Mạnh Kỳ biết Vương đại công tử rất điên cuồng, nhưng chưa từng nghĩ hắn lại điên cuồng đến mức này. Rõ ràng đã thành tựu Pháp Thân, không còn lo lắng về cái chết yểu năm mươi tuổi, đối mặt "Thiên Đạo quái vật” cùng "Phong Đô đại để” có thể thong dong ứng phó, từ từ bày mưu tính kế, không cần vội vàng nhất thời, còn nước còn tát, vậy mà hắn lại lựa chọn cách thức kịch liệt nhất, cũng khiến người ta khó tin nhất!
Hắn thành tựu Pháp Thân là để tự sát ư?
Vốn dĩ, Mạnh Kỳ cho rằng Vương đại công tử lấy cái chết để bày mưu là vì "Quỷ Thần Chân Linh đồ" trở về, "Phong Đô đại đế" từng bước ép sát, khiến hắn khó lòng ứng phó, bệnh cũ tái phát, sắp sửa chết, cho nên không thể không mạo hiểm làm liều, hướng tử cầu sinh, tranh thủ nắm chắc một tia cơ hội chứng được Pháp Thân, tạm thời thoát khỏi cảnh khốn cùng của số mệnh ngắn ngủi. Việc trảm một đao "Dính nhân quả" của hắn chỉ là để chuẩn bị cho việc bảo mệnh, mượn cơ hội này vứt bỏ tuyệt đại đa số nhân quả không cần thiết, giảm bớt gánh nặng, lại lợi dụng "Thiên Đạo quái vật" cùng "Phong Đô đại đế" đối kháng, đạt được sự cân bằng nhất định, từ đó hóa hiểm thành an. Nhưng biểu hiện hôm nay của Vương đại công tử đã phủ nhận hoàn toàn ý nghĩ của Mạnh Kỳ, hắn thực sự muốn chết, ý chí kiên định như sắt đá!
Có cần thiết phải thế không? Cần phải điên cuồng đến mức này ư?
Có phải chăng khi bước vào núi mồ Động Thiên, Vương Tư Viễn đã không nghĩ đến việc sống sót trở ra?
Thiên tài thuật số nổi bật nhất của Vương gia từ thời Trung Cố đến nay lại lựa chọn một cách thức kịch liệt như vậy để kết thúc sinh mệnh của mình?
Quả nhiên, Vương Tư Viễn cũng chỉ là một kẻ điên rồ, sự điên cuồng ăn sâu vào tinh thần, huyết mạch của hắn... Mạnh Kỳ vừa khiếp sợ, vừa nghi hoặc, nhưng dưới chân không hề chậm lại, một bước bước lên núi mồ, tay phải rút ra Tuyệt Đao ngưng tụ từ tử lôi.
Dù thế nào đi nữa, việc mà mình đã đáp ứng Vương đại thần côn phải cẩn thận tỉ mỉ làm cho xong, còn kết cục cuối cùng sẽ ra sao, thì hoàn toàn tùy thuộc vào mưu đồ của hắn.
"Keng!" Tuyệt Đao rút ra, một vệt tím sáng rọi chiếu thấu sự hôn ám và mông lung. Lúc này, Vương Tư Viễn hai ngón tay dựng song song thành kiếm, tay trái đã đâm trúng mi tâm của mình.
"Răng rắc!" Một tiếng vỡ tan hư ảo vang lên, mi tâm của Vương Tư Viễn bị xuyên thủng. Chân Linh dường như bị chia năm xẻ bảy, ngọn lửa vô hình hừng hực thiêu đốt bên trong Pháp Thân, khí tức bắt đầu suy yếu, sinh cơ không ngừng tiêu giảm, sắc mặt trở nên tái nhợt, chỉ có đôi mắt là sáng rực lên vẻ điên cuồng.
Hắn không hề cố làm ra vẻ, không hề lấy lùi làm tiến, hắn thực sự tự kết liễu bản thân!
"Hai mươi vạn năm nhất mộng gian, lâu đài như vụ, phần như yên, thiên hạ bao nhiêu phong vân sự, tận phó đường tiền trà nhất trản..." Thần thức phân tán của Vương Tư Viễn bỗng trầm giọng ngâm nga, rồi cất cao giọng, lộ rõ ý Phong Ma, "Quá khứ đủ loại, sáng nay vì ta chôn cùng đi!"
"Chôn cùng đi!"
Vương Tư Viễn vốn không thích lớn tiếng nói chuyện, nhưng lúc này, tiếng thét dài của hắn chấn động cả Động Thiên, khiến Lạc Thư đang chống lại Diêm La đột nhiên rung chuyển. Bề mặt của nó dường như bị nhuộm một tầng hỏa diễm vô hình từ trong cơ thể Vương Tư Viễn.
Quang điểm loạn vũ, một đạo viên cầu đen trắng phảng phất được ngưng tụ từ tầng tầng thuật số vọt ra từ trong Lạc Thư, vừa chân thật, vừa hư ảo, vừa mang tính quy tắc. Đó chính là ấn ký mà Vương thị Giang Đông đã không ngừng gia cố vào Lạc Thư trong suốt hai mươi mấy vạn năm, là căn bản để họ chấp chưởng tuyệt thế pháp bảo này.
Nhưng giờ khắc này, theo tiếng "Chôn cùng" của Vương Tư Viễn, đạo ấn ký đó bị ngọn lửa vô hình và kim sắc song trọng bao phủ hoàn toàn, hừng hực thiêu đốt, đần dần tan rã. Lạc Thư cũng theo đó bị thôi phát, khí tức đại thịnh, chiếu ra thủy quang. Một dòng sông vận mệnh trùng điệp dung hợp với dòng sông thời gian hiện ra, những quang điểm đen trắng trôi nổi trong đó, tựa như tỉnh thần, những mảnh vụn trong vắt. Từng thanh thần binh, từng kiện pháp bảo trong đại trận đều bốc cháy bản thể, nở rộ ra quang huy xán lạn nhất của mình, khiến toàn bộ Động Thiên được ánh lên ngũ quang thập sắc, đỏ cam vàng lục lam chàm tím hóa thành những dải Thải Hà phủ kín cả không gian.
Di thuế của các vị tiên tổ trong núi mồ cũng đang thiêu đốt, phụt ra toàn bộ lực lượng, dung nhập vào đại trận. Những quan tài trấn áp từng đầu "Thiên Đạo quái vật" đều bay lên, đâm thẳng vào những nơi đáng sợ nhất của đại trận, chẳng khác nào tự tìm đến cái chết.
Tuyệt Đao chém xuống, bình thản vô kỳ. Trong mắt Mạnh Kỳ, Lưu Ly đăng chuyển động, chiếu ra từng đạo nhân quả chi tuyến bên cạnh Vương Tư Viễn, nhưng cảnh tượng xung quanh cũng đồng thời ánh vào đầu óc hắn.
Vương đại thần côn lại hiến tế thần binh tích lũy qua các đời của Vương gia!
Lại hiến tế di thuế Pháp Thân của tổ tiên Vương gia qua các đời!
Lại hiến tế ấn ký Vương thị trong Lạc Thưi
Đây là muốn kéo toàn bộ Vương gia xuống mồ chôn cùng!
Đây tương đương với việc hiến tế toàn bộ Chân Thật giới, thậm chí vượt xa nhiều nội tình khác!
Một bút tích quá lớn, một Vương đại công tử thật điên cuồng!
Ngoài việc đau lòng cho những thần binh kia, Mạnh Kỳ đã mở to mắt, cứng lưỡi, không biết nói gì đáp lại sự điên cuồng của Vương Tư Viễn.
Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hăn.
Hiến tế vừa thành, Lạc Thư dường như thức tỉnh, đại trận quẻ tượng mông lung được dòng sông vận mệnh quán thông, ánh sáng muôn màu từ thần binh pháp bảo nở rộ giống như sóng triều, cuồn cuộn mãnh liệt và sục sôi.
Đại trận bành trướng, nuốt chửng nắm đấm của Diêm La.
"A!"
Một tiếng thét thảm từ trong mộng truyền đến, Diêm La không hề có sức chống cự, bị trực tiếp xóa bỏ nắm đấm. Đại trận theo liên hệ, liền muốn lan tràn về phía bản thể của hắn, cho dù thân ở Địa Phủ, thân là truyền thuyết, cũng phảng phất không chịu nổi đại trận Lạc Thư hiến tế quá nhiều thứ như vậy!
Trong lúc nguy cấp, từ hư ảo lộ ra một nắm đấm đen kịt, năm ngón tay như nắm như không, màu đen không hề đáng sợ, ngược lại giống như bảo thạch, trơn bóng thâm thúy, tràn đầy an bình và tĩnh lặng, tựa hồ là trạng thái sau khi chết hiện ra.
Nắm đấm đen kịt này phảng phất được ngưng tụ trực tiếp từ âm khí tử ý, nhưng bên trong lại tự diễn một đường sinh cơ, cực âm sinh dương, không hề có chút tà dị, chỉ có huyền ảo và tuyệt diệu.
Nó có sáu ngón tay, khi nắm thành quyền, chỗ khớp ngón tay có lốc xoáy đen kịt sinh ra, tựa hồ là sáu nơi thông đạo, phân biệt thông đến những cây cầu Luân Hồi khác nhau. Bản thân nắm đấm lại cho thấy Luân Hồi cũng cuối cùng sẽ rơi vào "Ngủ say" vĩnh hằng bất biến.
Một nắm đấm đánh xuống, không có chút khói lửa nào, giống như chứng kiến trong mộng, nhưng đại trận hình thành sau khi Lạc Thư được thôi phát đột nhiên tĩnh mịch, vô số nhánh của dòng sông vận mệnh hư ảo đều bị thân cây thôn phệ, chỉ còn lại kết cục duy nhất là tan biến. Những mảnh vụn trong vắt đen trắng rơi rắc tắt dần, ngũ quang thập sắc dị thải lần lượt ảm đạm, thần binh và pháp bảo được hiến tế bắt đầu vỡ thành mảnh nhỏ, ngay cả cả tòa Động Thiên cũng bắt đầu sụp đổ.
Quyền ý chưa triệt để "Tử vong" đã xuyên thấu qua một chút, khiến Vương Tư Viễn tái mét mặt mày, giống như ác quỷ, sinh cơ không ngừng tiêu tán.
Ủy lực như vậy khiến Mạnh Kỳ chém ra một đao "Dính nhân quả” cũng phải trì hoãn lại một chút.
"Phong Đô đại đế" rốt cuộc không nhịn được mà hàng lâm một chút lực lượng!
Nếu là Pháp Thân bình thường, lúc này chắc chắn kinh hãi, bởi vì không tìm thấy biện pháp chống đỡ sự xâm nhập của "Tử vong", nhưng Vương Tư Viễn lại như cười như không, vẻ mặt bình tĩnh, không hề để ý, dù sao chính mình đã tự sát, còn sợ "Tử vong" sao?
Nếu ngay cả "Tử vong" còn không sợ, thì còn có gì cần sợ hãi?
Hắn lại khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, khóe miệng mỉm cười, bắt đầu tọa hóa, không còn quan tâm đến "Quỷ Thần Chân Linh đồ" và Thái Cổ Trấn Hồn quan nữa.
Ngay lúc này, lực lượng sinh ra từ hiển tế suy yếu nhanh chóng dưới một kích của Phong Đô đại đế, hướng đến cái chết. Ấn ký Vương thị trong Lạc Thư triệt để thiêu đốt, gần như không còn gì.
Nó quay về ngủ say, lẳng lặng phiêu bồng giữa không trung, đã là vật vô chủ.
Vương Tư Viễn ngay cả tuyệt thế pháp bảo cũng có thể vứt bỏ!
Dù sao cũng phải chết, tuyệt thế pháp bảo còn có ích gì?
Nắm đấm đen kịt mở ra, không hề lấy "Quỷ Thần Chân Linh đồ" thuộc về tự thân, cũng không trút căm phẫn lên người Vương Tư Viễn đang tọa hóa, khiến hắn tan thành mây khói, mà là chộp lấy Lạc Thư.
Lạc Thư, tuyệt thế pháp bảo, ngang hàng với Hà Đồ, tượng trưng cho dịch đạo, tương truyền nếu hai người hợp nhất, sẽ triệt để viên mãn, là vật Bi Ngạn. Pháp bảo đẳng cấp này, dù là "Phong Đô đại để” cũng không thể loại trừ tâm mơ tưrớcỈ
Mắt thấy nắm đấm đen kịt sắp bắt được Lạc Thư, hư không chợt có dao động, một cái đầu nhảy ra, dung mạo gầy guộc, tóc bạc trắng, chòm râu đen kịt, tà ý thâm sâu, hai mắt như chứa lốc xoáy đen kịt, cho thấy sự ác sơ khai ban đầu.
Lốc xoáy chuyển động, hai đạo kiếm quang đen kịt lại vặn vẹo đánh ra, chém thẳng về phía tay Phong Đô đại đế, một kiếm trảm chân thật, một kiếm vào mộng cảnh.
Thái Thủy Thiên Ma kiếm? Ma Quân lại mơ ước ở bên, chuẩn bị cướp đoạt Lạc Thư! Mạnh Kỳ vừa chuyển Tuyệt Đao, định dính lấy nhân quả chi tuyến đang tàn lụi bên cạnh Vương Tư Viễn, nhưng lúc này, hắn phát hiện Ma Quân ra tay.
Ý niệm thay đổi nhanh chóng, Mạnh Kỳ đột nhiên giật mình. Vương Tư Viễn bày mưu bằng cái chết, chuyện này rõ ràng có thể làm một cách bí mật hơn, vì sao lại để thế nhân đều biết, Phong Đô đại đế biết, Vương gia Ẩn Mạch biết, ngay cả mình cũng đoán được? Hơn nữa, bệnh cũ tái phát của hắn không hề ảnh hưởng đến việc hắn chứng Pháp Thân, lại khiến người ta trước đó cảm thấy hắn không thể không hướng tử cầu sinh.
Bởi vì hắn muốn tung tin bệnh cũ tái phát, khiến mọi người phỏng đoán rằng hắn muốn bày mưu bằng cái chết, từ đó dẫn dụ những đại năng còn có thể hoạt động, những kẻ đại thần thông đến xem xét, không để Phong Đô đại đế cùng với kẻ trước đó "cho" Vương gia Lạc Thư chiếm tiện nghỉ, tạo ra hỗn loạn, để tạo cơ hội cho những bước tiếp theo.
Vậy bước tiếp theo của hắn là gì?
Cùng lúc Ma Quân ra tay, chợt có tiếng đàn xa xăm, tiên khí thưa thớt, một bàn tay thon dài xinh đẹp khổng lồ từ hư vô thò ra.
Hơn nữa, Lạc Thư bỗng nhiên tự động chấn động, tránh được âm thủ đen kịt của Phong Đô đại đế, muốn nhảy lên trời cao.
Trời cao đột nhiên đỏ sẫm, mây diễn biến, tướng mạo thiên trạng, cực tận hỗn loạn, chờ đợi Lạc Thư trở về.
Mạnh Kỳ loại bỏ tạp niệm, không còn nghĩ đến chuyện tranh đoạt Lạc Thư, không còn nghĩ đến những kẻ đại thần thông kia, mà chuyên chú vào Vương Tư Viễn.
Vương Tư Viễn nhắm nghiền hai mắt, khí tức sắp triệt để tiêu tán, đã đến sát na cuối cùng trước khi tọa hóa.
Đúng lúc này, khuôn mặt hắn đột nhiên vặn vẹo, tràn ngập sợ hãi, tựa hồ gặp phải chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ, giống như những Pháp Thân tu luyện [Toán Kinh] của Vương thị vậy.
Tất cả dường như tính toán đúng thời gian, Tuyệt Đao của Mạnh Kỳ vừa vặn rơi xuống, dính đi những nhân quả chi tuyến hư ảo đang tàn lụi bên cạnh hắn.