Trong thời đại này, các vụ án không còn đơn lẻ, biệt lập như xưa nữa. Bởi nhiều yếu tố, từ sự phát triển của giao thông, liên lạc thuận tiện, cho đến cả ý đồ né tránh sự truy lùng gắt gao, chúng thường có mối liên hệ chằng chịt, phức tạp đến không ngờ. Vụ án 402, khởi nguồn từ tỉnh Thiểm Tây xa xôi, lại ẩn chứa một sợi dây liên kết vô hình, kéo dài đến tận thành phố Thượng Hải cách đó ngàn dặm...
Ngày 17 tháng 6, giữa trưa hè chói chang, nắng vàng rực rỡ đổ tràn xuống, bao phủ cảnh vật một vẻ đẹp chói lóa nhưng cũng ngột ngạt. Một chiếc xe biển số tỉnh ngoài nhích từng chút một trên đường Hồ Nam, Thượng Hải. Phố xá ồn ào, pha lẫn mùi vị phố chợ, làm giảm đi vẻ hào nhoáng của đô thị, người xe chen chúc, nhích từng chút một, chậm chạp như rùa bò. Người lái xe ngó hẳn đầu ra ngoài, ánh mắt dáo dác tìm kiếm điều gì đó. "Ồ, đây rồi!" Ông ta lẩm bẩm khi tìm thấy một mặt tiền nhỏ bé, kém nổi bật, bị hai gốc cây tán lá xum xuê đan xen che khuất gần hết tấm biển hiệu nền đen, chữ vàng: Quán cơm Khánh Thần.
Cảnh tượng đó khiến lòng người lái xe nhẹ nhõm hẳn. Ông ta đỗ xe khá xa, quan sát một hồi không thấy có khách nào bước vào mới từ tốn xuống xe, thong thả tiến về phía quán cơm. Đó là một căn nhà hai tầng, tường vàng, cửa sổ gỗ đen, gần như là phong cách kiến trúc chung trên con đường này, chỉ khác nhau về kích thước lớn nhỏ. Quán có hơn mười chiếc bàn, chưa tới giờ cao điểm nên chỉ có một cô gái tóc tết bím gọn gàng, mặc trang phục nữ sinh Thượng Hải kiểu cũ, đứng sau quầy thu ngân. Giữa một thành phố hiện đại phồn hoa, nơi đâu cũng dễ dàng bắt gặp những cô gái ăn mặc thời thượng, trang điểm cầu kỳ, thì một hình ảnh đơn thuần, tươi mát như vậy quả là hiếm thấy.
Cô gái phục vụ đang chống tay trên bàn, vẻ mặt mơ màng như vừa tỉnh ngủ. Thấy người đàn ông trung niên bước tới, cô liền đứng ngay dậy, mời ông ta vào bàn. Những chiếc bàn nhỏ trong quán thường chỉ vừa vặn cho hai người, rõ ràng không phải là nơi bạn bè tụ tập đông đúc. Đây là kiểu quán thích hợp cho khách quen đi một mình, hoặc rủ thêm một người bạn thân hay người yêu thì hơn, tạo cảm giác ấm cúng. Đồ đạc trong quán khá cũ kỹ, hiển nhiên là một quán ăn lâu năm. Cô phục vụ nhanh nhẹn rót trà, rồi hỏi ông ta muốn dùng món gì.
Người đàn ông trung niên đảo mắt đánh giá một lượt quanh quán, rồi đột nhiên cất tiếng hỏi: "Ông chủ ở đây họ Lâm phải không?"
"Dạ." Cô phục vụ máy móc gật đầu, rồi quay sang nhìn cô gái đang làm sổ sách ở quầy thu ngân. Vẻ mặt cô gái không vui, cất giọng hỏi: "Chú hỏi chuyện đó làm gì vậy? Đến ăn cơm hay tìm ông chủ?"
"Tìm ông chủ, tiện thể ăn cơm." Ông ta mỉm cười. Đó là một người đàn ông trung niên, thân hình hơi phát tướng, vẻ mặt hiền lành, trông không giống kẻ xấu chút nào.
Cô gái ở quầy thu ngân nhíu mày, đánh giá ông ta một lúc, rồi vươn cổ ra phía sau, cất tiếng gọi to: "Cha, cha... Có người tìm cha này!"
Chỉ lát sau, một người đàn ông buộc tạp dề vội vã chạy ra. Ông ta cao ráo, gầy gò, nhìn dáng vẻ thì rõ ràng vừa từ trong bếp bước ra, vừa đi vừa quệt tay vào chiếc tạp dề. Cô gái chỉ chỗ khách đang ngồi, ông chủ liền tiến tới, khom người niềm nở hỏi: "Không biết anh muốn gọi món gì? Quán cơm Khánh Thần chúng tôi có món diêm bát kê nức tiếng gần xa, anh có muốn thử một suất không?"
Người khách không đáp lời, mà lấy ra một bức ảnh từ túi áo, rồi nói: "Có một chàng trai nhờ tôi đến đây chuyển lời với anh."
"Hả? Tôi không quen, ai thế này?" Thái độ ông chủ đột ngột thay đổi một trăm tám mươi độ. Ông ta hất mạnh tấm ảnh xuống đất, vừa phủ nhận không quen biết, vừa trỏ thẳng mặt người khách: "Này nhé, tôi nói cho anh biết, dù thằng con trời đánh này ở ngoài kia có nợ nần bao nhiêu tiền đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi! Đừng có đến đây mà giở trò ăn vạ! Có chịu đi không thì bảo, nếu không tôi báo cảnh sát đấy! Thanh Nhị, gọi cảnh sát 110 ngay!"
"Ấy, ấy, ông chủ đừng nóng vội!" Người khách cuống quýt giữ ông chủ lại, phản ứng dữ dội này khiến ông ta không ngờ tới. "Tôi chỉ hỏi đây có phải là con trai anh không thôi mà. Có cần thiết phải gọi cảnh sát ngay không?"
"Tòa án đã phán quyết nó thuộc về vợ cũ của tôi rồi, vả lại nó cũng đã trưởng thành! Không thể bắt một người làm cha như tôi phải chịu trách nhiệm cho những việc nó đã làm! Còn muốn thế nào nữa? Muốn tôi nuôi nó như con ruột sao?" Ông chủ càng nói càng thêm phẫn nộ: "Tôi cảnh cáo anh, chuyện nó làm không liên quan tới tôi! Cái thằng khốn kiếp đó ở ngoài đã lừa gạt không biết bao nhiêu người rồi, sớm muộn gì cũng sẽ bị cảnh sát tóm gọn..."
"Cha, kệ người ta!" Cô gái ở quầy thu ngân vội chạy tới kéo tay ông chủ, phồng má, làu bàu: "Lại tới đòi tiền nữa rồi!"
Không kéo được ông ta, ông chủ vẫn chỉ tay, mắng xối xả: "Vẫn chưa cút đi sao? Đợi chúng tôi bao ăn à? Bảo với cái thằng đó, thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, cho dù nó không đổi họ thì đây cũng không phải là nhà của nó!"
Vậy là đã rõ. Con trai của vợ trước, con gái của vợ sau. Người đàn ông trung niên tự hiểu rõ mồn một sự phân biệt đối xử trắng trợn trong chuyện này. Ông ta chỉ khẽ cười gượng, đứng dậy, không nói thêm lời nào, ngượng ngùng rời đi.
Ngay khi người khách vừa khuất bóng, cô gái liền chạy ra cửa nhìn theo. Thấy ông ta đã vào xe, cô quay về quầy, lấy điện thoại ra gọi. Ông chủ đứng đợi cô gọi điện thoại xong, thấy trong quán không còn vị khách nào khác, bèn nhỏ giọng hỏi: "Nghị Thanh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
"Cậu à, đừng hỏi nhiều như thế nữa được không? Đây là nhiệm vụ mà." Cô gái "suỵt" một tiếng, rõ ràng không phải là hai cha con ruột thịt.
Cô gái này không ai khác, chính là nữ cảnh sát Quan Nghị Thanh, người từng đến gặp bác sĩ Phùng Trường Tường để điều tra về Mộc Lâm Thâm. Quán ăn này là của người cậu họ xa của cô, vừa vặn được trưng dụng cho nhiệm vụ.
Cô đã làm việc ở đây mười mấy ngày rồi, chờ đợi mỏi mòn, cuối cùng cũng có người đến hỏi đúng câu này. Cô sung sướng đi dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị rời đi. Người cậu vội vàng đuổi theo cô. Thời gian qua, nhờ có cô cháu gái xinh đẹp này mà quán ăn đông khách lên không ít, ông đang mừng thầm thì niềm vui ngắn chẳng tày gang. "Này, con bé kia, cứ thế mà đi đấy à? Tự nhiên lại đổi tên cửa hiệu của người ta. Cháu đi rồi, giờ cậu biết làm sao đây?"
"Cậu, đổi thì đổi có làm sao đâu, quán của cậu làm ăn chán òm, làm gì có ai nhớ tên quán chứ... Tên quán cậu cứ để nguyên đấy, thế nào bọn chúng cũng sẽ tới lần nữa. Cậu cứ làm ăn bình thường, ai hỏi thì cậu cứ trả lời y như vừa rồi ấy." Quan Nghị Thanh cười khúc khích: "Cậu giúp cháu, sau này nếu quán chẳng may bị cảnh sát đóng cửa, cứ gọi cháu, cháu sẽ giúp cậu."
"Cái con bé này, trù ẻo cậu thế đấy hả?" Ông chủ nhìn theo bóng đứa cháu gái chạy mất, lòng buồn bực không thôi. Giờ lại phải đi thuê một người khác thay thế nó, ai mà nhanh nhẹn, xinh xắn được như nó chứ?