“Lừa đảo kỳ thực cũng là một loại tâm lý học. Tất nhiên, đại đa số những kẻ lừa đảo không hề hiểu hành vi của chúng dựa trên việc lợi dụng những hoạt động tâm lý tinh vi trong con người. Chúng chỉ đơn thuần học mánh khóe, chỉ biết bề ngoài mà thôi.” Mộc Lâm Thâm kiêu ngạo khoe khoang, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: “Anh coi việc tôi làm là ghê gớm, nhưng với người nghiên cứu tâm lý học thì nó rất đơn giản. Trước tiên, tôi để chúng thăm dò thông tin về tôi, bọn chúng coi tôi là kẻ làm giấy tờ giả, lập tức có được lợi thế tâm lý. Như vậy, sự cảnh giác của chúng sẽ giảm xuống đáng kể. Lừa mấy tên ngốc không có cảnh giác, anh bảo tôi còn cần phải luyện tập cho thành thục nữa sao?”
“Không phải tôi nói với anh rồi à, khi tôi ở trường học còn chơi trò cao cấp hơn nhiều. Chúng tôi thích nhất là lợi dụng những hiệu ứng tâm lý để lừa nhau, tất nhiên bọn họ ai cũng cảnh giác cao độ.” Ngốc Đản mím chặt môi. Thằng nhãi này trơn như chạch, khó mà nắm thóp được, lời lẽ của y luôn rất hợp lý, khiến người ta không thể bắt bẻ: “Vậy thuê xe thì sao? Giấy tờ giả rõ ràng như vậy, đây không phải thủ đoạn lừa đảo hay tâm lý học gì. Sao cậu biết họ sẽ cho cậu thuê?”
Ý của Ngốc Đản là muốn chứng minh Tiểu Mộc đã từng dùng giấy tờ giả để thuê xe.
“Ngốc Đản, nếu... tôi nói là, nếu như sau này anh sang Mỹ sống lâu dài, muốn sống tử tế ở đó, tôi đề nghị anh nên dành thời gian nghiên cứu hai thứ, đó là bảo hiểm và thuế...” Mộc Lâm Thâm lại tiếp tục ra vẻ dạy đời Ngốc Đản một trận. Y giải thích, các công ty cho thuê xe đều có bảo hiểm toàn diện. Với những chiếc xe cũ nát, niên hạn sử dụng không còn nhiều này, người ta còn mong nó bị mất, bị trộm, bị lừa đi chứ, sau đó là báo cảnh sát để công ty bảo hiểm bồi thường. Đừng nói chuyện mất xe bình thường, còn có vụ án mấy công ty này cố tình làm mất xe để đòi tiền bảo hiểm:
“À, anh định nói là công ty bảo hiểm không phải bọn ngốc, tôi biết họ cũng biết chứ gì? Đúng, nhưng lợi ích của công ty và lợi ích của nhân viên khác nhau. Công ty cho thuê xe và nhân viên bảo hiểm đồng mưu, ăn chia khoản tiền này.”
“Cho nên, trong trường hợp này, chúng ta phạm tội, kẻ được lợi lại là công ty bảo hiểm. Vậy sao họ phải săm soi kỹ chứng minh thư của anh làm gì?”
Ngốc Đản nghe mà hoa cả mắt. Chất vấn mãi mà không ra điều mình muốn hỏi đã đành, càng chất vấn lại càng để lộ sự nông cạn trong kiến thức của một cảnh sát. Hắn bực bội xua tay: “Không nói nữa!”
Nhưng mà Mộc Lâm Thâm vừa mới bị hắn khơi dậy hứng thú nói chuyện, làm sao y chịu dừng lại dễ dàng như thế được chứ. Y tiếp tục ra vẻ dạy bảo: “Ngốc Đản, anh khó chịu cái gì chứ? Trách nhiệm của cảnh sát là duy trì trật tự, còn về việc lề thói xuống cấp, đạo đức suy đồi, đó không phải là trách nhiệm của các anh. Những khiếm khuyết cố hữu của chế độ không phải chỉ dựa vào nỗ lực của một hai người mà có thể bù đắp được... Cho nên đừng quá dốc sức cho sự nghiệp. Anh dồn quá nhiều tâm huyết vào đó, cuối cùng kẻ thiệt thòi chỉ là anh mà thôi.”
Câu nói này làm Ngốc Đản nổi giận lôi đình. Hắn quay đầu nhìn, vẫn không thấy xe đuổi theo, đôi mắt tóe lửa nhìn chằm chằm Mộc Lâm Thâm: “Cậu đừng lên mặt dạy đời với tôi. Sao tôi cảm thấy như mình bị cậu lừa gạt thì phải?”
“Anh mắc lừa cái gì chứ?” Mộc Lâm Thâm mở to đôi mắt ngây thơ hỏi lại.
“Nếu bọn chúng đuổi theo chúng ta thì có khả năng tiếp tục chấp hành nhiệm vụ. Nếu bọn chúng không tới, cậu vừa vặn có thể mượn cớ này mà nghênh ngang bỏ đi đúng không?” Ngốc Đản tỉnh ngộ. Nghe lời y nói, Ngốc Đản chợt hiểu ra: mong thằng nhãi ranh này hết lòng vì nhiệm vụ thì đừng mơ. Y quá xảo quyệt, dùng trò này thì dù có bỏ đi cũng chẳng ai có thể bắt bẻ được.
Mộc Lâm Thâm cười rạng rỡ: “Đó chính là phẩm chất mà một tội phạm trí tuệ cao phải có. Không đạt được mục đích chính thì cũng phải đạt được mục đích phụ, không bao giờ thua trắng tay. Cả hai kết quả này với tôi mà nói là trăm lợi mà không một hại nào.”
“Cậu đợi đấy cho tôi. Nếu như rời khỏi địa phận này mà bọn chúng vẫn chưa có phản ứng gì, tôi nhất định sẽ bóp chết cậu.” Ngốc Đản điên lắm, nhưng bây giờ hắn như bị buộc dây thừng vào cổ rồi, chỉ còn cách tiếp tục đi thôi.
Hai người cứ thế chửi bới, lăng mạ nhau, tốc độ xe vẫn không giảm đi chút nào.
Thực ra đối phương đã đuổi theo rồi, thực sự là đuổi theo rồi, chẳng qua là xuất phát chậm mất mười mấy phút. Mà chiếc xe phía trước lại chạy rất nhanh, đuổi mãi không thấy bóng dáng đâu, khiến Đồ Thân Hào còn hoài nghi là nhầm hướng. Tên thủ hạ ở công ty cho thuê xe báo về, theo định vị hiển thị, xe vẫn ở trên cao tốc, đi theo hướng ra khỏi tỉnh. Lúc này Đồ Thân Hào mới tăng tốc, dốc toàn lực truy đuổi.
Trên xe chắc chắn có định vị rồi. Bây giờ hắn chỉ sợ là hai tên phá hoại đó đỗ xe ở nơi nào đó tháo định vị ra, sau đó bán xe như bán sắt vụn. Thế thì chúng có thể bốc hơi khỏi cõi đời này rồi.
Hai chiếc xe cùng truy đuổi. Sau khi chiếc Lexus đắt tiền của Đồ Thân Hào tăng tốc thì bỏ xa chiếc xe thương vụ thuê của Đại Đầu và Đại Chủy. Dương Mộng Lộ nhìn qua gương chiếu hậu, không còn thấy chiếc xe kia nữa, lại thấy Đồ Thân Hào mặt đỏ bừng bừng vì kích động, liền buột miệng hỏi: “Giám đốc Đồ, anh không sao đấy chứ? Xe đi quá nhanh rồi đấy.”
“Nhân tài, nhân tài...” Đồ Thân Hào lẩm bẩm.
“Anh nói hai người bọn họ ấy à?”
“Đương nhiên rồi, chứ còn ai vào đây nữa. Tôi vừa mới hiểu bọn chúng làm thế nào. Đầu tiên là giả vờ mua giấy tờ giả, sau đó mò tới hang ổ của tên đó. Khống chế hắn, dùng chính hang ổ của hắn để thế chấp, lừa ba vạn tệ từ Mã Thổ Chuy.”
Dương Mộng Lộ nhíu chặt mày. Chơi kiểu này không chỉ ác độc, mà còn phạm không biết bao nhiêu luật, nhất là lừa tiền của bọn cho vay nặng lãi. Không chỉ là to gan, mà là gan trời!
“Tôi đã đánh giá thấp chúng rồi. Bảo sao mấy ngày liền chúng ở lỳ trong nhà, không đi đâu cả. Chắc chắn là lên kế hoạch làm vụ lớn để chuồn. Trong cái nghề cho vay nặng lãi, có kẻ nào không phải là mắt tinh như lửa, lòng dạ xảo quyệt? Lừa được chúng là điều cực kỳ khó, chưa kể, có ai ngay từ đầu đã dám nghĩ tới chuyện lừa gạt chúng hay không... Không dễ, bọn chúng không hề có chứng minh thư, rốt cuộc đã khua môi múa mép thế nào mới lừa được Mã Thổ Chuy chứ?” Đồ Thân Hào vô cùng hưng phấn. Điều khiến hắn thay đổi ý định là hai tên kia không dùng bạo lực mà chỉ dựa vào tài ăn nói, lại còn gan lớn như vậy. Hai năng lực đó chính là loại nhân tài mà hắn luôn khao khát bấy lâu.