Dù thân ở Ngọc Hư cung, khả năng câu thông vạn giới có phần hạn chế, nhưng khí tức của đại năng truyền thuyết vẫn phảng phất như một siêu thiên hà cấu thành từ vô số hà hệ tỉnh hệ, mênh mông vô ngần, khiến người tự thấy nhỏ bé đến tột cùng.
Mạnh Kỳ đứng bên cạnh Hỗn Độn Thanh Liên, đỉnh đầu được Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân bao phủ. Khánh vân không rủ xuống ánh sáng, chỉ vây quanh Chân Linh biến thành Nguyên Thủy đạo nhân, giúp Mạnh Kỳ bình tâm tĩnh khí cảm thụ sự đáng sợ của đại năng truyền thuyết.
Không có thần binh pháp bảo cấp tuyệt thế thức tỉnh, không có trận pháp nhất định, thì dù có nhiều Thiên Tiên, cũng khó lay chuyển truyền thuyết, đông người không hẳn đã mạnh.
Suy cho cùng, số lượng Thiên Tiên chắc chắn không bằng hằng hà sa số, mà hình chiếu của đại năng truyền thuyết có thể vượt qua con số này, mỗi hình chiếu đều có lực lượng gấp mười, gấp trăm lần, thậm chí còn hơn thế nữa so với một Thiên Tiên.
Ngọc Thanh cung rung động rồi bình ổn trở lại, Mạnh Kỳ nhìn xuyên qua Hỗn Độn, thấy một thân ảnh cao lớn mặc áo xám bước ra. Người này tóc xõa tung, dưới cằm là một bộ râu đen rậm rạp, đôi mắt nhạt màu, vô sắc, mang vài phần lãnh khốc, vài phần hờ hững. Trước ngực người đó treo một chuỗi niệm châu phát ra ánh sáng lưu ly kim, mỗi viên niệm châu tựa như một đầu lâu bạch cốt, vừa thần thánh, vừa hung tợn.
Vừa thấy vị La giáo truyền thuyết này, Mạnh Kỳ khẽ động lòng, mở miệng:
"Sa Ngộ Tịnh!"
Chuỗi niệm châu kia thực sự là vật phẩm mang tính biểu tượng, hơn nữa hình tượng và dáng vẻ của lão Sa, khi ở Tây Du thế giới tìm Yêu tộc hỏi đường, hắn đã từng nghe nói đến.
Tây Du sư đồ năm người, long mã đã qua đời, lão trư vẫn lạc, Đại Thánh sinh tử chưa biết, Đường Tăng tung tích không rõ, duy nhất Sa hòa thượng không có tin tức lại xuất hiện ở đây, hơn nữa trở thành thần sứ của Vô Sinh lão mẫu, đột phá giới hạn trước kia, trở thành đại năng truyền thuyết!
Một cảm giác quỷ dị nồng đậm trào dâng trong lòng Mạnh Kỳ.
Vị đại năng La giáo mặc áo xám dừng bước, đứng bên ao sen, giọng khàn khàn trầm thấp: "Tây Du tuy rằng chỉ qua tám trăm năm, ở Chân Thật giới mà nói cũng đã là vạn cố, không thể ngờ được ngươi có thể nhận ra ta.”
Hắn thản nhiên thừa nhận thân phận của mình, đôi mắt nhạt màu, vô sắc dường như có thể xuyên thấu Hỗn Độn, nhìn chằm chằm vào mặt Mạnh Kỳ, không đợi trả lời, tiếp tục: "Lão mẫu bảo ta truyền ba câu nói."
"Nói gì?" Thành thật mà nói, Mạnh Kỳ thật không ngờ Vô Sinh lão mẫu lại như lời Triệu Khiêm nói, huy động một vị đại năng truyền thuyết đến chỉ để truyền lời.
Ánh mắt Sa Ngộ Tịnh bỗng trở nên sâu thẳm:
"Câu đầu tiên, Phật Tổ trước tòa nhị đệ tử là A Nan, không phải Kim Thiền Tử, thậm chí trong mười đại đệ tử cũng không có Kim Thiền Tử."
Kim Thiền Tử là ai? Tây Du rốt cuộc là vì cái gì? Mạnh Kỳ ngạc nhiên nghĩ.
"Câu thứ hai, trước Tây Du, trải qua đủ loại sự tình, thu hoạch rất nhiều ưu việt, Phật Tổ đã trở thành một trong những Bỉ Ngạn giả cổ lão nhất, bắt đầu nếm thử 'Làm giảm cầu không'." Sa hòa thượng không giải thích những lời trước đó, thản nhiên làm người truyền tin.
Mạnh Kỳ khẽ nhíu mày, phẩm ra ý ngoài lời, chẳng lẽ Kim Thiền Tử là kết quả của việc Phật Tổ "Làm giảm cầu không", sự việc Tây Du với Ngài mà nói không chỉ đơn thuần là mục đích truyền Đại Thừa Phật giáo đến Nam Chiêm Bộ Châu?
Con ngươi Sa Ngộ Tịnh đạm mạc: "Câu thứ ba, không quá năm năm, Vô Tận Uyên Hải có biến, Cửu U tà ma sẽ một lần nữa trỗi dậy."
Lời vừa chuyển, đã là chuyện của Chân Thật giới, không phải Tây Du, hơn nữa không hề đề cập đến chuyện Cố Tiểu Tang, cũng không mượn sức Mạnh Kỳ, tựa hồ biết đáp án, không cần thiết phải tìm tòi.
"Chi là truyền ba câu nói này?" Mạnh Kỳ nghỉ hoặc hỏi lại, Nếu đưa ra vấn đề Kim Thiền Tử, vì sao không nói cụ thể hơn về phân tích của lão mẫu?”
Ba câu nói không đầu không đuôi có ý nghĩa gì? Đáng để khiến một đại năng truyền thuyết phải thức tỉnh sớm, gánh chịu tổn thương khó có thể bù đắp sao?
Sa Ngộ Tịnh trầm thấp nói: "Nguyên Thủy đoạn Phong Thần, Đạo Đức rút Tây Du, mỗi người diễn một giới, mai táng lịch sử, phần lớn là muốn che giấu cái gì. Ngươi thân phụ chư quả, cuốn vào ván cờ Bỉ Ngạn, muốn nhảy ra khỏi đó, trở thành kỳ thủ, sớm muộn cũng phải đối mặt với việc này. Trước tiên chỉ điểm một hai mà không nói rõ ràng, sẽ giúp ngươi thúc ép, trái va phải chạm, kích phát biến hóa, từ đó khiến sự che giấu kia lộ ra một chút."
"Ừm, trên là giải thích của lão mẫu, không phải lời của ta."
Đạo Đức rút Tây Du? Quả nhiên... Mạnh Kỳ có điều đoán trước gật đầu.
Lịch sử bị làm cho vỡ vụn, cần phải chắp vá mới có thể nhìn thấy một hai, bằng không dù hồi tưởng quá khứ, cũng sẽ có điều thiếu sót.
"Tây Du thế giới là Đạo Đức Thiên Tôn rút ra từ Phong Thần thế giới?" Mạnh Kỳ hỏi.
Sa Ngộ Tịnh trầm mặc một hồi rồi nói: "Theo ta được biết, Phong Thần tuy rằng gián đoạn ở Vạn Tiên trận, thiên địa vì vậy mà tàn phá, nhưng không có nghĩa là Phong Thần triệt để thất bại, những người vào bảng đều được sắc phong thần vị, Thiên Đình theo đó mà hưng thịnh. Liên minh giữa Nguyên Thủy Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn và Thiên Đế đạt đến đỉnh cao, sau này không biết vì sao có chuyện Ma Chủ đánh lên Thiên Đình, có chuyện đại sư huynh đại náo thiên cung. Liên minh này xuất hiện phân liệt, Thiên Đế và Phật Tổ đến gần nhau, vì thế Tây Du bắt đầu, cho đến khi Thiên Đình sụp đổ, Linh Sơn tan biến."
"Nguyên Thủy Thiên Tôn lấy ra lịch sử từ Phong Thần đến khi Thiên Đình sụp đổ, Linh Sơn tan biến, còn Đạo Đức Thiên Tôn thì dựa trên nền tảng đó, đem phần lịch sử ngoài Phong Thần rút đi. Cho nên, người đời Phong Thần thế giới trở xuống chỉ biết Phong Thần đại chiến tạo thành thiên địa tàn phá, không có Phong Thần bảng, nhưng Thiên Đình đã sụp đổ. Chân Thật giới thì phai mờ lịch sử liên quan đến Phong Thần và Tây Du, chỉ còn Ma Chủ và Thiên Đế hai vị Bỉ Ngạn giả rơi xuống không thể che giấu, lan đến chư thiên vạn giới, bị thế nhân biết."
Mạnh Kỳ thở hắt ra: "Nguyên lai trình tự là như vậy, Đạo Đức Thiên Tôn không hề kém Nguyên Thủy Thiên Tôn bao nhiêu..."
“Hôm nay Nguyên Thủy Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn đều không biết tung tích, Đạo Đức Thiên Tôn vẫn còn ở Tây Du thế giới." Sa Ngộ Tịnh nói, "Khi xưa Dương Tiễn đã trực tiếp đến trước cửa Đạo Đức Thiên Tôn để cầu [Đạo Đức kinh]. Thiên Trụ sơn do Bất Tử Yêu Thần lưu lại cũng là vì Bì Ngạn khác không dám tự tiện giáng lâm lực lượng vào Tây Du."
Nguyên lai Tây Du là "đàn tràng" của Thái Thượng Lão Quân, Ngài là một trong những Bỉ Ngạn giả cổ lão nhất, không biết đang mưu đồ điều gì.
Mạnh Kỳ há miệng thở dốc, muốn hỏi thêm về Đạo Đức Thiên Tôn, nhưng cuối cùng lại chuyển sang đề tài khác: "Không ngờ sau khi Tây Du kết thúc, ngươi không táng thân trong Thiên Đình sụp đổ và Linh Sơn chi dịch, mà lại trở thành thần sứ của Vô Sinh lão mẫu."
"Ta vốn là thuộc hạ của lão mẫu." Sa Ngộ Tịnh bình thản nói, "Trước kia trà trộn vào Thiên Đình, đảm nhiệm Quyển Liêm đại tướng, sau vì đánh nghiêng đèn Lưu Ly của lão mẫu, bị biếm xuống phàm trần, hóa thân yêu ma, trở thành một thành viên của đội ngũ Tây Du."
"Cố ý?" Mạnh Kỳ dường như minh bạch điều gì.
Sa Ngộ Tịnh hiếm khi lộ ra vẻ tươi cười: "Nhị sư huynh là tai mắt của Thiên Đình, ta tự nhiên đại điện cho ý chí của lão mẫu, cũng như vị kia đứng sau lão mẫu lúc đó."
Hắn vẫn dùng đại sư huynh, nhị sư huynh để xưng hô.
"Đội lấy kinh thật đúng là, thật sự là..." Mạnh Kỳ suy nghĩ nửa ngày, không nghĩ ra từ ngữ thích hợp để hình dung.
Ánh mắt Sa Ngộ Tịnh lại trở nên sâu thẳm: "Thả ra đại sư huynh, cho hắn chém ra Bồ Đề Kim Thân pháp môn, thực sự là một bước cờ tuyệt diệu, bằng không 'Sư phụ' vĩnh viễn không đến được Linh Sơn."
Khi nói chuyện, hắn sờ sờ chuỗi niệm châu khô lâu trước ngực.
“Yêu vật trên đường xem ra không phải chỉ vì gom đủ chín chín tám mươi mốt nạn mới xuất hiện, tọa ky của Thái Ất Thiên Tôn, sa đi dưới trướng Di Lặc, há đễ dàng lạc đường như vậy.' Mạnh Kỳ giật mình nói.
Sa Ngộ Tịnh trầm mặc hồi lâu mới nói: "Đều là chuyện quá khứ rồi."
Hắn thở dài, rồi lại nói: "Ngươi và đại sư huynh rất giống nhau, đều là hạng người kiệt ngạo, vì một hơi trong lồng ngực mà có thể đại náo thiên cung, có thể đâm thủng Linh Sơn, bất quá cũng có chỗ bất đồng, hắn trương dương ra ngoài, ngươi nội tàng trong tâm, hắn càng gần yêu, ngươi càng gần người."
Nói đến đây, hắn chậm rãi xoay người, hướng Ngọc Thanh cung đi trở về, vài bước sau, giọng trầm thấp truyền đến:
"Hy vọng ngươi đừng giống hắn, làm cho sinh tử của mình trở nên chưa biết."
Lời nói lượn lờ, mang bao nhiêu bị thương, bao nhiêu tịch mịch.
Nhìn Sa Ngộ Tịnh biến mất trong Ngọc Hư cung, Mạnh Kỳ đột nhiên thở hắt ra, chỉ cảm thấy mỏi mệt vô cùng.