“Căn cứ các quy định pháp luật liên quan, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị.”
Phí Chính Đào há hốc mồm, đờ người ra như phỗng, đầu óc trống rỗng, không biết hôm nay là ngày nào.
Thế này cũng được á?
Đây vẫn là thế giới võ đạo tiên hiệp sao?
Nguyên Hoàng đúng là “Đại nhân vật” trong truyền thuyết!
Phí Chính Đào đở khóc đở cười, dựa vào kinh nghiệm lướt web hằng ngày, cố gắng lờ đi hàng thông báo kia, ánh mắt chuyển sang kết quả tìm kiếm. Điều đầu tiên hiện ra là: “Tác phẩm được hoan nghênh nhất tại Giang hồ trà lâu, truyền thuyết về tiền bối được hàng ức người truy phủng - [Nguyên Hoàng truyện]”.
Nguyên Hoàng truyện? Phí Chính Đào không hề do dự, mở mục này, đăng nhập vào và thấy một bộ sách được trình bày sạch sẽ, ngay ngắn, bên dưới có rất nhiều tin nhắn tương tác.
“Tác giả là ‘Hoán Hoa Hà Vân Nhạc’?” Phí Chính Đào lẩm bẩm một câu, lướt qua phần giới thiệu, đọc thẳng vào chính văn:
“Mới vào Thiếu Lâm, La Hán Thiết Quyền hiển thần uy, tạp dịch sa di bại võ tăng.” “Đêm khuya trộm kinh, Phá Giới đao đối Bàn Nhược chưởng.” “Đi xa Hãn Hải, đao thí chư phỉ, Nguyên Hoàng lôi phách Phiên Thiên tê, độc thân cứu sư đệ.” “Dương oai Nghiệp Đô, đao trấn quần hùng.” “Giang Đông mê cục thâm, Nguyên Hoàng trí tuệ thông.” “Vì tình nghĩa thân hãm tử cục, sơn thần miếu phản sát tam ma.” “Vạn dặm đuổi giết, nửa năm chờ đợi, Lang vương chung không đầu.” “Tứ kiếp gia thân, mãn đường hoa túy, sau Thượng Cổ đệ nhất nhân”...
“Như Lai Thần Chưởng từ thiên hàng, Tây Hoang chi sự toàn Nguyên Hoàng.” “Lang Gia hiển uy, bễ nghễ lam huyết.” “Ngoài Tàng Kiếm lâu, ‘Trong trăm vạn quân lấy thượng tướng thủ cấp’.” “Dù có thần binh lại như thế nào, Nguyên Hoàng một trận chiến kinh thiên hạ.” “Núi hoang cổ miếu, khô tọa mười năm, Nguyên Hoàng hai tấn thương, liệu có chuyện thương tâm?”
“Giá lâm Nam Hoang, Cổ Thần chém đầu, một lời có thể thành thiên hạ pháp.” “Vạn Giới Thông Thức hiển huyền bí, Nguyên Hoàng đã về Ngọc Hư cung”.
Ban đầu Phí Chính Đào chỉ đọc lướt qua, nhưng theo từng câu chuyện được kể, hắn càng đọc càng cẩn thận, càng xem càng thấy phấn khích. Càng xem càng không rời được máy tính, từ bữa tối đến rạng sáng, rửa mặt xong, tắt đèn rồi lại lén lút xem thêm nửa buổi, cho đến khi đọc đến chương mới nhất, hắn mới thỏa mãn ngả người tựa vào ghế, cảm thấy có chút trống rỗng khó tả.
“Ban đầu chỉ là một tạp dịch tăng nhân. Thế nhưng có thể nắm chắc cơ duyên, từng bước leo lên, trở thành đại nhân vật hiếm có trong chư thiên vạn giới. Thiên Bảng tuy chỉ xếp thứ năm, nhưng được rất nhiều nhân sĩ giang hồ đề cử là đệ nhất.” Phí Chính Đào nhắm mắt, cảm xúc trào dâng, tự hỏi liệu việc mình không dám phản kháng, mặc người bắt nạt có phải là quá yếu đuối?
Trốn tránh được đám côn đồ hồi cấp ba thì sao? Lên đại học chẳng lẽ sẽ không ai bắt nạt? Nếu không biết cách thoát khỏi tình cảnh này, mình sẽ mãi mãi rơi vào những tình huống tương tự…
Nhưng mà, mình gầy yếu thế này, đấm chúng một quyền chắc chỉ như gãi ngứa…
Có nên mua vài quyến bí kíp trong Vạn Giới Thương Thành để luyện tập không?
Phí Chính Đào đột nhiên mở to mắt, kinh hãi nghĩ: “Mình… Mình lại coi thế giới võ đạo tiên hiệp này là thật sao?”
“Nhưng ‘Nguyên Hoàng truyện’ chân thật đến thế, những chi tiết và bầu không khí võ đạo tiên hiệp được thể hiện trên các diễn đàn, bài viết lại rất nhất quán!”
“Thử xem đi, dù sao cũng chẳng mất gì!”
Sắc mặt Phí Chính Đào lúc sáng lúc tối, lúc nghiến răng nghiến lợi, lúc lại nao núng kinh hãi. Sau khoảng nửa tiếng, cuối cùng hắn hạ quyết tâm, thử tu luyện võ đạo!
“Đây là Vạn Giới Thông Thức Phù, vật do Nguyên Hoàng luyện chế, không biết ai đánh rơi xuống hành tỉnh này.” Phí Chính Đào cầm lấy mảnh kim loại mỏng, lật đi lật lại ngắm nghía. “Nếu tất cả là thật, Nguyên Hoàng còn giống thần tiên hơn nhiều so với các vị thần trong tiểu thuyết và phim truyền hình. Không, ông ấy chính là thần tiên.”
Phí Chính Đào dẹp bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, bắt đầu tính toán làm thế nào để kiếm Nguyên Hoàng tệ. Dựa vào kinh nghiệm mua hàng online, hắn thuần thục đăng ký tài khoản trên thương thành, nhận được phần thưởng khởi đầu là năm “Nguyên Hoàng tệ”, sau đó xem các mục thương thành và diễn đàn, tìm xem có nhiệm vụ nào phù hợp với mình không.
“Ngoại Cảnh ngũ trọng thiên, chủ tu ‘Tinh Hỏa Đại Pháp’, kiêm tu Nguyên Đồng Đạo Thể, mạnh về phòng thủ, dự định thăm dò khu vực nam bộ Đông Hải, tìm kiếm di tích, cầu cao thủ tuyệt đỉnh hợp tác, tứ trọng thiên trở xuống miễn làm phiền, người có danh dự trên thương thành thấp hơn Bạch Kim cũng miễn làm phiền.”
“Nam Hoang Kỳ Lân Phong, đang vây khốn Lâm Nguyệt hoang thú, đồng đạo phụ cận mau đến viện trợ, khẩn cấp!”
“Lục Phiến Môn đặc biệt nhiệm vụ: Báo cáo bất kỳ dấu vết nào của Tố Nữ đạo Hoan Hỉ nhất mạch và Hoan Hỉ miếu trong ‘Vạn Giới Thông Thức Thiên Địa’, chỉ cần xác nhận ban đầu sẽ có một trăm Nguyên Hoàng tệ, nếu có manh mối hữu ích sẽ được thưởng nhiều hơn.”
“Lang Gia Nguyễn gia trường kỳ thu mua thực đơn hiếm quý và nguyên liệu nấu ăn quý hiếm.”
…
Phí Chính Đào nhìn mà khóe miệng giật giật vài cái, không có nhiệm vụ nào phù hợp với mình. Có lẽ chỉ có thực đơn hiếm quý là có thể suy nghĩ, nhưng những món mình biết đều chẳng liên quan gì đến chữ “quý hiếm”.
Nhìn năm đồng Nguyên Hoàng tệ duy nhất trong tài khoản, hắn cố gắng tìm kiếm các vật phẩm trong thương thành, phát hiện các loại công pháp Trúc Cơ rất rẻ, chỉ khoảng một Nguyên Hoàng tệ. Súc Khí thì vài chục, Mở Khiếu thì vài trăm đến hơn một ngàn, nhưng đều ghi rõ là chỉ để tham khảo, mở mang kiến thức.
“Mua Trúc Cơ Thiên trước đã?” Phí Chính Đào lẩm bẩm, bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu. Hắn lập tức thoát khỏi Vạn Giới Thương Thành, vào mục tìm kiếm, gõ chữ “võ công miễn phí”.
Ngay lập tức, kết quả hiện ra. Điều đầu tiên đập vào mắt hắn là “Nam Hoang Giáo Học”.
“Thật sự có miễn phí sao?” Phí Chính Đào mừng rỡ trong lòng, truy cập vào trang web livestream tạp nham này.
Sau khi xem qua các mục, hắn vào thẳng “Bí Tịch Thu Hoạch”. Bên trong có “Tinh Hỏa Đại Pháp” đệ nhất thiên, đệ nhị thiên, đệ tam thiên và đệ tứ thiên, đều có thể tải xuống. Phía sau còn có các bản phê bình chú giải và video hướng dẫn, đầy đủ mọi thứ, hơn nữa không hề yêu cầu Nguyên Hoàng tệ.
“Nam Hoang Giáo Học đúng là vạn gia sinh Phật!” Phí Chính Đào thốt ra một câu mà hắn đã thích khi đọc các bài viết trên diễn đàn.
Sau đó, hắn tiến hành đăng ký và tải xuống. Đệ nhất thiên và đệ nhị thiên diễn ra suôn sẻ, nhưng khi tải đệ tam thiên thì hiện ra thông báo: Phải tiến hành “Đại Tự Tại Tâm Linh Thí Nghiệm” trước mới có thể tải.
Đại Tự Tại Tâm Linh Thí Nghiệm? Phí Chính Đào do dự một chút rồi quyết định bỏ qua, tính quan sát và thu thập thêm thông tin rồi thử sau, dù sao đệ nhất thiên và đệ nhị thiên cũng đủ để mùình tu luyện tạm thời.
Sau khi quyết định, hắn tải các bản phê bình chú giải và video hướng dẫn vào Vạn Giới Thông Thức Phù, rồi tùy ý xem các trang web livestream và video này. Hắn thấy có người biểu diễn Tinh Hỏa Đại Pháp kết hợp quyền cước, quả thật uy vũ sinh phong, giữa các cột gỗ xoay chuyển linh hoạt, không hề ngập ngừng. Đến khi kết thúc, các cột gỗ đồng loạt gãy lìa.
“Lợi hại thật!” Phí Chính Đào vui vẻ nói. Ánh mắt hắn dời về phía mục bình luận, thấy không ít người tranh cãi:
“Chiêu thứ tám, Quyền Trấn Giang Hà có tì vết, súc lực quá lâu, không đủ mượt mà, dễ bị người thừa cơ.”
“Hừ, sư trưởng Minh Nguyệt phái tu vi không đủ, luyện Tinh Hỏa Đại Pháp loạn xạ cả lên, làm sao mà dạy dỗ được đệ tử giỏi? Không khéo lại làm hỏng tài năng của họ, lần Trung Châu luận võ này lại rớt xuống hạng bét!”
“Đúng thế, đúng thế, vẫn là Võ Tướng Hồn Tông chúng ta dạy tốt hơn!”
“Dạy tốt đến đâu thì có bằng Nam Hoang được?”
“Nam Hoang Ngoại Cảnh có bao nhiêu người? Ngươi có bản lĩnh tìm được người chỉ đạo riêng đi!”
Trông có vẻ kỳ quái… Phí Chính Đào xoa xoa trán, quyết định mặc kệ họ, đi ngủ một giấc. Cuối tuần sẽ tranh thủ luyện hai thiên đầu của “Tinh Hỏa Đại Pháp”.
Thời gian thấm thoát, hai ngày sau, Phí Chính Đào thừa dịp đêm khuya lại mở Vạn Giới Thông Thức Phù, tiến vào cái thế giới thần kỳ và huyền huyễn kia.
Hắn cau mày, bởi vì trong giai đoạn Trúc Cơ trăm ngày đơn giản và đễ dàng nhất, hắn không hề cảm nhận được khí, cũng không phải do tâm chưa tịnh.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Hắn tìm rất nhiều video, xem không ít bài viết, nhưng những khó khăn trong Trúc Cơ trăm ngày chỉ liên quan đến việc giữ tâm tĩnh. Nhất thời hắn hoang mang lo lắng, nghi ngờ mình bị lừa.
Chẳng lẽ bí kíp là giả?
Có nên tìm một võ giả chỉ điểm không?
Ý nghĩ vừa nảy ra, hắn lập tức tìm được phương hướng, nhưng lại lo lắng việc lộ thân phận không phải người của thế giới võ đạo tiên hiệp, ngay cả Vạn Giới Thông Thức Phù cũng là nhặt được. Hắn lựa chọn một cách cẩn thận.
Không biết qua bao lâu, trước mắt hắn sáng lên. Hắn thấy một gã tên là “Thành Thực Thiện Lương Đại Thanh Căn” đăng bài trên diễn đàn chiêu mộ đệ tử, nhập môn chỉ cần năm Nguyên Hoàng tệ, hơn nữa ghi rõ sư đồ hai bên không được “gặp mặt”, chỉ trao đổi bằng văn tự và âm thanh.
Thật sự quá hợp với mình! Phí Chính Đào kìm nén niềm vui, dựa theo số hiệu Vạn Giới Thông Thức Phù mà “Thành Thực Thiện Lương Đại Thanh Căn” để lại, kết bạn với hắn.
Ting ting ting, tin nhắn hiện ra. “Thành Thực Thiện Lương Đại Thanh Căn” nói:
“Tiểu tử, có mắt nhìn đấy. Mấy tên kia thấy lão phu không chịu lộ mặt, nghi lão phu là lừa đảo!”
Tôi cũng nghỉ đấy. Ông đâu phải dạng “người nhập cư trái phép” như tôi. Phí Chính Đào thầm nghĩ, sau đó trả lời: “Đại Thanh Căn sư phụ, đệ tử có nghỉ vấn trong tu luyện.”
“Ừm, Nguyên Hoàng tệ đâu?” Đại Thanh Căn hỏi.
Phí Chính Đào nhanh chóng chuyển năm đồng Nguyên Hoàng tệ duy nhất cho Đại Thanh Căn, lúc này mới nghe được đối phương thở dài mãn nguyện: “Ngươi nói đi.”
“Đệ tử khi Trúc Cơ trăm ngày thì không hề cảm nhận được khí, không có hiện tượng chân khí hóa sinh, nhưng theo miêu tả thì phương diện tâm tĩnh đã đạt yêu cầu.” Phí Chính Đào nói chi tiết.
“Thành Thực Thiện Lương Đại Thanh Căn” im lặng hồi lâu, dường như nghi ngờ Phí Chính Đào đến phá đám. Mãi đến nửa ngày sau mới nói: “Ngươi có thể nội thị không? Có phải thân thể ngươi khác với người khác không?”
Nội thị? Phí Chính Đào đương nhiên là không biết, nhưng hắn chợt lóe lên một ý tưởng. Hắn lén lút vào thư phòng, tìm cuốn sách giải phẫu cơ thể người của bố, cùng với phim chụp X-quang lần trước bị ốm, lần lượt dùng Vạn Giới Thông Thức Phù ghi lại rồi gửi cho Đại Thanh Căn.
Đại Thanh Căn đầu tiên kêu “dì” một tiếng, sau đó cười hắc hắc nói: “Ra là thế, ngươi sửa lại một chút khẩu quyết Trúc Cơ Thiên ở chỗ này…”
Dựa theo chỉ điểm của Đại Thanh Căn, Phí Chính Đào thử lại Trúc Cơ. Lần này, sau khi tâm tĩnh thần định, chân khí tự nhiên hóa sinh.
“Sư phụ, sư phụ, có khí cảm rồi!” Phí Chính Đào báo tin vui, không còn nghi ngờ gì về Đại Thanh Căn, người mà hắn vẫn còn ngờ vực là lừa đảo, mà tràn đầy lòng sùng kính. “Ngài thật sự quá lợi hại!”
Ông ấy là cao thủ võ đạo thực thụ!
“Ha ha ha, sư phụ ngươi đương nhiên lợi hại, ta là Thanh Mộc Thiên Vương của Côn Luân Sơn Ngọc Hư Cung, sống qua vạn cổ, cao thủ đệ nhất đưới trướng Nguyên Hoàng!” Đại Thanh Căn đắc ý cười lớn.
Phí Chính Đào ngẩn người: “Nguyên Hoàng? Sư phụ ngài lại là cao thủ đệ nhất dưới trướng Nguyên Hoàng? Ngọc Hư Cung lại có Thiên Vương sao?”
Hắn chỉ thuận miệng nói vậy thôi, chủ yếu là để bày tỏ sự kinh ngạc với người trước mặt. Có thể liên quan đến Nguyên Hoàng thì tuyệt đối không thể xem thường, sư phụ mình lại mạnh đến thế sao?
“Vì sao lại không thể có Thiên Vương? Ngày xưa Thiên Đình còn có Tứ Đại Thiên Vương đấy thôi!” Đại Thanh Căn dương dương tự đắc.
Nói đến đây, nó hạ giọng: “Ngoan đồ nhi, vi sư biết ngươi không phải người của giới này.”
Chết tiệt! Phí Chính Đào sợ đến hồn bay phách tán, chỉ có thể ngây ngốc nghe Đại Thanh Căn nói tiếp: “Mặc kệ ngươi là sinh linh của giới nào, những thứ xung quanh ngươi trong Chân Thật Giới phần lớn đều rất kỳ lạ, mà Mặc Cung lại thích thu mua những thứ kỳ quái này nhất. Cho nên, vi sư phát, không, ngươi phát tài!”
“Sư phụ, ngài, ngài không để ý việc con không phải người của thế giới này sao?” Phí Chính Đào ngạc nhiên hỏi.
“Đương nhiên không để ý! Không phải thì càng tốt!” Đại Thanh Căn đang vui sướng vì bắt được một kho báu, với một chút tự giác của người làm sư phụ, ôn tồn nói: “Vi sư phải nhắc nhở ngươi vài câu, ngàn vạn lần đừng vào Vạn Giới Thương Thành, bằng không ngươi sẽ bị quỷ thần mê hoặc, bất tri bất giác mua xuống một đống đồ vô dụng, làm tán gia bại sản. Vi sư đã chịu khổ vì điều này, thậm chí để nhẫn nại, còn chặt cả tay, nhưng sau khi chặt xong, phát hiện thứ chặt xuống có vẻ đáng giá Nguyên Hoàng tệ. Vì thế lại vào Vạn Giới Thương Thành. Đáng sợ, bên trong thật sự đáng sợ, vi sư sống không biết bao nhiêu vạn năm, chưa từng gặp qua nơi nào đáng sợ như vậy…”
Đại Thanh Căn lung lay những cành mới mọc, ngữ khí vô cùng cảm xúc. Sau đó, nó lại hạ giọng: “Còn nữa, ngàn vạn lần đừng kết bạn lung tung, nhất là mấy nhóm trao đổi kinh nghiệm võ đạo, vi sư lo ngươi không giữ được mình đâu đấy!”
Sư phụ có vẻ rất rành nhỉ… Phí Chính Đào kinh hãi mất vía, cười gượng nói: “Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ, mong sư phụ chỉ bảo thêm.”
Đại Thanh Căn cười đắc ý: “Không sai, thái độ không sai. Vi sư thân là “Thanh Mộc Thiên Vương” dưới trướng Nguyên Hoàng, cao thủ hiếm có của Ngọc Hư Cung, được tam giới cùng tôn, ách, không nói nữa, vi sư phải giúp Nguyên Hoàng đi lấy đồ chuyển phát nhanh.”
Nó biến mất ngay lập tức, để lại Phí Chính Đào ngốc ngốc xuất thần. Lấy đồ chuyển phát nhanh, chẳng phải là việc của bảo vệ hoặc quản lý tòa nhà sao?
Ách, Tứ Đại Thiên Vương trong thần thoại chẳng phải là canh giữ Nam Thiên Môn?
Sư phụ có vẻ không đáng tin cho lắm…