Khi một người tự mình tiêu thụ từ một đến hai sản phẩm cho công ty, anh ta được gọi là thực tập sinh nghiệp vụ. Khi anh ta cùng hệ thống cấp dưới của mình tích lũy tiêu thụ cho công ty từ ba đến chín sản phẩm, anh ta sẽ trở thành tổ trưởng nghiệp vụ… Và khi con số tiêu thụ vượt quá sáu mươi bốn sản phẩm, anh ta chính là giám đốc nghiệp vụ… Mọi người có thấy khó không? Tôi có thể trực quan hóa cho mọi người thế này, với mức chênh lệch DE, anh ta có thể kiếm được bảy trăm ba mươi lăm đồng, với chênh lệch CD, có thể kiếm được ba nghìn chín trăm hai mươi đồng. Nói cách khác, chỉ cần mạng lưới của anh ta phát triển đến mười sáu người là đã mang lại lợi nhuận rồi, trong khi bản thân anh ta có lẽ chỉ cần phát triển thêm từ hai đến ba người thôi… Nói một cách đơn giản, anh ta chỉ cần ngồi đây thôi cũng có người kiếm tiền cho mình, có phải không nào?” Giáo sư Lư đi đi lại lại trên bồn hoa, giọng ông ta vang vang, chất chứa lời lẽ kích động.
“Hay!” Đám bệnh nhân tâm thần kia, chẳng rõ có hiểu gì không, vậy mà vỗ tay rào rào, hùa theo như thật.
Bác sĩ Bạch cũng vỗ tay, nhưng ánh mắt lại hướng về Tiểu Mộc, như muốn hỏi: “Cậu thấy sao? Trông có giống lũ điên không?” Tạm thời chưa bàn tới những con số kia có đúng hay không, nhưng những lý luận này đã quá đỗi quen thuộc, bao kẻ đã từng ra rả nói. Thế nhưng, qua lời vị Giáo sư Lư này, sức mê hoặc, tẩy não vẫn vô cùng lớn.
Tiếng vỗ tay dần lắng xuống, Giáo sư Lư lại dẫn đầu hô vang khẩu hiệu:
“Làm hết công ty này tới công ty khác, toàn chỉ trồng cây mà chẳng ra hoa.”
“Làm hết tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, hàng năm về nhà chẳng có tiền.”
Tóm lại, ông ta cho rằng dựa vào chăm chỉ làm việc mà muốn thoát nghèo là điều không thể. Muốn giàu có, thì hãy theo ông ta, chúng ta sẽ phát triển ra năm châu bốn biển, phát triển ra toàn thế giới.
Cuối cùng, ông ta tuyên bố hùng hồn tổng kết: “Cỗ máy tự động kiếm tiền chính là như thế đấy!”
Bằng ngôn ngữ cơ thể kết hợp với lời nói, ông ta khiến bầu không khí trở nên nhiệt tình đến cuồng loạn. Tiếp đó là màn phân tích mô hình kiếm tiền, lãi tính theo cấp số nhân. Mộc Lâm Thâm rõ ràng nhìn thấy, đám người thần kinh bất ổn kia bị những lời của Giáo sư Lư thu hút, ngửa mặt nhìn ông ta với ánh mắt đầy sùng bái, dù cho bọn họ chẳng hiểu nổi một chữ nào.
“Này Bác sĩ Bạch, tôi nói này, chỉ có thế thì chẳng phải quá vớ vẩn sao? Trò lừa trẻ con à?” Mộc Lâm Thâm khinh thường. Ừ thì vị này có tài dụ dỗ đám thần kinh nghe giảng cũng hay đấy, nhưng thiên tài gì chứ, chỉ là cách gọi vui thôi. Chừng này mà ra ngoài diễn giảng, người ta cười cho thối mũi. Hơn nữa, y cũng không hiểu được dụng ý của Bác sĩ Bạch.
“Thì đúng là như thế mà. Kinh doanh đa cấp và mô hình Ponzi giống nhau, đều là những mánh khóe đơn giản nhất, thế nhưng vẫn luôn luôn có người mắc bẫy. Cậu nhìn thấy rồi đấy, một lời nói dối đơn giản, sẽ được bọn họ diễn dịch thành vô số cuộc diễn giảng đầy sức mê hoặc.” Bác sĩ Bạch nhấn mạnh: “Cẩn thận đấy, cậu đừng để bị ông ta tẩy não.”
“Trò này mà tẩy não được tôi ư? Ha ha ha…” Mộc Lâm Thâm ngửa mặt cười phá lên. Y đã đi khắp từ Á sang Âu rồi, gặp vô số kẻ cặn bã lẫn những tinh hoa của xã hội, làm sao có thể bị cái trò vặt vãnh trẻ con này tẩy não. Huống hồ đối với những mánh khóe kiểu này, còn ai xa lạ gì nữa. Cùng lắm cũng chỉ lừa được mấy người nhà quê ít va chạm, hoặc những công nhân trình độ tiểu học thôi.
Không ngờ, tiếng cười hơi lớn tiếng một chút, phá ngang buổi diễn thuyết. Tất cả đều quay đầu nhìn y. Vị Giáo sư Lư kia chẳng hề tức giận, trái lại còn nói: “Nghe giảng mà cười nhe răng, cũng không khác gì cây sắt trổ hoa… Anh bạn mới, xin hỏi gọi cậu là gì?”
“Tôi là Lâm Mộc Sinh, tôi là đầu bếp.” Mộc thiếu gia buột miệng đáp lời, lập tức bịt chặt miệng mình, trừng mắt nhìn Bác sĩ Bạch.
Chết tiệt! Chỉ cần lơ là một chút là câu đó lại buột ra khỏi miệng. Mộc thiếu gia hiểu rất rõ, chắc chắn có kẻ đã thì thầm liên tục câu này vào tai y khi y hôn mê, nhằm thôi miên y.
“A, đầu bếp à? Đó là kỹ sư của dạ dày nhân loại. Mọi người vỗ tay nào, nhiệt liệt chào đón người bạn mới của chúng ta.” Giáo sư Lư dẫn đầu vỗ tay, tức thì khiến đám đông kích động, ra sức vỗ tay bôm bốp. Sự chân thành và nhiệt tình đến mức đáng sợ ấy khiến Tiểu Mộc thoáng rùng mình, nhớ lại vừa rồi mình còn thầm mắng chửi bọn họ.
“Nào nào nào, cậu tới đây, đi trước người khác một bước, kiếm nhiều hơn người khác một phần. Tôi sẽ giúp cậu phân tích một mô hình làm giàu thành công một trăm phần trăm… Đây là mô hình lật đổ cách làm giàu truyền thống, là bí mật tài chính làm chấn động thương trường… Tôi nhìn ra cậu đang rất nản chí, đang rất bơ vơ, cậu không biết bánh lái vận mệnh sẽ đưa mình đến đâu… Nào, tới đây gia nhập vào đại gia đình của chúng tôi. Chúng tôi là bạn bè, cũng là người thân của cậu, là những người sẽ không tiếc bất kỳ điều gì giúp đỡ cậu đi tới thành công… Mọi người nói xem có đúng không?” Giáo sư Lư nắm tay kéo Tiểu Mộc lại gần, hô lớn.
Đám bệnh nhân tâm thần ở phía dưới đồng thanh hô: “Đúng!”
Ái chà chà, Tiểu Mộc cũng bị tấm lòng của người ta làm xúc động, cảm thấy hổ thẹn. Hơn nữa, y chưa từng được đối đãi ân cần đến vậy. Có điều, y vẫn tỉnh táo lắm. Giáo sư Lư vừa mới định kiếm chỗ cho y ngồi, Mộc thiếu gia đã nói thẳng: “Đây là trò kinh doanh đa cấp, tôi không hứng thú.”
“Tôi đâu có nói là không phải đâu, nhưng phàm những gì tồn tại đều có lý do của nó.” Giáo sư Lư nói.
“Nhưng kinh doanh đa cấp không giống những gì anh nói. Nói đó là thần thoại sáng tạo tài phú, cùng lắm nó chỉ là lời nói dối vơ vét tiền tài mà thôi.” Mộc thiếu gia chẳng chút khách khí, quay lưng định bỏ đi. “Khoan đã, cậu nói tôi nghe xem nào. Tôi thích những lời nói dối. Nếu như cậu có thể thuyết phục được tôi, tôi sẽ nghiêm túc học tập cậu… Nào, mọi người hoan nghênh bài phát biểu của giảng viên Lâm đi…” Giáo sư Lư lại vỗ tay. Cái lớp bệnh nhân tâm thần sớm bị ông ta đầu độc không phân biệt được nam bắc, bảo gì nghe nấy, lần nữa phía dưới vỗ tay hết sức nhiệt liệt. Bác sĩ Bạch đứng đằng xa cũng vỗ tay lẹt đẹt vài cái.