Lại nói Quan Nghị Thanh, khi cô vội vã rời quán ăn, chiếc xe của gã đàn ông trung niên đã khuất dạng. Tổ chuyên án đã phái người bám sát. Cô lao vào một chiếc xe đậu sẵn bên đường, rút điện thoại, giọng nói như trút được một tảng đá đè nặng: "Cuối cùng cũng đến rồi! Muộn thêm vài ngày nữa, e rằng tôi không chịu nổi mất."
Người lái xe là Quách Vĩ, mái tóc húi cua, làn da rám nắng, toát lên vẻ rắn rỏi, phong trần. Anh ta là cán bộ công an thành phố, chuyên trách liên lạc với các tổ chuyên án ở tỉnh. Quách Vĩ đón lấy chiếc điện thoại, giọng trầm hẳn: "Xem ra vụ án này quả không hề nhỏ. Đến mức phải lặn lội ngàn dặm đến đây xác nhận cơ đấy... Cậu của cô không để lộ sơ hở gì chứ?"
"Lộ sao được? Cậu ấy trông có vẻ thật thà vậy thôi, chứ thực ra gian xảo lắm. Thậm chí còn mong cảnh sát thường xuyên ghé thăm ấy chứ!" Quan Nghị Thanh bật cười khẩy, đôi tay thoăn thoắt gỡ hai bím tóc tết chặt. Chẳng mấy chốc, hình ảnh cô gái thanh thuần đã biến mất, nhường chỗ cho một nữ cảnh sát nghiêm nghị, sắc lạnh.
"Để tóc xõa đi, như thế mới đẹp chứ. Suốt ngày búi cao như vậy, không sợ hỏng hết tóc sao?" Quách Vĩ tiếc rẻ. Quả thực, khi xõa tóc, Quan Nghị Thanh vô cùng xinh đẹp, nhưng tiếc thay, anh ta lại thường xuyên thấy cô búi gọn gàng.
"Đang làm việc." Quan Nghị Thanh ra hiệu cho Quách Vĩ lái xe, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời tán tỉnh của đồng nghiệp nam. "Quách Vĩ này, anh nói xem, cái thằng nhóc đó chẳng lẽ thật sự được công an tỉnh trọng dụng sao?"
"Chắc chắn rồi. Nhiệm vụ được gửi thẳng từ tỉnh xuống mà, nếu không phải chúng ta tiếp xúc từ sớm thì còn chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Giờ này, vẫn còn vài tổ thực địa đang giám sát nhà bác sĩ Phùng và Lão Mộc." Quách Vĩ khởi động xe. Mới đầu, họ chỉ nhận được lệnh điều tra lý lịch của một thằng nhóc, ai ngờ mọi chuyện lại phát triển thành ra thế này. Một linh cảm bất an dấy lên trong lòng anh ta, rằng rồi đây họ cũng sẽ bị cuốn sâu vào vụ án rắc rối này.
Chiếc xe lăn bánh lên đường. Quách Vĩ liếc thấy Quan Nghị Thanh đang chống cằm, vẻ mặt ủ rũ như một con mèo bệnh, bèn cười trêu: "Sao vậy Nghị Thanh? Phải làm em gái của một thằng nhóc ngỗ nghịch khiến cô không thoải mái sao?"
"Anh nhầm rồi. Tài sản của Lão Mộc lên đến hơn trăm triệu, riêng tiền tiêu vặt mỗi tháng của Tiểu Mộc đã bằng cả năm lương của tôi rồi. Tôi còn mong có một người anh trai như vậy mà không được đây này." Quan Nghị Thanh thở dài thườn thượt. Sống ở thành phố lớn, cô càng thấm thía sự chênh lệch giàu nghèo khủng khiếp. Một nữ cảnh sát nghèo như cô, sao tránh khỏi những lúc mơ mộng được gả vào hào môn? Nhất là mấy ngày trước, khi tình cờ gặp lại cô bạn cũ lái chiếc xe sang trọng đến quán cơm của cậu mình để khoe khoang, cuộc gặp gỡ ấy đã khiến cô bứt rứt không nguôi suốt mấy ngày liền.
Quách Vĩ cũng chẳng phải người có điều kiện khấm khá gì. Anh ta theo đuổi Quan Nghị Thanh đã được một thời gian, nhưng cô nàng luôn vờ như không hay biết. Anh ta nhíu mày, trầm ngâm: "Đã nhiều tiền đến thế rồi, còn dính dáng tới đám đa cấp làm gì nhỉ? Xem tình hình này, rõ ràng là cậu ta đã được tỉnh Thiểm Tây phát triển thành nội tuyến rồi."
"Còn vì sao nữa? Chắc chắn là đã làm chuyện gì đó trời không dung đất không tha nên mới bị người ta nắm thóp thôi... Đi nhanh lên! Đến chỗ bác sĩ Phùng trước. Phải ổn định cảm xúc của Lão Mộc, chứ không nếu ông ấy mà đi tìm con trai, thì chẳng ai che giấu được nữa đâu!" Quan Nghị Thanh thúc giục, giọng gấp gáp.
Chiếc xe rời đường Hồ Nam, tăng tốc lao về phía tòa nhà văn phòng của bác sĩ tâm lý Phùng Trường Tường. Công tác hậu trường đôi khi còn phiền toái hơn cả những màn kịch trên sân khấu, lại phải bịa đặt thêm một câu chuyện khác, cốt để Lão Mộc yên lòng chờ đợi đứa con ngỗ nghịch kia tỉnh ngộ...
Một sợi dây khác lại nối đến thành phố Đồng Quan, khu dân cư Hoa Phủ Thiên Hạ. Đây là một khu nhà cao cấp với những tòa nhà xếp hình chữ V, bao quanh một công viên cây xanh rộng lớn ở trung tâm. Cây cối rậm rạp, xua đi phần nào cái nóng oi ả của ngày hè.
Lúc này, Ngốc Đản đang đứng dưới một tòa nhà, dựa lưng vào chiếc xe sang trọng của ông chủ Đồ, kiên nhẫn đợi Tiểu Mộc.
Phương thức làm việc của tổ chức tội phạm khiến Ngốc Đản nhớ đến báo cáo của cấp trên mà trong đội vẫn thường được nghe: Người tài giỏi thăng chức, người bình thường nhường đường, kẻ kém cỏi phải lùi bước. Chẳng có gì phải nghi ngờ, Tiểu Mộc chính là kẻ tài giỏi đó. Nghe đâu, chỉ ở cùng ông chủ Đồ một ngày, ba hoa chích chòe mấy tiếng đồng hồ, không biết đã nói những gì mà liền một bước lên mây. Bây giờ, đi đâu cũng có xe riêng của ông chủ đưa đón, sống trong căn hộ diện tích hơn một trăm mét vuông ở Hoa Phủ Thiên Hạ, ngày ba bữa đều có người hầu hạ, tiếp rượu, ca hát. Thằng nhãi này cứ như sinh ra để sống trong cảnh ăn chơi trác táng vậy, lập tức như cá gặp nước, vui đến quên cả lối về.
Hơn chín giờ, Ngốc Đản gọi điện lần thứ ba, Mộc Lâm Thâm mới chịu tỉnh giấc. Đợi thêm nửa tiếng nữa, y mới lề mề lê bước xuống lầu. Khi Mộc Lâm Thâm vừa định bước ra ngoài, Ngốc Đản nhanh chóng kéo y xuống tầng hầm, đứng nép vào chỗ rẽ cầu thang, tiện quan sát cả hai đầu. Không một bóng người. Giờ này, ai nấy đều đã đi làm, đi học cả rồi, đâu ai rảnh rỗi như vị thiếu gia Mộc này.
Ngốc Đản nhanh chóng rút ra hai bức ảnh, đưa cho Mộc Lâm Thâm xem, dặn dò y phải ghi nhớ kỹ lưỡng: "Sắp tới thời điểm cực kỳ quan trọng rồi, ngàn vạn lần đừng để bị lộ... Bọn chúng đã đến Thượng Hải điều tra thân thế của cậu. Nhìn đi, đây là cha cậu đấy!"
Mộc Lâm Thâm tức thì nổi đóa: "Các anh bị điên à? Tìm cha bừa bãi cho tôi làm gì?"
"Hết cách rồi, chấp nhận đi! Cậu cần phải có một thân phận hoàn hảo mới qua mắt được bọn chúng. Giờ thì chúng đã tìm đến xác nhận thân phận của cậu rồi, hẳn ngày cần dùng đến cậu không còn xa nữa đâu. Cậu nên chuẩn bị sẵn sàng... Còn nữa, đây là em gái cậu, tên là Lâm Nghị Thanh, ở nhà gọi là Thanh Nhi. Cậu là con của vợ trước Lâm Khánh Thần, còn cô ấy là con của vợ sau. Cậu thì nợ nần chồng chất, có nhà cũng không thể về... Tình huống cơ bản là như thế. Chẳng may có ai hỏi tới thì cậu tự ứng biến, tuyệt đối đừng để lộ sơ hở." Ngốc Đản nói một tràng, giọng đều đều.
"Lại còn em gái nữa? Các anh điên thật rồi à? Chuyện này càng nhiều chi tiết thì càng dễ lộ tẩy, tự dưng bịa thêm một đứa em gái vớ vẩn..." Mộc Lâm Thâm nghe mà phát bực, bụng bảo dạ đám cảnh sát này quả là gian trá, chuẩn bị chi tiết đến thế luôn, nhưng thêm một đứa em gái thì đúng là thừa thãi. Y đang cằn nhằn thì bỗng khựng lại, giật phắt bức ảnh cô gái đó, đôi mắt tức thì sáng rực lên: "Ấy, đây chẳng phải là hoa khôi của ngành cảnh sát sao?"