Bên cạnh tĩnh thất, ao sen đầy ắp, nụ hoa còn e ấp, Mạnh Kỳ ngồi xếp bằng trên giường mây, lặng lẽ ngắm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu văng văng lời Vương Tư Viễn vừa nói.
Cố Tiểu Tang dày công vun vén bao năm, bày mưu tính kế, lẽ nào không để lại đường lui?
Có thể nào không lường trước tai họa ngầm, cất giấu vật phẩm trùng tố Pháp Thân như Hỗn Độn Thanh Liên tử?
Năm xưa trong Ba Ngạn cốc, khi bàn về chuyện tương sát, Tiểu Tang từng cho hắn một hạt sen, bảo trồng bên cạnh thanh đăng Cổ Phật, hoa nở sẽ gặp nàng…
Di phủ Thái Ất chân nhân bị phát hiện, bị Luân Hồi giả cướp sạch sành sanh…
Lẽ nào hạt sen kia chính là Hỗn Độn Thanh Liên tử mà năm xưa Thượng Cổ Na Tra dựa vào để trùng tố Pháp Thân, đoạt được Tiên Thiên chỉ đức?
Vô thức, ánh mắt Mạnh Kỳ dừng lại trên những đóa sen còn chúm chím, lòng đầy suy tư.
Nhưng bản thân đâu phải chưa từng nghe chuyện Na Tra, chẳng lẽ trước kia chưa từng nghĩ đến khả năng này? Mười năm khổ tọa, lẽ nào không kiểm tra qua hạt sen kia?
Nó tầm thường, chẳng có gì thần dị!
Quan trọng hơn, Tiểu Tang luôn bị Ma Phật và Vô Sinh Lão Mẫu để mắt, chuyện nàng đưa hạt sen cho mình hẳn không thoát khỏi tầm kiểm soát của hai vị Bỉ Ngạn đại nhân vật. Nếu hạt sen có vấn đề, họ lẽ nào không phát hiện?
Vậy nên, hạt sen này hăn không phải Hỗn Độn Thanh Liên tử. Có lẽ Tiểu Tang mượn nó để ám chỉ rằng nàng còn cất giấu một hạt sen khác, một Hỗn Độn Thanh Liên tử thật sự, ở một nơi khác, có thể dựa vào nó để sống lại, “hoa nở gặp ta”, thậm chí phá vỡ những ràng buộc trước đây. Giống như Vương đại thần côn, ý tại ngôn ngoại, không nói hết lời, để tránh bị Ma Phật và Vô Sinh Lão Mẫu nhận ra.
Mạnh Kỳ giật mình, càng nghĩ càng thấy có lý. Cố Tiểu Tang mà hắn biết không phải hạng người yếu đuối ngồi chờ chết. Nàng thâm sâu khó lường, tâm tư kín đáo, bày bố tinh vi, là người duy nhất trong thế hệ này có thể sánh ngang Vương đại thần côn trên phương diện này, thậm chí còn ngoan độc hơn, khó đoán hơn, không có giới hạn. Nếu nàng chủ trì việc của Giang Đông Vương thị, e rằng ngay cả Ẩn Mạch và các Động Thiên còn lại cũng sẽ bị hi sinh, để đạt được mức độ chân thật cao nhất, khiến Phong Đô đại đế và cái gọi là "Thiên Đạo" không mảy may nghi ngờ.
Vương đại thần côn kiêng kỵ tình cảm, nhưng lại gánh vác trách nhiệm, còn Cố Tiểu Tang chưa bao giờ quan tâm đến trách nhiệm, vì vậy gần như không có sơ hở, ngoại trừ chính mình.
Nếu vậy, nàng sẽ cất giấu đường lui ở đâu? Giấu kín Hỗn Độn Thanh Liên tử ở nơi nào?
Mạnh Kỳ chìm vào suy tư sâu sắc: “Muốn dựa vào Hỗn Độn Thanh Liên tử trùng tố bản thân, ắt phải giấu diếm được Ma Phật và Vô Sinh Lão Mẫu, những đại nhân vật Bỉ Ngạn. Mà nơi có thể che mắt Bỉ Ngạn giả không nhiều: một là sâu thẳm trong nội tâm, hai là Ngọc Hư cung, Bích Du cung và những nơi ở của các Bỉ Ngạn giả khác, ba là những nơi đặc thù hiếm có ở Cửu Trọng Thiên, ví dụ như mật đạo Tam Sinh điện, hay con đường dẫn lên tầng cao nhất của đại điện đá xám. Chúng lần lượt liên quan đến Thiên Đế và Dương Tiễn…”
Xem ra phải tìm cơ hội quay lại những nơi này, tìm kiếm đấu vết Tiểu Tang để lại.
Bích Du cung không bàn đến, Ngọc Hư cung thì nhất định phải vào lại, dù sao Kim Hoàng ngộ đạo, hóa thân Lão Mẫu, chính là ở Ngọc Hư cung, hẳn là có thâm ý!
Đột nhiên Mạnh Kỳ đứng dậy, bước ra khỏi tĩnh thất, không phải để giáng lâm Phong Thần thế giới, cũng không phải tìm kiếm lối vào Cửu Trọng Thiên khác, mà là đến Họa Mi sơn trang.
Tiểu Tang và Vô Sinh Lão Mẫu có mối quan hệ gần như hắn và Ma Phật. Một bên sống lại, bên kia sẽ không được trọn vẹn, có tăng có giảm, sinh tử tương đối. Quan trọng hơn, Ma Phật bị trấn áp, không thể ra tay, còn Vô Sinh Lão Mẫu chỉ là tự thân nhảy ra khỏi dòng sông thời gian, ngủ say trong hỗn độn. Nếu chuyện hắn tìm kiếm Hỗn Độn Thanh Liên tử bị lộ ra, vào thời khắc mấu chốt, Lão Mẫu có thể sẽ bất chấp tất cả, thức tỉnh, giáng trần. Đến lúc đó, sinh tử chỉ nằm trong một ý niệm của bà ta.
Cho nên, đây là một việc vô cùng mạo hiểm, hắn phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho khả năng vẫn lạc. Trước đó, tốt nhất nên hoàn thành những việc cần làm, để không phải hối tiếc. Ví dụ như tìm kiếm Ngũ Trang quan, hoàn thành lời Lục Áp nhắc nhở, giúp Triệu lão Ngũ thoát khỏi Luân Hồi, sau đó cùng Lục Áp bàn bạc về cách giúp Đấu Mẫu nguyên quân và những người quen Tiên Tích khác thoát ly, ví dụ như bái phỏng Lục đại tiên sinh và những cao nhân chính đạo khác, thảo luận về chuyện Nam Hoang, cố gắng hóa giải mâu thuẫn, ví dụ như sớm tính toán triển khai "Vạn Giới Thông Thức cầu".
...
Họa Mi sơn trang, nhà tranh sau núi, kỳ hoa đua nở, muôn hồng nghìn tía.
Lục đại tiên sinh ngồi trong nhà tranh, Nhất Tâm kiếm đặt bên cạnh, trước mặt là "Hàn Băng tiên tử" Diệp Ngọc Kỳ.
Đối diện họ là một lão giả tóc thưa thớt, khô vàng, thân hình ẩn chứa sức mạnh to lớn, nhưng khuôn mặt nhăn nheo, khí tức mục nát, rõ ràng là một Ngoại Cảnh cường giả đã trải qua nhiều năm tháng.
"Chi Bình, Ngọc Kỳ, ta bỏ cái mặt già này đến đây, chính là muốn nhờ các ngươi chủ trì công đạo." Lão giả dùng giọng điệu của một bậc trưởng bối, nhưng ngữ khí ẩn chứa oán hận.
Lục đại tiên sinh cười nhẹ: "Phương bá, chuyện gì quan trọng mà khiến người bảo đưỡng tuổi thọ như ngài phải đích thân đến vậy?”
Phương bá này là bạn cũ của Diệp gia năm xưa, là tiền nhiệm tông chủ "Võ Tướng Hồn Tông". Sau khi gia chủ Diệp gia qua đời, ông đã quan tâm đến chị em Diệp Ngọc Kỳ, giúp đỡ Lục đại tiên sinh khi còn trẻ không ít.
Phương bá run rẩy nói: "Đều tại cái tên Ma Đế Nam Hoang kia! Vốn định bái nhập tông môn chúng ta vài vị hậu sinh bị dụ dỗ đến Nam Hoang, rơi vào Ma Đạo. Hơn nữa, vài vị đệ tử nổi bật trong tông, kể cả gia nhân, cũng lần lượt mất tích, tựa hồ, tựa hồ cũng đến Nam Hoang!"
"Cứ thế này, Võ Tướng Hồn Tông của chúng ta sẽ không còn ai kế tục, khó mà truyền thừa y bát. Ma Đế đang đào gốc rễ của chính đạo chúng ta!"
Diệp Ngọc Kỳ cau mày: "Người chưa nhập môn chọn Nam Hoang cũng không có gì quá đáng, dù sao ai cũng không muốn ngay từ đầu đã thua kém người khác về công pháp. Nhưng ngay cả đệ tử đã nhập môn cũng thu nạp, Nam Hoang làm vậy thật quá đáng. Phương bá, ông viết một phong thư, ta gửi đến Nam Hoang, yêu cầu họ giao ra những phản đồ. Nếu Tề Chính Ngôn từ chối, Họa Mi sơn trang chúng ta đương nhiên sẽ vì ông mà ra mặt."
"Ấy, ấy, ấy. đó không phải là mấu chốt." Phương bá ấp úng nói.
Diệp Ngọc Kỳ lập tức hiểu ra, mấy vị đệ tử kia đến Nam Hoang phần lớn là do Võ Tướng Hồn Tông sai khiến, để học trộm tuyệt thế thần công mang về!
Phương bá ưỡn lưng, đau đớn nói: "Mấu chốt là bọn họ trực tiếp giảng dạy tuyệt thế thần công! Những môn phái bình thường như chúng ta làm sao tranh giành đệ tử với họ? Tuy rằng đường đến Nam Hoang xa xôi, nguy hiểm trùng trùng, rất nhiều người tạm thời không dám đi, nhưng khi tin tức thành công lan truyền, người thành công ngày càng nhiều, chúng ta, chúng ta còn thu hút được đệ tử sao? Không có đệ tử, làm sao duy trì cơ nghiệp tổ sư để lại? Chi Bình, Ngọc Kỳ, Ma Đế đang hủy hoại căn cơ của chính đạo chúng ta! Các ngươi không ra tay, chính đạo sớm muộn cũng xong!"
Lục đại tiên sinh trầm ngâm một lát rồi nói: "Phương bá, ngài cứ tạm nghỉ ở trong trang, để ta liên lạc với các Pháp Thân khác, thương nghị việc này."
"Tốt, ngươi là trụ cột của chính đạo, chuyện này nhờ vào ngươi." Phương bá nở nụ cười, chuẩn bị rời khỏi phía sau núi.
Lúc này, ông thấy một đạo độn quang rơi xuống, hóa thành một nam tử thanh bào, khí tức thâm trầm, hai bên thái dương hơi bạc.
Là hắn? Sắc mặt Phương bá thu liễm, hành lễ: "Gặp qua Tô chưởng giáo."
Đối với Tô Mạnh, ông không dám cậy già lên mặt, đây chính là sát tinh nổi danh trong giới Pháp Thân, một Cổ Thần tồn tại không biết bao nhiêu năm, so với ông còn già hơn, chẳng lẽ ông lại chết vào tay hắn?
Nghe nói thực lực của hắn đứng hàng đầu trong số các Pháp Thân thiên hạ!
Mạnh Kỳ khẽ gật đầu, đáp lễ, không nói nhiều, đi tới trước mặt Lục đại tiên sinh. Chưa kịp mở miệng, mắt hắn đã sáng lên: "Chúc mừng tiền bối tấn chức Thiên Tiên."
Lục đại tiên sinh lại bất tri bất giác mà đột phá.
"Lần hành trình Trung Cổ này, lão phu có nhiều lĩnh ngộ, càng thêm xác định đạo lộ của bản thân. Sau khi trở về tĩnh tọa một ngày, đạo lực tự nhiên lưu chuyển, nội cảnh hóa thành Động Thiên." Lục đại tiên sinh mỉm cười đáp.
Lần hành trình Trung Cổ này khiến ông hoàn toàn tĩnh tâm, con đường của bản thân không cần mượn người khác, mọi nghi ngờ theo đó tan biến, đột phá chẳng qua là chuyện nước chảy thành sông.
"Ngươi đến là vì chuyện Nam Hoang?" Diệp Ngọc Kỳ xen vào hỏi, nàng biết Mạnh Kỳ và Tề Chính Ngôn có quan hệ.
Mạnh Kỳ gật đầu: "Vãn bối muốn nghe xem thái độ của tiền bối."
Lục đại tiên sinh trầm ngâm nói: "Không giữ của riêng, truyền bá rộng rãi tuyệt học, khiến lão phu nghĩ đến chư thánh Trung Cổ có giáo vô loại, công khai dạy học. Vốn đây là việc tốt, nhưng gần đây rất nhiều bạn bè trưởng bối đến kể khổ, tựa hồ bị chuyện Nam Hoang làm cho sống dở chết dở, không còn gì đáng sợ hơn những tà ma mê hoặc này. Lão phu nhất thời hồ đồ, không biết ai đúng ai sai. Tiểu hữu đến đây, có điều gì dạy ta chăng?”