Trong Ngọc Hư cung, hoa sen hé nụ, Mạnh Kỳ tĩnh tọa đã lâu. Thân ảnh hắn đột nhiên tan biến, phá vỡ rào cản, giáng lâm Phong Thần thế giới, đến vương cung Tề quốc.
Vừa đến gần đại môn, thanh âm quen thuộc của Tề Hoàn công đã vọng đến tai Mạnh Kỳ: "Hơn hai năm không gặp, ngươi đã bước vào Địa Tiên cảnh giới rồi sao? Dù là tiên nhân Thượng Cổ, so với tốc độ tiến cảnh của ngươi cũng khó bì kịp."
Cấm pháp vô thanh được giải trừ, Mạnh Kỳ nhàn nhã bước vào tĩnh thất. Hắn thấy Tiểu Bạch sư thúc râu tóc bạc phơ nhưng tinh thần vẫn quắc thước, liền ha ha cười nói: "Sư thúc cũng đã bù đắp căn cơ, hoàn thiện Ngọc Thanh Nguyên Thủy thân, đột phá thiên địa hạn chế, thành tựu Địa Tiên rồi sao?"
"Ngươi cái thằng nhóc này, chẳng lẽ không biết lão đạo tốn bao nhiêu năm mới đột phá được à?" Tề Hoàn công vừa tự cười mắng vừa cảm khái.
Ông vốn ngại không có [Nguyên Thủy Kim Chương] Pháp Thân thiên tổng cương và cửu ấn tương ứng. Là một trong sáu người lớn tuổi nhất, tốc độ tu luyện Pháp Thân của ông chậm hơn hẳn năm người kia. Mắt thấy thọ nguyên sắp hết, Địa Tiên lại xa vời, đang lúc bồi hồi lo âu thì gặp được Mạnh Kỳ, thời vận xoay chuyển. Không chỉ thọ nguyên được kéo dài, mà còn có được tổng cương, tu luyện Khai Thiên ấn, Tứ Tượng ấn và Nguyên Tâm ấn. Công pháp thậm chí không hề thua kém vài vị trong Côn Luân thập nhị tiên.
Đối với việc này, ông thường mang lòng cảm kích, đồng thời cũng nhận ra những hạn chế của Phong Thần thế giới đang dần suy yếu.
"Khổ trước sướng sau cũng là chuyện tốt." Mạnh Kỳ cười tủm tỉm nói, như thể đang ở nhà mình, tùy ý ngồi xuống.
Tề Hoàn công hừ một tiếng: "Lão đạo trước đây cũng không tính là khổ, từng làm quốc quân, xưng bá thiên hạ, hưởng thụ tuyệt sắc, tùy ý hưởng thụ, hơn ngươi nhiều. Chỉ là giờ sớm đã xem nhẹ những thứ đó, tu thân dưỡng tính, làm một đạo sĩ chân chính mà thôi."
Đáng tiếc Ngọc Thanh Nguyên Thủy thân chú trọng về hình, không có Hỗn Độn ban sơ chi ý của Nguyên Thủy chân thân, nên không thể trực tiếp tu luyện Vô Cực ấn đứng đầu cửu ấn, trừ phi tự phế Pháp Thân, làm lại từ đầu.
Hơn ngươi nhiều, hơn ngươi nhiều… từng câu nói của Tề Hoàn công như đao "đâm" vào nội tâm Mạnh Kỳ. Hắn cười gượng một tiếng: "Sư điệt ta từ lâu đã có chí lớn, phù vân thế gian sao có thể làm nhiễu loạn bản tâm?"
Nói xong, hắn nhanh chóng chuyển đề tài. Khánh vân bay ra, Hỗn Độn bao phủ toàn bộ tĩnh thất: "Sư thúc, lần này đến đây, sư điệt có một việc muốn nhờ.”
U ám thâm thúy, ngăn cách ngoại giới, Tề Hoàn công vốn lão luyện, lập tức biết việc này không nhỏ, nghiêm mặt hỏi: "Chuyện gì?"
"Muốn mời sư thúc mang theo Đả Thần tiên tương trợ." Mạnh Kỳ nói ra mục đích chính trước, sau đó giải thích chi tiết: "Phong Thần thế giới là năm xưa tổ sư dùng đại pháp lực đại thần thông mở ra thời gian căn nguyên, từ trong lịch sử trường hà của Chân Thật giới đoạn ra. Cho nên mới có chuyện Kim Tiên 'trở lại', chỉ là phản hồi 'Chân Thật giới' mà thôi. Sư điệt xuất thân Chân Thật giới, vì Ngọc Hư cùng Ma Phật tranh đấu, rơi vào Lục Đạo Luân Hồi, đến Phong Thần thế giới..."
Hắn muốn mượn Đả Thần tiên, mượn dùng liên hệ giữa bảo vật này và Phong Thần bảng, nắm bắt cơ hội lần này, cưỡng đoạt Phong Thần bảng từ tay Lục Áp, giải thoát tiểu tham ăn và Triệu lão Ngũ, cũng cứu vãn Chân Linh của Xung Hòa tiền bối. Mà Lục Áp xưng là Đạo Quân, không phải chuyện nhỏ, dù có khả năng lớn bị phong ấn và trấn áp, cũng tuyệt đối không phải hạng người dễ đối phó. Mời Tề Hoàn công tham gia vào chuyện nguy hiểm như vậy, Mạnh Kỳ tự giác nên nói rõ chân tướng, để Tề Hoàn công tự mình lựa chọn.
Tề Hoàn công nghe mà cảm xúc phập phồng, chỉ cảm thấy mỗi một câu của Mạnh Kỳ đều như tiếng sấm, đảo lộn nhận thức của ông, kinh ngạc khó tả.
Hắn lại biết nhiều bí mật đến vậy sao?
Phong Thần thế giới hóa ra là một phần lịch sử của Chân Thật giới diễn hóa thành, khó trách Kim Tiên lại "trở lại"!
Rất nhiều nghi hoặc được giải đáp, Ma Phật và Lục Đạo Luân Hồi cũng có chút sáng tỏ. Tề Hoàn công không nhịn được thở dài một tiếng: "Mạt kiếp đến gần, yêu ma quỷ quái phân tranh."
"Sau này, sư điệt gặp Thanh Nguyên Diệu Đạo chân quân." Mạnh Kỳ đề cập đến lần đầu gặp Dương Tiễn.
"Thanh Nguyên Diệu Đạo chân quân?" Tề Hoàn công khẽ gật đầu, bỗng nhiên sửng sốt, "Ngươi nói cái gì? Thanh Nguyên Diệu Đạo chân quân? Hắn còn sống?"
Đây chính là nhân vật kiệt xuất nhất đời thứ ba Ngọc Hư, đại năng khuynh đảo phong vân trong Phong Thần!
Sư điệt Tô Mạnh quả quyết đến mức khiến người ta lực bất tòng tâm!
"Hơn nữa còn sống rất tốt." Đối với Dương Tiễn, Mạnh Kỳ thật sự không muốn nói thêm, mà lại nói: "Căn cơ của Lục Đạo Luân Hồi là Luân Hồi ấn và Phong Thần bảng, vài người bạn tốt của vãn bối lại có tên trên bảng."
Ý nghĩa của việc có tên trên bảng là gì, có tác dụng gì, không cần Mạnh Kỳ nói nhiều, Tề Hoàn công sinh ra và lớn lên ở Phong Thần thế giới hiểu rõ. Ông chậm rãi gật đầu nói: "Cho nên, ngươi muốn mượn Đả Thần tiên, mượn dùng liên hệ nhân quả, cưỡng đoạt Phong Thần bảng? Không biết Phong Thần bảng hiện giờ nằm trong tay vị đại năng nào?"
"Lục Áp Đạo Quân." Mạnh Kỳ cuối cùng cũng nói ra cái tên này, Hỗn Độn u ám và nhân quả hỗn loạn che đậy cảm ứng.
“Lục Áp Đạo Quân?” Te Hoàn công nhíu mày, "Theo lời lão tổ tông nhà ta, hắn hắn là bị tổ sư trấn áp mới đúng.”
Lục Áp bị Nguyên Thủy Thiên Tôn trấn áp? Mạnh Kỳ kinh hãi. Hắn vẫn phỏng đoán Lục Áp bị phong ấn và trấn áp, nên mới chỉ có thể mượn Trảm Tiên phi đao lộ ra một chút lực lượng, không ngờ hắn lại bị Nguyên Thủy Thiên Tôn trấn áp!
Khó trách hắn nói có chút ân oán với Nguyên Thủy...
Nhưng đây há chỉ là chút ân oán có thể hình dung!
Bị trấn áp nhiều năm, bỏ lỡ thời cơ bố cục tốt nhất, lại còn bị thời gian bào mòn, không thể giữ trạng thái hoàn hảo nhất. Lục Áp nói có "cản người chứng đạo" với Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng không quá đáng. Chuyện hắn bàn "oan có đầu, nợ có chủ, không thiệp vô tội" với mình có chút khả nghi, có ý đồ xấu.
Tâm tư thu liễm, điều này càng củng cố thêm tín niệm cướp Phong Thần bảng của Mạnh Kỳ. Đợi đến khi ba việc xong xuôi, không chừng Lục Áp đã chuẩn bị xong, trở mặt vô tình, thậm chí chuyện thứ ba sẽ mang đến nguy hiểm lớn cho mình.
"Sư điệt chứng kiến Lục Áp Đạo Quân xác thật chỉ là một tia lực lượng dựa vào Trảm Tiên phi đao hiển hóa." Mạnh Kỳ xác thực lời Tề Hoàn công.
"Xem ra là trấn áp nhiều năm, chung có buông lỏng, nhưng lực lượng lộ ra có hạn." Tề Hoàn công như có điều suy nghĩ nói, phảng phất tự nói với mình, cuối cùng nhìn về phía Mạnh Kỳ, "Ngươi định làm như thế nào? Trảm Tiên phi đao vốn là tuyệt thế pháp bảo tiếng tăm lừng lẫy."
Ông đã đồng ý, chỉ lo ngại Trảm Tiên phi đao.
Mạnh Kỳ nhẹ nhàng thở ra, mỉm cười, rút ra một ngụm trường đao đen kịt trầm trọng. Trường đao bỗng nhiên trong suốt, lóe ra tử điện, mỗi một đạo lôi đình đều có vũ trụ sinh diệt, biểu hiện nó mạnh hơn Trảm Tiên phi đao, khí phách khủng bố khiến Tề Hoàn công run rẩy cả thể xác và tinh thần.
“Tuyệt thế thần binh!" Te Hoàn công cuối cùng cũng hiểu Mạnh Kỳ dựa vào cái gì: hắn có một ngựm tuyệt thế thần binh không hề thua kém Trảm Tiên phi đaol
Trải qua chuyện Trung Cổ, Tuyệt Đao dường như cũng được ưu ái, lạc ấn Ma Phật càng tiêu giảm, nó đã thức tỉnh đến Thiên Tiên cấp độ.
Mạnh Kỳ cười mà không nói, thản nhiên thừa nhận, không nói Tuyệt Đao chỉ là ngụy trang, con bài chưa lật thực sự tạm thời không thể nói cho Tề Hoàn công, miễn cho Lục Áp có kỳ môn bí thuật, có thể nhìn thấu trình độ kết giới Hỗn Độn Vô Cực hiện tại của mình.
Thủ đoạn áp đáy hòm thực sự của mình là Nguyệt Quang Bồ Tát!
Vị truyền thuyết đại năng vượt qua tử kiếp Trung Cổ, sống đến hiện tại!
Hơn nữa trải qua nhiều năm như vậy, không hăn là không có tiến thêm một bước
Mình có "ân cứu mạng" với Nguyệt Quang Bồ Tát, giờ cũng không hẹp hòi, không hi vọng xa vời tương lai, nên dùng thì dùng, miễn cho hối hận.
Về chuyện này, khi tọa thiền ở ao sen khô, Mạnh Kỳ đã trao đổi với Nguyệt Quang Bồ Tát.
"Được, lão đạo đi cùng ngươi một chuyến." Tề Hoàn công lộ ra tươi cười, "À phải, có việc nhắc nhở ngươi một chút, trước đây Phong Thần thế giới phát hiện một chỗ động phủ, là di phủ của Thái Ất chân nhân, một trong mười hai thượng tiên Côn Luân năm xưa. Đệ tử của hắn là Na Tra là cường giả đứng thứ hai trong đời thứ ba Ngọc Hư, chỉ sau Thanh Nguyên Diệu Đạo chân quân."
"Trong di phủ có gì?" Mạnh Kỳ bắt lấy trọng điểm.
Te Hoàn công nói: "Cái gì cũng không có, sớm đã bị người cướp sạch. Nhìn dấu vết, lão đạo ban đầu không để ý, giờ nghe ngươi nói về Lục Đạo Luân Hồi, mới cảm giác hắn là do nhóm Luân Hồi giả gây ra. Di vật và pháp bảo của Thái Ất chân nhân chi sợ đều rơi vào tay bọn họ, nên nói cho ngươi một tiếng, sau này cẩn thận Cửu Long Thần Hỏa tráo.”
"Đa tạ sư thúc nhắc nhở." Mạnh Kỳ cảm kích nói.
Nói thật, Thái Ất chân nhân tuy là truyền thuyết, nhưng Cửu Long Thần Hỏa tráo chưa hẳn là pháp bảo cấp tuyệt thế thần binh. Mình chứng được Địa Tiên, Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân và Bát Cửu Huyền Công nhục thân bất diệt kết hợp lại, ngạnh kháng pháp bảo cấp Thiên Tiên không phải chuyện viển vông.
Đắn đo xong, Mạnh Kỳ tụ bào vung lên, thu Tề Hoàn công vào trong, trước chọn phản hồi Chân Thật giới, sau đó lại một lần nữa giáng lâm Phong Thần.
Lần này, hắn không dùng liên hệ nhân quả của chư quả chi nhân để làm hỗn loạn nhân quả, che lấp thiên cơ, cũng không ám chuyển Vô Cực ấn trừ khử khí tức và dấu vết. Vừa tiến vào, trước mắt đã có một tiểu hồ lô đỏ thắm nhảy ra, hóa thành Lục Áp Đạo Quân thấp bé cổ sơ, mũ đuôi cá, đại hồng bào.
Thấy Lục Áp, ý niệm trong lòng Mạnh Kỳ nhất thời phập phồng, liên tưởng đến chuyện của Thanh Đế.
Trong chuyện này, Lục Áp đóng vai nhân vật gì?
Chuyện thứ nhất hắn khiến mình đi lấy mảnh vỡ hạt nhân của Hạo Thiên kính, nhìn như đối phó Ma Quân, để hắn thức tỉnh trước. Giờ nhìn lại, kết hợp với chuyện thứ hai, chỉ sợ còn liên quan đến Thanh Đế. Nếu mình không giấu một khối mảnh vỡ, khi Trung Cổ, Nguyệt Quang Bồ Tát chưa hẳn đã hưởng ứng mình, chuyện có khả năng lớn thất bại. Nhưng Lục Áp không biết tính mình sao? Mình phát hiện bị lợi dụng để đối phó Ma Quân, rất có khả năng bỏ mình, sẽ không làm chuyện bồi thường à?
Có lẽ, Lục Áp sớm đã tính đến mình sẽ lấy đi một khối mảnh vỡ Hạo Thiên kính, như vậy, sẽ không có chút yên hỏa chi khí nào khiến mình có tư cách tiến vào Đông Phương Lưu Ly thế giới.
Từ phương diện này xem, hắn là minh hữu của Thanh Đế.
Bất quá, nếu đối góc độ suy nghĩ, hắn tính đến mình sẽ lấy đi một khối mảnh vỡ Hạo Thiên kính, lại chuyên môn khiến mình tìm kiếm Thanh Đế, nói cho hắn những lời "cửu trùng thiên tầng trên cùng”. Nếu không có chuyện Kim Ngao đảo, không có trở lại Trung Cổ, mình gặp Thanh Đế trước, nói ra những lời này, thêm mảnh vỡ Hạo Thiên kính, có thể sẽ khiến Thanh Đế khôi phục trước, lại không thể đánh thức quá khứ Phật môn chỉ thân?
Nếu là như vậy, Lục Áp lại là địch nhân của Thanh Đế.
Ý niệm rối bời, Mạnh Kỳ khó có thể phán đoán, nhưng lúc này quan trọng nhất là Phong Thần bảng. Vì vậy, hắn hít sâu một hơi, nhìn Lục Áp nói: "Đạo Quân, ta đã gặp Thanh Đế, chuyển lời của ngài."
Khi nói chuyện, hắn âm thầm rút Đả Thần tiên, huyền quan bên trong Đạo Nhất Lưu Ly đăng lẳng lặng chiếu rọi, chờ đợi Lục Áp lấy Phong Thần bảng ra.
Lục Áp cười hắc hắc: "Ngươi làm việc không tệ, gặp Thanh Đế ở đâu?"
Hắn không chút nghi ngờ Mạnh Kỳ nói đối, dường như tự có biện pháp nghiệm chứng, vừa nói vừa cầm Phong Thần bảng ra.
Phong Thần bảng… Ý niệm Mạnh Kỳ vừa động, định nắm chắc liên hệ nhân quả, bên tai đột nhiên vang lên thanh âm của Nguyệt Quang Bồ Tát:
"Đừng động!"
"Lục Áp này là bản thể!"
"Hắn dường như đã thoát khốn!"