Đứng trên tầng hai mươi lăm của tòa nhà nhìn xuống, bất kể là người hay xe cộ đều bé tí tẹo. Mộc Lâm Thâm thấu hiểu tâm lý của nhiều kẻ khi đứng từ trên cao nhìn xuống, cái cảm giác thống trị thế gian, chà đạp vạn vật dưới chân, khiến lòng người dâng trào sự đắc thắng. Hắn cũng thử nhắm mắt, hình dung mọi thứ xung quanh là thật, mình là tổng giám đốc một công ty mang tầm vóc quốc tế, muốn tìm kiếm chút cảm giác siêu phàm, nhưng chẳng mảy may cảm nhận được gì. Chẳng phải sức tưởng tượng của hắn kém cỏi, mà gã dám khẳng định, đây chắc chắn không phải thứ mình khao khát.
Chốc lát sau, Giả Phương Phi quay lại, hơi khom người trước Mộc Lâm Thâm: "Đúng là danh bất hư truyền, ông chủ rất coi trọng kiến nghị của anh."
"Đừng khách khí, đó là việc nên làm thôi mà." Mộc Lâm Thâm làm động tác phất tay ưu nhã.
"Vậy phương hướng giải quyết cụ thể là thế nào?" Giả Phương Phi bước tới bên cạnh Mộc Lâm Thâm đang đứng bên cửa sổ, ngước mắt nhìn hắn. Tuy cô đi giày cao gót, nhưng vẫn thấp hơn hắn không ít, điều này khiến cô hơi chút bất ngờ, vì thoạt nhìn, y không cao đến thế, có lẽ do vóc dáng thanh thoát khiến người ta đánh giá không đúng.
Mộc Lâm Thâm nghiêng đầu, chú ý thấy Giả Phương Phi mang một chiếc dây chuyền bạc lấp lánh, nhỏ thôi, nhưng cũng bại lộ thân phận của cô. Hắn liền đưa tay tới. Giả Phương Phi mặt tức thì biến sắc, tuy không có hành động gì, nhưng đôi mắt chợt lóe lên vẻ cảnh cáo lạnh lẽo như băng giá. "Trước tiên đừng hỏi phương thức giải quyết, tôi nói với cô chi tiết thứ hai phải chú ý." Mộc Lâm Thâm thản nhiên vươn tay qua cổ Giả Phương Phi, nhẹ nhàng nâng tóc cô lên, tháo chiếc dây chuyền. Động tác của hắn khéo léo, không hề chạm nhiều vào da thịt nàng. Y nắm lấy tay cô, đặt sợi dây chuyền vào lòng bàn tay nhỏ nhắn: "Loại dây chuyền bạc giá rẻ này không nên xuất hiện trên cổ một thư ký giám đốc công ty lớn, nếu không sẽ bại lộ hiện trạng kinh tế eo hẹp của cô đấy."
Ánh mắt Giả Phương Phi tức thì dịu đi: "Vậy tôi nên mang trang sức gì?"
"Không cần gì hết, vẻ đẹp tự nhiên của cô đã là trang sức tốt nhất rồi, cũng là thứ dễ gây thiện cảm với người đối diện nhất." Mộc Lâm Thâm khéo léo khen một câu làm Giả Phương Phi không giấu được nụ cười vui vẻ. Hắn bổ sung: "Nếu trong trường hợp nhất định phải phối hợp trang sức, vậy thì dùng thứ không dễ nhận ra như phỉ thúy hoặc ngọc, trừ khi đối phương cầm lên soi kỹ, nếu không dứt khoát không thể chỉ bằng mắt thường mà nhận ra."
Sự tự tin cùng kiến thức sâu rộng đó, khiến Giả Phương Phi không thể không thán phục, bất giác lại hỏi: "Tổng giám đốc Lâm, còn gì nữa không?"
"Còn nữa… Giữa chúng ta phải chăng nên có chút gì đó mang tính thực chất không?" Mộc Lâm Thâm hơi ngả người tới gần mặt Giả Phương Phi, khóe miệng nhếch lên cười đầy tà khí, đôi mắt hơi hạ xuống liếc qua xương quai xanh của cô, bản sắc bại lộ rõ ràng.
Giả Phương Phi tức thì nghiêm mặt, nhưng không hề lùi bước: "Anh không thấy hơi sớm à? Định dùng tôi như thư ký thật sao?"
"Tất nhiên rồi, thư ký Lâm, đó không phải là chức trách của cô à?" Mộc Lâm Thâm đứng thẳng lên, mặt nghiêm túc: "Tôi không thấy thời gian này còn sớm nữa, chẳng lẽ cô có thói quen ăn tối muộn?"
À, Giả Phương Phi chớp mắt hiểu ra, cái tên này cố ý trêu ghẹo để cô suy nghĩ theo hướng lệch lạc, đợi cô hiểu lầm rồi, hắn sẽ thành chính nhân quân tử.
Cảm xúc liên tục bị Mộc Lâm Thâm đẩy lên, kéo xuống, Giả Phương Phi cảm thấy tâm lý mình chông chênh, bất ổn. Nàng khó chịu xoay người, bước đến mở cửa: "Được rồi, ăn cơm thôi."
Mộc Lâm Thâm dùng hai ngón trỏ chỉnh lại cổ áo, một tay đút túi quần, không hề liếc nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia mà thẳng tiến về phía cửa. Hắn biết, dù nàng ta có vẻ ngoài lạnh lùng, bất động, nhưng sâu thẳm trong lòng đã bắt đầu dao động. Những khó khăn chưa được tháo gỡ, sự tò mò chưa được thỏa mãn, tất cả sẽ dẫn dắt nàng, từng bước, từng bước lún sâu vào vòng tay hắn...
Đồng Quan vẫn tĩnh lặng như tờ, nhưng ngoài kia, một cơn bão tố ập đến bất ngờ đã gần đến hồi kết.
Mười lăm giờ chiều, tại trấn Tam Gia, Du Lâm, công an địa phương phối hợp cùng cơ quan quản lý thị trường bất ngờ đột kích hai địa điểm đa cấp đang tẩy não, giải cứu thành công bốn mươi bảy nạn nhân bị giam lỏng trái phép. Mười sáu giờ ba mươi phút, tại Tương Trang, ngoại ô thành phố Trường An, đồn cảnh sát sở tại được sự hỗ trợ của cơ quan quản lý thị trường, đã kiểm tra và đóng cửa một đội ngũ đa cấp đang ngang nhiên tổ chức giảng bài. Tại hiện trường, thu được hơn một nghìn sản phẩm không giấy phép, nhân viên bị tạm giữ thẩm tra lên tới một trăm bảy mươi mốt người. Bọn chúng cực kỳ tinh vi khi thuê hẳn một giáo đường Công giáo tại địa phương, thậm chí ngay cả vị cha xứ tại đó cũng bị biến thành cấp dưới của chúng.
Mười tám giờ tối, hình ảnh hiện trường cuộc hành động tại huyện Duyên Biên truyền tới tổ chuyên án, giải cứu năm mươi mốt người. Một ống kính đặc tả, chỉ riêng các loại bút ký làm giàu do nhân viên đa cấp viết đã chứa đầy hai bao tải, cho thấy bọn họ đã bị tẩy não sâu sắc đến mức nào.
Mười chín giờ ba mươi phút, chủ nhiệm Phạm Văn Kiệt sau khi lên sở công an tỉnh báo cáo đã quay trở về. Ông ta tới nhà ăn, bảo phục vụ viên mở kênh thời sự tỉnh, tin tức tổng hợp đã đưa tin địa phương đả kích đa cấp phi pháp. Ông ta xem hết từ đầu tới cuối, đôi đũa vẫn chưa hề động tới. Sau đó, ông gọi Lạc Quan Kỳ và Diệp Thiên Thư tới văn phòng tổ chuyên án.
Tin tức này đối với tổ chuyên án mà nói cũng hết sức bất ngờ. Mệnh lệnh là do sở công an trực tiếp phát ra, mặc dù mọi người không vui, nhưng cũng chẳng ai quy định rằng chỉ tổ chuyên án bọn họ mới có quyền đả kích đa cấp, nên tất cả chỉ đành im miệng. Có điều ai cũng nghi hoặc là, đây chỉ là hành động nhỏ, cào được lớp da đám đa cấp thôi, căn bản không cần quy cách cao tới mức do sở tỉnh ra lệnh, còn đưa lên TV tuyên truyền ầm ĩ thế này. Người dân bình thường nhìn vào thì đúng là thành tích lớn, bắt bao nhiêu người, cứu bao nhiêu người, nhưng họ biết, chẳng định tội được ai, chẳng thu được tiền, lại tốn tiền trả những người kia về địa phương. Diệp Thiên Thư càng thêm thấp thỏm, nỗi bất an dâng trào. Hắn biết rõ có những kẻ đang nhăm nhe vị trí tổ trưởng của mình. Chẳng lẽ, tất cả chỉ là một màn kịch tạo dư luận?