Trên đường phố La Thành, đủ loại cơ quan, máy móc tùy ý có thể thấy, dùng để chờ người, chở hàng, xây nhà, phòng thủ, không còn là chuyện hiếm gặp. Sự tiện lợi và phồn hoa khiến Mạnh Kỳ có cảm giác như trở lại thành phố Địa Cầu.
Hơn nữa, nhờ "Mộc Thánh" khai phá ra Mộc hành chi đạo của riêng mình, thay đổi cây trồng từ gốc, sản lượng tăng lên vượt bậc, dinh dưỡng cho cơ thể cũng được cải thiện. Thêm vào đó, cơ quan trâu ngựa hỗ trợ, mùa màng bội thu, tích trữ dồi dào, vật chất dư thừa, giải phóng được rất nhiều nhân lực, khiến số người tu đạo, luyện võ, nghiên cứu cơ quan tăng lên gấp bội. Cường giả Ngoại Cảnh nhiều vô kể, dễ dàng gặp được. Người không đạt tới Tông Sư thì không thể trấn giữ một phương, địa vị tương tự như cao thủ khai khiếu ở "tương lai". Thậm chí đã có Pháp Thân dẫn theo cường giả Ngoại Cảnh đi khai phá tài nguyên Tinh Hải. Mặc Cung cũng đang nghiên cứu cơ quan phi thuyền có thể chở người ngao du tinh không.
Đây là những miêu tả huy hoàng nhất về thời Trung Cổ trong Vạn Tượng Động Thiên mà Mạnh Kỳ đã từng đọc qua. Hôm nay, khi đặt chân đến thời đại này, đi qua những con phố phồn hoa, nhìn ngắm xung quanh, anh mới hiểu những lời đó không hề sai sự thật.
Đáng tiếc, sau sự kiện Bá Vương và Ma Phật, nền văn minh đã hoàn toàn suy tàn... Mạnh Kỳ thở dài một tiếng với con mắt của người đến từ tương lai. Anh không trực tiếp đến "Tinh Cung" ở La Thành để nghe Tâm Thánh giảng dạy, tranh luận đạo lý, mà đắm mình vào phong cảnh Trung Cổ nguyên bản, rong chơi khắp các ngõ ngách, như một du khách thuần túy và giữ trọn sơ tâm. Hơn nữa, theo suy đoán của anh, tiền bối Hà Thất hẳn là đang ở La Thành, anh cần phải tìm hiểu, tranh thủ hội hợp càng sớm càng tốt.
"Vì sao Pháp Thân giấu trong Tụ Lý Càn Khôn của ta lại không đi cùng? Chẳng lẽ ta có đủ đặc thù của Bỉ Ngạn, có thể ở một mức độ nhất định cảm nhận được sự bào mòn của thời gian, vì thế thứ tự trước sau khi xuyên việt xuất hiện sai lệch, chỉ có đồ vật mới có thể đi theo?" Mạnh Kỳ vừa suy nghĩ vừa bước vào một tửu lâu.
Ngoài Bá Vương Tuyệt Đao, mọi thứ khác trên người anh đều còn nguyên vẹn. Anh không biết là do chúng không chiếm cứ quan hệ quá khứ tương lai, hay là do nguyên nhân khác.
Tửu lâu này trang trí hoa lệ, nhưng khách cũng không ít, có lẽ là do việc Tâm Thánh công khai giảng dạy thu hút cường giả từ các châu thành lân cận.
Mạnh Kỳ theo người hầu lên tầng hai. Bỗng nhiên, trong lòng anh khẽ động, nhìn về phía cửa sổ.
Cánh cửa sổ đối diện với dòng sông lớn, tầm nhìn thoáng đãng, phong cảnh đẹp nhất, nhưng đó không phải là trọng điểm. Điều thu hút ánh mắt của Mạnh Kỳ là người đang ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, một mỹ nhân giả trang nam nhi.
Nàng đeo trường kiếm bên hông, ăn mặc như nho sinh, màu xanh thanh nhã, tác phong nhanh nhẹn, nhưng mi mục tú mỹ, mũi xinh xắn, khí chất tiêu sái lại không mất tự tin. Dù nhìn thế nào cũng là một mỹ nữ hiếm thấy. Lúc này, nàng đang giơ tay phải, phát ra kiếm khí mỏng manh, vỗ vào mặt bàn.
Kiếm khí chợt lóe rồi biến mất, vết dầu mỡ trên mặt bàn cũng tan biến, sạch sẽ như mới.
Đây là Tuyệt Tiên kiếm pháp... Mạnh Kỳ tuy rằng tạm thời chưa học, nhưng đã cảm ngộ qua truyền thừa, cùng Tô Vô Danh phối hợp diễn luyện nhiều lần Tru Tiên kiếm trận, nên không thể nói là không quen thuộc.
Mỹ nhân giả trai, Tuyệt Tiên kiếm pháp, khí chất tiêu sái tự tin, Mạnh Kỳ vừa nghĩ liền biết người này là ai.
"Bích Nguyệt Kiếm Tiên" Nhậm Thu Thủy!
Do Loạn Ma Phật, những nhân vật và sự kiện từ Trung Cổ lưu truyền lại không nhiều, phần lớn đã bị đứt đoạn, nhưng so với Thượng Cổ thì vẫn còn tốt hơn, dù sao cũng có một chút truyền thừa kéo dài liên miên. Hơn nữa, Mặc Cung trốn vào Vạn Tượng Động Thiên, tránh được đại kiếp, nên miêu tả về Trung Cổ càng thêm hoàn chỉnh, cụ thể đến từng chi tiết. Có lẽ anh không thể khảo chứng hoặc lý giải hết được, nhưng những nhân vật nổi bật thời Trung Cổ thì anh vẫn nắm rõ. Nhậm Thu Thủy chính là một trong số đó.
Nguồn gốc và lai lịch của nàng đều rất thần bí. Khi thành danh đã là Pháp Thân. Kiếm pháp có một không hai thiên hạ, lại không ai biết thuộc về môn phái nào. Mãi đến Cận Cổ, tổ sư "Bích Nguyệt Kiếm Phái” ngộ nhập lăng tấm của nàng, có được một bộ [Tuyệt Tiên Kiếm Kinh], thế nhân mới hiểu được công pháp của nàng rốt cuộc là gì. Mà "Bích Nguyệt Kiếm Phái”, "Bích Nguyệt Lạc Tiên Kiếm”, hai chữ "Bích Nguyệt" đều bắt nguồn từ danh hiệu của nàng.
Nhậm Thu Thủy cũng là một trong số ít Pháp Thân không tham gia vào trận vây công Bá Vương. Trong thời đại hậu Bá Vương, chư thánh, nàng tấn chức Thiên Tiên, trở thành trụ cột vững chắc chống đỡ đại cục không sụp đổ, là nhân vật số một số hai. Tọa hóa trước Loạn Thế Ma Phật, nàng là một nhân vật không thể bỏ qua trong những miêu tả hoàn chỉnh về Trung Cổ.
Không ngờ tùy tiện đi dạo lại có thể gặp được nhân vật gần như chỉ còn trong truyền thuyết. Chỉ là nàng hiện tại còn chưa đặt chân lên đỉnh phong, vẫn còn tràn ngập vẻ "non nớt"... Khóe miệng Mạnh Kỳ vẽ lên một nụ cười, tâm tình thanh thản sung sướng, thản nhiên cất bước, hướng về phía Nhậm Thu Thủy. Tuy rằng khí tức của nàng ẩn sâu, khó có thể nhìn thấu, nhưng nếu Tâm Thánh còn đang giảng dạy, thì nàng chắc chắn chưa từng đặt chân đến Thiên Tiên cảnh giới. Hiện tại, nàng nhiều nhất là Địa Tiên, thậm chí có khả năng mới nhập Pháp Thân không lâu -- nếu không đến Pháp Thân, sao có thể giấu được đôi mắt của anh?
Nhậm Thu Thủy đôi mắt đẹp ngưng mắt nhìn dòng sông lớn, vẻ mặt dương dương tự đắc.
Lúc này, nàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào nam tử thanh bào đang tiến về phía mình. Cử chỉ của nam tử thanh bào tự có vài phần khí độ và tang thương.
Hắn muốn làm gì? Nhậm Thu Thủy khẽ nhướng mày, lắng lặng chờ đợi.
"Kiếm pháp hay, một loại tuyệt thế kiếm pháp khác biệt so với bảy đại kiếm pháp hàng đầu đương thời." Mạnh Kỳ mỉm cười nói.
Nhậm Thu Thủy thân là kiếm tiên, hứng thú với kiếm pháp là điều không cần phải bàn cãi. Chỉ có loại đề tài này mới có thể khiến nàng mở miệng.
Nhậm Thu Thủy giật mình, đột nhiên cười nhẹ nói: "Không biết bảy đại kiếm pháp hàng đầu trong lòng ngươi là những môn nào?"
Trước mắt không có bảng xếp hạng tương tự, đều là những tổng kết của hậu thế.
Mạnh Kỳ phẩy tay vào ghế, tiêu sái ngồi xuống: "Phật có Như Lai, Đạo từ Tiệt Thiên, thế gian tuyệt đại đa số kiếm pháp đều do Tiệt Thiên Thất Kiếm diễn hóa mà ra, nhưng từ Thượng Cổ sau, Tiệt Thiên đã thất truyền. Rất nhiều kiếm pháp tự khai mở đạo lộ tranh huy thiên địa, có bảy môn nổi bật, vượt xa những môn còn lại."
"Đệ nhất môn là Nhân Thánh 'Thánh Nhân Cửu Kiếm', chí công vô tư, cương trực không a, nội thánh ngoại vương, lấy kiếm pháp chịu tải đạo của mình, cường cực nhất thời, có thể tính là một trong bảy đại."
"Thánh Nhân Cửu Kiếm danh bất hư truyền." Nhậm Thu Thủy nhẹ nhàng gật đầu, đồng tình với đánh giá của Mạnh Kỳ, có hứng thú chờ anh nói tiếp.
Mạnh Kỳ tùy ý lật chén trà, châm trà nhấp một ngụm: "Đệ nhị môn là Giang Đông Vương Thị kết hợp 'Toán Kinh' Khám Hư Kiếm Pháp, trực chỉ đạo vận lưu chuyển khe hở, luôn có thể dùng thái độ khắc chế đối phó với địch. Nếu đối mặt, nếu không nhìn thấu Vương Thị che giấu thiên cơ, thì khó có thể ngăn cản môn kiếm pháp này."
"Giang Đông Vương Thị truyền thừa từ Thượng Cổ, tự có chỗ xuất chúng, trừ Lạc Thư, kiếm pháp cũng xác thật khiến người ta sợ hãi." Nhậm Thu Thủy ánh mắt lưu chuyển, tỏ vẻ tán đồng.
“Đệ tam môn là Khí Thánh Tứ Tuyệt Kiếm, 'Vì thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh, vì vãng thánh kế tuyệt học, vì vạn thế khai thái bình'. Thứ tư là Mộc Thánh 'Vạn Vật Thần Kiểm, sinh sôi chỉ đạo, khó có thể địch nổi. Thứ năm là Tuyết Sơn Kiếm Phái 'Vạn Cổ Băng Tịch Kiếm, một kiếm ra, thiên địa đóng băng, vạn vật tiêu điều. Thứ sáu là Ma Môn "Thái Thủy Thiên Ma Kiếm, biến hóa ngàn vạn, hư ảo cùng chân thật cùng tồn tại, khủng bố phi thường. Thứ bảy là "Thiên Địa Kiếm Tông' 'Bát Hoang Võ Cực Kiếm, mạnh mẽ thế nhân đều biết. Nhưng kiếm pháp của ngươi không phải bất cứ một môn nào trong số đó." Mạnh Kỳ mỉm cười nói.
"Xác thật không phải, vậy ngươi biết kiếm pháp của ta lai lịch sao?" Nhậm Thu Thủy rất có hảo kì chi tâm, mỉm cười hỏi. Người này chỉ điểm kiếm pháp, vung tay như ý, không biết có thể nhìn ra bí mật kiếm pháp của mình hay không?
Mạnh Kỳ cười cùng Nhậm Thu Thủy đối diện: "Thời Thái Cổ Thượng Cổ, thực ra còn có một môn kiếm pháp đủ để sánh ngang với Tiệt Thiên Thất Kiếm, nó phân thành tứ bộ, Tru Tuyệt Hãm Lục, ngươi tu luyện chính là một trong số đó, Tuyệt Tiên Kiếm Pháp."
Biểu tình mỉm cười của Nhậm Thu Thủy biến mất ngay khi Mạnh Kỳ nói ra bốn chữ "Tru Tuyệt Hãm Lục", ánh mắt tràn đầy ngưng trọng.
Hắn thế nhưng thật sự biết lai lịch kiếm pháp của mình!
Hắn thế nhưng biết Tru Tuyệt Hãm Lục Tứ Đại Sát Kiếm!
Nhậm Thu Thủy trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Ngươi lý giải về kiếm pháp sâu sắc như vậy, như không gì không biết, vậy ngươi tu luyện môn kiếm pháp nào?"
Mạnh Kỳ hắc một tiếng: "Ta à?"
"Ta tu luyện 'Tiệt Thiên Thất Kiếm'."
Tiệt Thiên Thất Kiếm? Tay phải Nhậm Thu Thủy đột nhiên nắm chặt.