“Nói oan cho chúng tôi, chúng tôi cũng biết hài hước đấy, nhưng đã trốn chui trốn lủi ở đây một ngày một đêm rồi, cậu nghĩ còn chút tâm trạng nào để mà hài hước nữa không?” Viên cảnh sát đóng giả nhân viên bảo dưỡng giải thích, không dám đùa cợt với Mộc Lâm Thâm. Anh ta lập tức hỏi han tình hình, nhưng vừa dứt lời, mọi sự hài hước dường như đã tan biến:
“Bọn chúng có bao nhiêu người?”
“Không còn ai hết, cơ bản là đã đi cả rồi.”
“Thu được bao nhiêu tiền rồi?”
“Làm sao tôi biết được chứ?”
“Ai phụ trách thu tiền, chủ mưu là ai?”
“Cái đó tôi lại càng không biết.”
“Này anh bạn, tôi nói này, cậu làm nội tuyến kiểu gì thế hả? Trừ việc ngủ với nữ nghi phạm ra thì không biết thêm bất cứ điều gì sao?”
“Ồ, thế các anh biết nhiều hơn tôi hả, còn hỏi làm gì nữa?”
Chỉ vài câu nói, cả hai bên đều cứng họng. Xem ra, cuộc đối thoại này chẳng hề dễ dàng. Cả đám cảnh sát thường phục mắt đỏ ngầu, trừng trừng nhìn tên nội tuyến, không ngờ lại là một kẻ vô dụng đến vậy. Mộc Lâm Thâm cũng tức giận, thầm chửi rủa: “Chết tiệt, sao lại cử toàn lũ ngốc đến đây thế này? Không lẽ bọn họ không hiểu bọn đa cấp hoạt động ra sao ư? Toàn hỏi những câu ngu xuẩn, nếu bọn chúng dễ dàng tiết lộ những điều đó thì cần quái gì đến họ nữa.” Tình thế vừa trở nên căng thẳng, viên cảnh sát đóng giả nhân viên bảo dưỡng liền đẩy mấy người anh em kia ra. Ở đây, chỉ có hắn là hiểu rõ đôi chút về vị nội tuyến này, biết y là người tự nguyện tham gia vụ án, là nội tuyến tình nguyện đã được lập hồ sơ. Những người khác hiển nhiên chỉ xem y như một nội tuyến bị chiêu dụ. Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho số 3326, thì thầm to nhỏ một hồi, sau đó đưa cho Mộc Lâm Thâm: “Điện thoại của Ngốc Đản, anh ấy muốn nói chuyện với cậu.” Mộc Lâm Thâm hừ mũi, vừa nhận lấy di động đã mắng ngay: “Ngốc Đản, tên chó má nhà anh đang ở đâu đấy hả?”
Chẳng mấy chốc, khí chất ngang tàng trên người Mộc Lâm Thâm càng lúc càng mạnh mẽ. Nghe giọng điệu đối thoại, có vẻ như người ở đầu dây bên kia tỏ vẻ khá tôn kính y. Trò chuyện chốc lát, Mộc Lâm Thâm ném di động trở lại, rồi đưa tay ra: “Đưa đồ đây.”
Thực ra, nhiệm vụ của bọn họ chính là như vậy. Vốn dĩ chuyện này chẳng hề dễ dàng, bởi tính nguy hiểm rất cao, sợ nội tuyến từ chối nên cần phải thuyết phục, làm công tác tư tưởng. Không ngờ y lại còn chủ động đề xuất như thế.
Khi nói đến việc bàn giao thiết bị, một cảnh tượng thú vị hiện ra. Microphone kẹp áo được tháo ra, thay thế; chiếc đồng hồ đeo tay được đổi bằng một loại khác; điện thoại di động bị cạy nắp, gắn thêm thiết bị. Lại còn buộc một thứ gì đó vào bắp chân Mộc Lâm Thâm, quấn chặt bằng băng dính. Tất cả đều là thiết bị thu phát tín hiệu từ xa, nếu không nhìn kỹ, sẽ khó lòng nhận ra đó là đồ cải trang, giả mạo.
Chẳng rõ nội tuyến có thực sự thấu hiểu điều này hay không, nhưng trong mắt cảnh sát, đây là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Nếu như bị đối phương bắt tại trận, bị đánh cho nằm liệt giường vẫn còn là may mắn. Viên cảnh sát đóng giả nhân viên bảo dưỡng dặn dò: “Chủ yếu là nơi chúng thu tiền, cậu cố gắng chụp được rõ mặt những kẻ thu tiền, cùng với số hiệu của các máy POS. Trước khi chúng tôi tổ chức hành động, cố gắng ngăn chặn chúng kịp thời che giấu hoặc tiêu hủy chứng cứ.”
Mộc Lâm Thâm gật đầu, vẫn hứng thú săm soi mấy thứ đang gắn trên người mình. Viên cảnh sát đứng đầu thấy y như một đứa trẻ đang tò mò với món đồ chơi mới lạ, rõ ràng chẳng hề nhận thức được tình thế nguy hiểm của bản thân. “Thằng nhóc này còn quá non nớt,” hắn không khỏi chạnh lòng, nói: “Người anh em, phải hết sức cẩn thận đấy. Nếu xảy ra tình huống đột phát, e rằng chúng tôi sẽ không kịp trở tay đâu.”
“Tôi biết mình đang làm cái gì. Hiện giờ hơn hai mươi kẻ ở tầng trên kia đều coi tôi như lão đại, tôi nói gì chúng cũng răm rắp nghe theo.” Mộc Lâm Thâm khinh khỉnh nói.
“Bọn chúng đều nghe cậu á?” Viên cảnh sát đứng đầu không hiểu.
“Chứ còn gì nữa, các anh mà tới muộn thêm một ngày nữa, chắc tôi đã tự biến mình thành giáo chủ của cái tổ chức này mất.” Mộc Lâm Thâm đắc ý, với y mà nói thì chuyện này cũng có nhiều thú vui. Đối với người học môn tâm lý học tội phạm mà nói, cơ hội thực hành như thế này không hề nhiều, mà sân khấu để vận dụng kiến thức lại càng ít ỏi.
Thôi không nói nữa, viên cảnh sát kia lập tức ngậm miệng. Thằng nhãi này quả thực có chút tà dị. Viên cảnh sát đóng giả nhân viên bảo dưỡng đã gắn đồ xong, hướng dẫn Mộc Lâm Thâm cách sử dụng, chủ yếu là làm sao để chụp ảnh một cách kín đáo, không để lộ sơ hở. Mộc Lâm Thâm thì lại quan tâm chuyện khác, cất giọng chất vấn: “Này tôi bảo các anh, sáng nay là cơ hội tốt, cả người lẫn tiền đều tề tựu đông đủ ở đó, vì sao không xông vào? Còn đợi tới bao giờ nữa?”
“Không dễ như cậu nói đâu, còn phải truy lùng kẻ cầm đầu, xác định danh tính, bảo vệ chứng cứ, kiểm soát dòng tiền. Có vô vàn yếu tố phải cân nhắc kỹ lưỡng, hơn nữa, đây không phải là một địa điểm duy nhất, cần phải ra tay đồng loạt, phối hợp hành động ăn ý…”
“Thôi thôi, khỏi phải nói. Tôi thấy các anh chẳng qua là chê số tiền thu được quá ít ỏi, muốn vỗ béo chúng như lợn rồi mới ra tay làm thịt thôi chứ gì.”
Viên cảnh sát đứng đầu kiên nhẫn giải thích: “Cậu không hiểu. Người ta mà không thu tiền thì bắt thế nào? Đó không phải là chức trách của cảnh sát, đó là nhiệm vụ của cục quản lý thị trường và thuế vụ.”
“Các anh tới giờ vẫn còn quá mơ hồ nhỉ. Chúng đã thu tiền rồi đấy, thực ra việc tổ chức du lịch chính là một cách thức tẩy não tinh vi của bọn chúng. Còn cách nào hiệu quả hơn thế nữa sao? Đi cùng xe, ăn uống ngủ nghỉ, sinh hoạt cùng một chỗ, biết bao cơ hội. Bọn chúng đã sàng lọc người, thậm chí đã thu được không ít tiền trước cả khi đưa họ đến đây rồi.”
Cả đám cảnh sát chết sững. Ai ngờ việc đi du lịch lại là một cách thức tẩy não tinh vi đến vậy chứ, nhưng lời y nói lại nghe có vẻ hợp lý đến rợn người.
“Vậy bọn chúng còn tụ tập ở đây làm cái gì?” Một người khác đưa ra nghi vấn.
“Ai lại chê tiền bao giờ chứ? Tập trung tẩy não thêm một lần nữa, chứng kiến thực lực của công ty, để những kẻ chưa gia nhập nhanh chóng nộp tiền tham gia, còn những kẻ đã gia nhập thì một lòng một dạ, hăng hái phát triển thêm tuyến dưới cho chúng. Giống như các anh huấn luyện, bồi dưỡng ấy, thống nhất tư tưởng, nâng cao nhận thức, đồng tâm hiệp lực đưa sự nghiệp từ thắng lợi này đến thắng lợi huy hoàng hơn.” Mộc Lâm Thâm dùng giọng điệu khoa trương, hoàn toàn là thuận miệng bốc phét để dọa cho đám ngốc kia một phen.
Đám cảnh sát nghe xong, mặt tái mét. Cứ lo sợ ra tay quá sớm sẽ không bắt được đủ tiền, nhưng nghe Mộc Lâm Thâm nói thì có vẻ như đã quá muộn rồi. Viên cảnh sát đứng đầu nói, mau báo về trung tâm chỉ huy để hành động. Viên cảnh sát đóng giả nhân viên bảo dưỡng nói chắc chắn sẽ hành động trước tối, còn bảo Mộc Lâm Thâm: “Thời điểm hành động cụ thể sẽ phụ thuộc vào tín hiệu cậu đưa ra. Theo như phán đoán ở trung tâm, số khách từ xa tới vẫn sẽ có thêm một đợt nữa đổ về, khi đó sẽ là thời cơ ra tay lý tưởng nhất.”
“Vậy thì chuẩn bị đi vào 17 giờ chiều.” Mộc Lâm Thâm nói.
“Hả, cậu biết thời gian chính xác à?” Viên cảnh sát đóng giả nhân viên bảo dưỡng sửng sốt.
“Anh nói thừa thãi làm gì, bọn họ tới là để nghe tôi thuyết giảng, chẳng lẽ tôi lại không biết giờ giấc sao… Tôi đi đây, các anh đợi đấy, lát nữa tôi sẽ truyền tin cho các anh.” Mộc Lâm Thâm nói xong xoay người vẫy tay bỏ đi, men theo cầu thang bộ lên tầng trên, rồi biến mất vào thang máy của công ty.