mời, vì con biết mình và cô ấy không cùng một thế giới, ít nhất là hiện tại. Gia cảnh của cô ấy không hề kém cạnh nhà họ Đỗ, còn con chỉ là một thằng nhóc nghèo, nếu đến đó chỉ làm cô ấy mất mặt mà thôi."
Nhắc đến Cố Tư Hân, thần sắc Đỗ Thừa có chút ảm đạm, thất vọng. May mắn thay, những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn đã tôi luyện cho Đỗ Thừa một ý chí vô cùng kiên cường.
"Mẹ, bao giờ mẹ mới tỉnh lại đây? Nếu mẹ tỉnh lại, chúng ta sẽ đi nơi khác. Nhà họ Đỗ chúng ta không đắc tội nổi thì có thể tránh mặt. Đợi mẹ tỉnh lại, chúng ta đến Đại Lý nhé, Đại Lý đẹp lắm..."
Đỗ Thừa vừa nói vừa dùng tay mát-xa cơ bắp trên tay mẹ. Khi Đỗ Thừa nhận ra mình đã cạn lời, hơn hai tiếng đồng hồ cứ thế lặng lẽ trôi qua. Nhẹ nhàng tắt đèn phòng bệnh, Đỗ Thừa xách ba lô lên rồi bước ra ngoài.
Nơi ở hiện tại của Đỗ Thừa nằm tại một khu dân cư cũ tên là Thượng Bộ Đình ở cửa ngõ thành phố. Những kiến trúc ở đó đều là nhà gỗ cũ kỹ, là khu vực lâu đời nhất của thành phố F.
Thượng Bộ Đình cách xa bệnh viện và cũng cách xa học viện Phủ Thiên. Nếu đi bộ thì mất ít nhất từ mười lăm đến hai mươi phút, ở giữa còn ngăn cách bởi một con sông bao quanh thành phố vừa dài vừa rộng, chia tách Thượng Bộ Đình cũ kỹ với đô thị hiện đại phồn hoa.
Hai bên bờ sông bao quanh, một bên đèn đuốc sáng trưng, người và xe cộ qua lại tấp nập, còn bên kia lại có vẻ tối tăm, ngoài vài ánh đèn đường vàng vọt thì chẳng thấy bóng người.
Đỗ Thừa ngày nào cũng phải đi lại con đường này một lần. Dù đèn đường mờ nhạt nhưng cậu đã quá quen thuộc với địa hình. Cứ men theo con sông đi về phía trước, đến tận cùng chính là Thượng Bộ Đình.
Như thường lệ, bước đi trên con đường xi măng ven sông, Đỗ Thừa nhớ lại cảnh Cố Tư Hân mời mình hôm nay. Đỗ Thừa biết bản thân rất muốn đồng ý, nhưng không còn cách nào khác. Đỗ Thừa hiện tại ngay cả một bộ đồ trang trọng để mặc trong những dịp chính thức còn không có, thì còn bàn gì đến chuyện tham dự yến tiệc.
Trên mặt Đỗ Thừa thoáng hiện lên một nụ cười khổ, cậu lắc đầu như muốn xua đi nỗi đắng cay trong lòng.
Ngay lúc này, Đỗ Thừa bỗng cảm thấy đau nhói trên đầu, giống như bị vật cứng đập trúng vậy.
Vì đau, Đỗ Thừa vội vàng đưa tay lên sờ vào đầu. Cảm giác ấm nóng, ướt át truyền đến tay, Đỗ Thừa đưa tay xuống nhìn thì thấy dính đầy máu.
"Là ai ném đồ vào mình?"
Phản ứng đầu tiên của Đỗ Thừa là có người đang đùa giỡn hoặc muốn gây chuyện với cậu. Cậu là một kẻ khập khiễng, thường xuyên bị những đứa trẻ nghịch ngợm ném đá, thậm chí có cả những thanh niên cũng làm thế. Đỗ Thừa có thể nói là đã quen rồi.
Tuy nhiên, khi Đỗ Thừa nhìn quanh, cậu phát hiện ra khắp bờ sông đừng nói đến bóng người, ngay cả bóng ma cũng chẳng thấy đâu.
Không tìm được người thì chỉ có thể tìm "hung khí". Đỗ Thừa hướng ánh mắt về phía mặt đường xi măng thô ráp. Rất nhanh, ở cách vị trí mình khoảng hai mét, Đỗ Thừa đã tìm thấy "hung khí" làm bị thương đầu mình.
Đó là một chiếc nhẫn màu đen, trong đêm tối không mấy nổi bật, nhưng trên mặt đường khá sạch sẽ thì Đỗ Thừa vẫn dễ dàng tìm thấy.
Kiểu dáng chiếc nhẫn vô cùng kỳ lạ, có hình thoi không cân đối, thân nhẫn đen tuyền hoàn toàn khác biệt với những chiếc nhẫn vàng bạc thông thường, mang lại cảm giác vô cùng bí ẩn.
Nhặt chiếc nhẫn lên, Đỗ Thừa phát hiện nó có cảm giác hơi ấm, giống như ngọc ấm vậy, hoàn toàn không có cảm giác lạnh lẽo của kim loại. Trên thân nhẫn màu đen còn khắc những đường vân nhỏ li ti, trông như những đường mạch điện chằng chịt nối liền với nhau.
"Đây là nhẫn gì mà kỳ lạ vậy?"
Đỗ Thừa nhìn quanh lần nữa, xác định không có ai mới lẩm bẩm đầy khó hiểu.
Vì tò mò, sau khi quan sát kỹ chiếc nhẫn trong tay, Đỗ Thừa đeo nó vào ngón trỏ tay trái.
Ngay khoảnh khắc Đỗ Thừa đeo nhẫn vào, cậu bỗng cảm thấy bên trong chiếc nhẫn như ẩn chứa vô số cây kim nhỏ, đâm sâu vào ngón trỏ của mình. Cơn đau thấu xương khiến Đỗ Thừa suýt chút nữa thốt lên.
Đỗ Thừa có thể cảm nhận rõ ràng chiếc nhẫn như đang hút máu của mình, đồng thời gắn chặt vào ngón tay, mặc cho Đỗ Thừa cố gắng thế nào cũng không thể tháo nó ra được.
Ngay khi Đỗ Thừa đang vô cùng hoang mang thì một cảnh tượng kỳ lạ lại xảy ra.