Trường đao bổ xuống, Tử Điện hung mãnh chiếu sáng cả Chuyển Luân điện. Nhìn lưỡi đao chực chờ chém vạn vật làm đôi, Chuyển Luân Vương không còn kịp để ý kinh hãi hay nghỉ hoặc, hai tay mạnh mê ấn xuống. Lập tức, chồng sách đen trắng trên mặt bàn bay lên, từng trang sách lật giở, ánh sáng rực rỡ hiện ra, ngưng tụ thành hai con cá Âm Dương đen trắng giao nhau.
"Phanh!"
Tuyệt Đao chém trúng Âm Dương ngư, bổ nát tan thành nhiều mảnh. Tử Điện tựa rắn bạc, văng tung tóe khắp điện, khí tức chí dương chí cương chí mãnh xua tan âm trầm tử khí của Địa Phủ. Ngưu Đầu Mã Diện thậm chí còn chưa kịp rên một tiếng đã tan thành mây khói. Thôi Phán Quan vung bút múa rồng, gian nan chống đỡ, hắc khí trên người cuồn cuộn bốc lên.
Bọn chúng ỷ vào sự đặc thù của mộng cảnh, vốn chẳng hề sợ Pháp Thân - cầu nối giữa chân thật và hư ảo. Ai ngờ Mạnh Kỳ lại có thể nắm chắc liên hệ nhân quả, khiến mọi sơ hở của bọn chúng, dù nhỏ bé nhất, đều lộ ra.
"Phanh!"
Âm Dương ngư tan vỡ, sách đen trắng bị chém bay ngược về phía Chuyển Luân Vương. Hắn chớp lấy cơ hội ngắn ngủi, hai tay đấy ra. Đôi tay trắng bệch, tựa kim loại, lạnh lẽo tuyệt vọng, như mang theo tử vong.
"Đương!"
Trong tiếng va chạm, Chuyển Luân Vương lùi liền ba bước, cuối cùng, bất ngờ không kịp phòng, hắn phải gắng gượng đỡ lấy nhát đao này.
Sau đó, thần thức hắn chấn động, phát ra tiếng nói vang vọng điện:
"Tô Mạnh, ngươi muốn tìm chuyển thế chi thân của đồng bọn ngươi?"
Tử Lôi ngưng tụ trên Tuyệt Đao vốn như đợi gió thu cuốn lá vàng, nghe vậy bỗng khựng lại, treo giữa không trung. Mạnh Kỳ trầm giọng hỏi: "Ngươi có ý gì?”
Chuyển Luân Vương nghiêm nghị nói: "Nơi này là âm tào địa phủ chân chính, có thể chủ quản chuyện chuyển thế của thế nhân. Đồng bọn của ngươi, nếu chết sớm, không lên Phong Thần Bảng, không bị đại năng thu đi, tự nhiên phải qua chỗ chúng ta đầu thai. Tỷ như, Trương Viễn Sơn và Phù Chân Chân, ngươi không muốn tìm bọn họ chuyển thế sao?"
Trương sư huynh và Phù Chân Chân? Tuyệt Đao khẽ rung lên. Mạnh Kỳ như chìm vào hồi ức, nào ngờ Địa Phủ trong mộng cảnh này lại phát triển đến mức như vậy. Có thể chủ quản chuyện chuyển thế của chư thiên vạn giới sao?
Khi xưa cướp đoạt Quỷ Thần Chân Linh Đồ, hẳn bản thân cũng đã đọc lướt qua những việc này. Vị "Đại Đế" thần bí kia, trong bối cảnh các đại nhân vật Bỉ Ngạn ẩn mình bố cục khắp thế gian, lặng lẽ phát triển hơn mười hai mươi vạn năm, không lộ sơn không lộ thủy, có lẽ thực sự có thành tựu lớn lao.
Hơn nữa, nghe khẩu khí của hắn, đối với chuyện "Lục Đạo Luân Hồi" cũng không xa lạ, hay chăng lại là một trong những "Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ"?
Thấy Mạnh Kỳ trầm mặc, Tuyệt Đao bất động, Chuyển Luân Vương tiếp tục nói: "Hơn nữa La Thắng Y bị ngươi đưa đi chuyển thế, hiện giờ còn đang chờ Luân Hồi, không muốn thông qua chỗ chúng ta làm chút chuyện tiện nghỉ sao? Chủ cần ngươi không nhúng tay vào chuyện của Giang Đông Vương thị, ngươi chính là quý khách của âm tào địa phủ ta, là nhân tài mới nổi được Đại Đế coi trọng, tương lai vô cùng ưu việt!”
Cảnh cáo không thành, Chuyển Luân Vương đổi sang dụ dỗ.
Hắn biết Tô Mạnh tu luyện "Nguyên Thủy Kim Chương" cùng "Bát Cửu Huyền Công", biết hắn là tân chư quả chi nhân, cho nên mượn sức mạnh của "Đại Đế" kéo Tô Mạnh vào mộng cảnh. Hắn cẩn thận che giấu liên hệ nhân quả, sau đó còn cố gắng thanh trừ, chỉ là không ngờ, chỉ mới hai năm không gặp, Tô Mạnh đã trưởng thành đến tình cảnh khủng bố như vậy. Không chỉ thực lực có thể so với quỷ thần Thiên Tiên như hắn, mà "chư quả chi nhân" lại càng trở nên huyền bí, phàm là tồn tại, tất có nhân quả, tất có liên hệ, tất có dấu vết. Nhận thấy điều này, hắn cảm thấy cảnh cáo trước đây là sai lầm.
"Không biết Đại Đế của các ngươi là vị đại thần thông nào?" Sau một hồi im lặng, giọng Mạnh Kỳ từ Tuyệt Đao vang lên.
Chuyển Luân Vương cười: "Quá khứ không thể nói, hiện tại ngươi có thể gọi ngài là 'Phong Đô Đại Đế'."
Xem ra thái độ của Tô Mạnh đã mềm mỏng hơn.
Mạnh Kỳ ngữ khí bình thản nói: "Chuyển cáo Phong Đô Đại Đế, Tô Mạnh ta trước giờ một lời đáng giá ngàn vàng, chuyện của Trương sư huynh bọn họ không cần làm phiền các ngươi. Ta đương nhiên sẽ cố gắng vì việc đó."
"Oanh!"
Mạnh Kỳ vừa dứt lời, một tiếng sấm rền từ trong Tuyệt Đao nổ tung, Lôi Đình màu tím xuyên thấu Chuyển Luân điện, chiếu sáng cả tòa Địa Phủ. Hắc vụ tan rã, âm khí tán loạn, tiếng quỷ khóc liên tiếp vang lên, uy thế ngút trời, phảng phất chúa tể thiên địa.
Uy thế như vậy...... Chiến lực chân thật của Tô Mạnh chỉ sợ còn trên cả bản tọa! Sắc mặt Chuyển Luân Vương khẽ biến, thân thể bị Lôi Đình chí dương chí cương này làm cho run rẩy. Không phải cảnh giới không đủ, mà do thiên tính tương khắc mà thôi.
1ô Mạnh lại có thể cự tuyệt dứt khoát như vậy?
Hắn quả thật cứng mềm đều không ăn?
"Tô Mạnh, ngươi nên suy xét kỹ hậu quả." Chuyển Luân Vương trầm giọng nói.
"Hậu quả?" Mạnh Kỳ cười một tiếng, Tuyệt Đao đột nhiên thu hồi Lôi Đình, nhảy vào hư không, biến mất khỏi mộng cảnh Địa Phủ.
Đến lúc này, các điện khác mới hoàn hồn từ uy thế của Lôi Đình, từng đạo khí tức khủng bố như biển như núi giao thoa quét về phía Chuyển Luân điện.
Trong đó, Diêm La điện bùng lên một đạo khí tức hạo đãng mênh mang. Vừa mới xuất hiện, tựa như có vài Hắc Nhật không rõ bốc lên giữa không trung, liên kết thành tỉnh đồ, rậm rạp đồ sộ, hơn xa Chuyển Luân Vương.
Nó khủng bố đến mức, tựa như đại năng trong truyền thuyết!
"Tô Mạnh......" Từng đạo âm thanh trầm u vang vọng khắp Địa Phủ.
............
"Tranh!"
Tuyệt Đao trở vào vỏ. Mạnh Kỳ đã có nhận thức ban đầu về cái gọi là Địa Phủ. Nó kết hợp miêu tả của Đạo Môn, Phật gia và Thiên Đình tạp lưu về âm tào địa phủ, chính hợp tuyệt đại bộ phận thần thoại truyền thuyết liên quan đến nó thành hệ thống của riêng mình, bởi vậy có thập điện Quỷ Đế, 18 tầng Địa Ngực, có Hoàng Tuyền xuyên và Bi Ngạn hoa các loại.
Tuyệt đại đa số thập điện Quỷ Đế đều là Thiên Tiên, chỉ có vị trong Diêm La điện là thâm thúy khủng bố đến khó có thể tưởng tượng, chỉ sợ là Truyền Thuyết cấp trong âm tào địa phủ.
Nếu không phải Tuyệt Đao có bản chất đặc thù, thuộc tính lại khắc chế, tiếng sấm do mình tạo ra khẳng định không thể gây bất cứ ảnh hưởng gì đến nó, cũng có lẽ sẽ gặp phải ngăn trở. Bất quá, vốn dĩ mình chỉ cách không ra tay, cùng lắm thì hi sinh một chút thần thức, nghỉ ngơi một thời gian là vô ngại.
Nhiều Quỷ Đế như vậy, còn có "Thiên Đạo quái vật" Vương Tư Viễn, rốt cuộc hắn đang bố cục cái gì? Có niềm tin gì để đối kháng bọn họ?
Trong dòng suy nghĩ, sắc trời dần sáng. Mạnh Kỳ hai mắt khép hờ, không nghĩ thêm nữa, tiếp tục cân nhắc "Nhất Khí Hóa Tam Thanh".
Khi ánh nắng chiếu vào, căn phòng trở nên ấm áp, Mạnh Kỳ đột nhiên mở mắt, cảm giác được một vị Pháp Thân tới gần.
Pháp Thân? Mạnh Kỳ khẽ nhíu mày, kiên nhẫn đợi. Sau đó, Hà Hương gõ cửa phòng: "Tô chưởng giáo, Ẩn Mạch trưởng lão Vương Hoài Ân của Vương gia muốn tiếp kiến ngài."
"Mời vào." Mạnh Kỳ nhẹ nhàng gật đầu.
Ẩn Mạch trưởng lão? Là loại trưởng lão tu hành ma luyện ở các Động Thiên khác của Vương gia, đồng thời trông coi chúng?
Tiếng bước chân cố ý vang lên, một nam tử trung niên ngũ quan đoan chính, râu đen tiêu sái mỉm cười bước vào: "Dù thân ở Động Thiên, danh tiếng của Tô chưởng giáo cũng khiến Vương mỗ như sấm bên tai."
Một Nhân Tiên, nhưng không phải chiến lực cao nhất của Vương gia. Nội tình của Giang Đông Vương thị quả thực đáng sợ. Mạnh Kỳ mm cười nói: "Chú là chút hư danh, có gì đáng kể. Không biết Vương trưởng lão đến đây vì sao?"
Vương Hoài Ân ý bảo Hà Hương lui xuống, sau đó quỳ ngồi đối diện Mạnh Kỳ, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Đúng như Tô chưởng giáo thấy, Vương gia chúng ta có vài nơi Động Thiên, tự thành một giới, tài nguyên nhân khẩu đều không thiếu. Mà chỉ cần không tu luyện [Toán Kinh], các công pháp khác cũng không bị nguyền rủa, sẽ không năm mươi tuổi chết yểu, cũng sẽ không chết sau hóa thành 'Thiên Đạo quái vật'. Hiện tại, đại trưởng lão càng là Thiên Tiên đang nhìn, tùy thời có thể đột phá."
"Cho nên, các ngươi rất hài lòng với tình trạng này?" Mạnh Kỳ nghe ra ý tứ trong lời nói.
Vương Hoài Ân gật đầu nói: "Tuy rằng rất ích kỷ, nhưng loại người này chiếm tuyệt đại đa số trong Vương gia."
"Đại công tử thiên phú kinh người, tính toán không bỏ sót, lại có Lạc Thư nhận chủ, hắn làm gia chủ, các mạch chúng ta vốn đều nhất mực tuân theo. Nhưng hắn quá điên cuồng, hảo hảo chứng Pháp Thân không được sao? Nhất định phải tái phát tật cũ, nhất định muốn hợp lại cá chết lưới rách. Hắn không nghĩ đến mấy Ẩn Mạch chúng ta sao? Không nghĩ đến việc khiến Vương gia triệt để hủy diệt sao?"
Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc: "Bởi vậy, các gia các mạch đã đạt thành nhất trí, không thể để đại công tử lại tùy ý làm bậy. Xin Tô chưởng giáo rời khỏi Vương gia, không nhúng tay vào nữa, đây là ý chí chung của Vương gia."
"Vương đại công tử bố cục sâu xa, tính toán không bỏ sót. Nếu các ngươi có thể nắm giữ cục diện, thì đã không cần phải du thuyết ta, một người ngoài." Mạnh Kỳ im lặng nghe xong, bỗng nhiên cười nói: "Hiện tại, có phải tuyệt đại bộ phận các ngươi bị phong tỏa trong Động Thiên, căn bản không ra được? Số ít còn lại cũng không phải đối thủ của Vương đại công tử và tử sĩ của hắn?"
Vương Hoài Ân trầm mặc một chút, gật đầu nói: "Đúng là như vậy, cho nên xin Tô chưởng giáo giơ cao đánh khẽ, ân đức này, Vương gia ta ghi nhớ."
Lời nói của hắn đã có phần khiêm tốn.
"Khó trách Vương gia lại im ắng như vậy, hiếm khi thấy người nhà còn lại." Mạnh Kỳ thở dài: "Đáng tiếc, người có giao tình với ta không phải Vương gia, mà là Vương đại công tử."
Nghe ra sự kiên quyết của Mạnh Kỳ, Vương Hoài Ân nhắm chặt mắt, thở đài một tiếng: "Việc đã đến nước này, chỉ hy vọng mọi người tự giải quyết cho tốt."
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi Thiên Cơ Lâu.
Xem ra bộ phận Vương gia này muốn áp dụng thủ đoạn kịch liệt...... Ánh mắt Mạnh Kỳ nhìn về phía Hà Hương ngoài cửa, khẽ cười nói: "Vương đại công tử có gì dặn dò?"
"Tô chưởng giáo cứ an tâm cư trú, không cần lo lắng an nguy. Đến thời điểm xâm nhập từ đường, chém ra một đao, là có thể phiêu nhiên rời đi. Vô luận thành bại, Vương gia đều sẽ không ghi thù với ngài." Khóe miệng Hà Hương nhếch lên, má lúm đồng tiền nhợt nhạt, bổ sung một câu: "Đương nhiên, khi xâm nhập từ đường, còn phải cẩn thận một chút, Vương Hoài Ân bọn họ có lẽ sẽ có thủ đoạn kịch liệt."
Mạnh Kỳ gật gật đầu, nhắm hai mắt lại, trường đao đặt bên cạnh.
...
Bảy ngày sau, bóng đêm sâu nặng, mây đen che phủ.
Mạnh Kỳ mở hai mắt, tay phải nắm chuôi đao.