Lão Mã vốn là người cẩn trọng. Dù Liên Cường đã xác nhận tình hình, hắn vẫn đích thân ghé mắt vào kính viễn vọng quan sát hồi lâu. Hắn vẫn còn thở hồng hộc, sắp sửa bước vào tuổi trung niên, không còn chịu nổi kiểu hoạt động thể lực gắng sức này nữa. Quan sát ròng rã mười phút, Lão Mã không khỏi ngạc nhiên thốt lên: "Để phòng vạn nhất chứ còn sao nữa. Giám đốc lớn nói, bây giờ thành bại đều trói buộc lên người cậu ta... Không hiểu thế nào, sao cậu ta lại chỉ có một mình thế kia? Cậu ta đang làm gì vậy, nãy giờ chỉ ngồi đọc sách là sao? Muốn đọc sách thì ở đâu chẳng đọc được, lên cái chỗ quái quỷ này đọc sách làm gì hả?... Cường Tử, cậu nói xem."
"Ôi anh Mã, anh đừng khảo nghiệm trí tuệ của tôi nữa được không, làm sao mà tôi biết được cơ chứ?" Liên Cường mở chai nước khoáng ra uống. Lúc mua là nước lạnh, mang lên đây đã thành nước ấm, uống chẳng còn mùi vị gì.
"Cũng phải..." Mã Phong Hỏa thông cảm. Nếu bọn họ mà biết được đám lừa đảo kia đang nghĩ gì, đã chẳng phải vất vả leo núi giữa trời nắng chang chang thế này. "Mau nghĩ cách thiết lập liên hệ với Tiểu Mộc, xa thế này chúng ta không thể nào biết được tình hình."
Liên Cường vừa nóng vừa mệt, lúc này lười biếng chẳng muốn làm gì nữa: "Biết cậu ta còn sống là được rồi, vẫn đang đọc sách à?"
"Ừ, quái, ngồi đó đọc sách làm gì chứ, hay là chúng ta cải trang trà trộn vào đó xem?"
"Thôi đi anh ơi, với đặc trưng ngoại hình của chúng ta, giả mạo trà trộn vào hộp đêm, khu ổ chuột gì đó còn tạm, chứ đến mấy tòa nhà văn phòng cao cấp kia, chưa làm gì cũng bị người ta nghi là ăn trộm rồi, bảo an nào chịu cho anh vào?"
"Nói cũng phải, thôi cứ nghỉ một lúc đã rồi tính."
Hai người họ đổi vị trí cho nhau, tiếp tục quan sát động tĩnh Mộc Lâm Thâm. Thế nhưng, ngồi suốt cả tiếng đồng hồ, chẳng có chút động tĩnh nào, cậu ta vẫn ngồi yên vị trí cũ. Nếu không phải thi thoảng y lại lật sách, hẳn bọn họ đã tưởng y chết queo trên ghế rồi.
Đúng là đọc sách thật, đang yên đang lành lại chạy tới nơi xa lạ rồi... ngồi đọc sách?
Họ hút được mấy điếu thuốc, uống hết hai chai nước, ăn bánh mì thay bữa trưa. Bọn họ ra ngoài thời gian dài, tiền nong đã sắp cạn. Sáng nay Liên Cường còn phải gọi điện về nhà, xin tiền mẹ. Mẹ hắn không nói gì, chỉ thở dài. Lát sau tiền gửi tới, nhưng trong đầu hắn chỉ còn văng vẳng tiếng thở dài của mẹ. Hắn vì nhân dân phục vụ, nhưng chưa bao giờ báo hiếu được cho cha mẹ.
Trời nóng như thiêu đốt, chỗ họ theo dõi chẳng có lấy một bóng cây. Nơi đặt kính viễn vọng lại là tảng đá bị nung nóng cả ngày, thật không khác nào bị hành xác. Trong nhà lại gọi điện tới giục báo cáo, Lão Mã bực bội: "Không phát hiện gì cả, thật, không có gì hết, không có ai hết, chỉ có một mình cậu ta... Cậu ta đang đọc sách, không rõ... Xa quá chỉ nhìn thấy thế thôi, tận tầng 22 cơ..."
Lúc này Liên Cường đang theo dõi qua kính viễn vọng, vẫy tay gọi: "Khoan khoan, Lão Mã, có một nữ nhân đi vào." Trong ống kính xuất hiện một nữ nhân. Liên Cường điều chỉnh tiêu cự, nhưng khoảng cách thực sự quá xa. Trừ việc qua trang phục và vóc dáng mà phân biệt được giới tính, còn lại không rõ được mặt.
"Khoan khoan, có một nữ nhân..." Mã Phong Hỏa cũng vội vàng nói qua điện thoại, ghé tới kính viễn vọng nhìn. Nhưng tiêu cự đã điều chỉnh cao nhất rồi cũng chỉ nhìn thấy hình ảnh nhỏ xíu. Hắn báo cáo: "Không cách nào chụp ảnh được, khoảng cách quá xa, cậu ta đang cùng nữ nhân đó thảo luận... Thực sự không thể thấy được mặt, xa lắm."
"Làm ăn kiểu gì thế hả, có mỗi điểm giám thị thôi mà cũng không tìm được." Phía bên kia tổ trưởng Diệp mắng xong thì cúp điện thoại.
Lão Mã cũng tức lắm nhưng làm gì được. Điện thoại giơ lên rồi nhưng không đập xuống được. Hắn gọi điện cho lái xe, hỏi đã tìm thấy nơi phù hợp chưa...
Khi Giả Phương Phỉ được "tổng giám đốc Lâm" gọi vào phòng thì đã là ba tiếng sau, thời gian là 17 giờ 7 phút. Cô đi tới trước bàn làm việc, cung kính hỏi: "Tổng giám đốc Lâm, anh xem kế hoạch thế nào rồi ạ?" Kết quả là chẳng hề thấy trên gương mặt điển trai kia có chút biến hóa nào so với lúc cô đi. Điều này khiến Giả Phương Phỉ bất ngờ lắm. Việc thiết lập Thương vụ Vĩ Hằng làm cô tràn trề tự tin, nên không chấp nhận được phản ứng hời hợt như vậy.
Cái tên không quan trọng, quan trọng là ở cách thức vận hành của nó. Từ việc gia nhập biến đổi thành thao tác tư bản, chi phí từ hai nghìn nâng lên tới sáu vạn chín. Từ việc thuê địa điểm tiến hành tẩy não, biến thành tẩy não công nghệ cao. Chưa nói cái khác nhé, chỉ riêng nhìn thấy những thứ này, công ty trang hoàng cầu kỳ, tòa nhà văn phòng cao cấp, còn mời cả công ty điện ảnh quay phim quảng cáo doanh nghiệp, với những tư liệu học tập trông rất cao cấp này... Ít nhất cũng phải kinh ngạc chứ?
Nhưng vị tổng giám đốc Lâm này, trừ lúc thấy cô còn sáng mắt lên, đối diện với hết thảy mọi thứ đều dửng dưng.
Mộc Lâm Thâm nhìn cô thư ký có vẻ còn hứng thú hơn: "Có phải cô mong đợi nhìn thấy sự kinh ngạc trên mặt tôi không?"
"Chẳng lẽ anh không kinh ngạc chút nào à?" Giả Phương Phỉ không tin: "Có chứ, tôi vô cùng chấn kinh, ý tôi là, ba ngày sau sẽ có rất nhiều khách hàng tới Đồng Quan, sau đó chúng ta sẽ dùng những thứ đạo cụ này để biểu diễn, chinh phục túi tiền của họ?" Mộc Lâm Thâm quả nhiên đổi dùng từ rồi, không nói là lừa đảo nữa.
"Đúng, anh đã từng làm rồi nên anh không lạ gì nữa, độ khó của huy động vốn là có, hơn nữa cơ hội để anh chinh phục túi tiền của người khác không nhiều đâu." Giả Phương Phỉ chú ý quan sát từng chi tiết nhỏ trên mặt Mộc Lâm Thâm, không bỏ qua bất kỳ điều gì, nhưng kết quả vẫn là thất vọng.
Mộc Lâm Thâm thong thả gập sách lại: "Thế thì tôi lấy làm lạ rồi." "Có gì mà lạ chứ?"
"Tôi đang nói tới số tư liệu ảnh và văn tự mà các cô soạn ra, toàn là lý luận theo tác vốn chung chung rỗng tuếch. Nhất là phần tư liệu hình ảnh, vẻn vẹn chỉ có giới thiệu sơ sài, tôi không thấy dùng nó đi chinh phục túi tiền của người khác có được mấy tỉ lệ thành công. Không tương xứng với đầu tư."
Giả Phương Phỉ cười, đây mới chỉ là tư liệu nhập môn thôi, xem ra cô có hơi coi thường chuyên gia lừa đảo do tổ chức phái tới rồi. Cô vòng qua bàn, đi tới bên cạnh Mộc Lâm Thâm, cúi người xuống click chuột. Tư thế này khiến cho tầm mắt y vừa vặn giữa ngực cô, cho dù chẳng cố ý cũng có thể thấy được. Qua khe cổ áo hẹp là viền áo lót màu đen, chiếc áo lót ren đen tuyền nổi bật làn da trước ngực trắng mịn như ngọc. Thân thể khẽ di động, giống như ánh trăng bạc lướt qua trước mắt, đúng là mỹ nhân công sở quyến rũ mà không phô trương.
Đây chính là phúc lợi của tổng giám đốc. Mộc Lâm Thâm chẳng e dè, đẩy ghế hơi lui ra sau, thoải mái thu hết cảnh đẹp vào trong mắt.