Quả thực là rất linh hoạt. Nếu là cảnh sát bắt giữ, ai dám mạnh tay đến vậy? Bốn kẻ xấu số bị ném thẳng vào ghế sau chiếc xe việt dã, tiếng rên rỉ đau đớn vẫn văng vẳng, hòa lẫn mùi tanh nồng của máu tươi đang rỉ ra từ vết thương. Ngốc Đản nhanh nhẹn nhảy lên xe, lướt qua những vết thương, xác định không có gì nghiêm trọng đến mức cần xử lý tức thì. Hắn giật lấy còng tay từ Liên Cường, lạnh lùng khóa chặt từng người. Đại Chủy và Đại Đầu, dù đã xác nhận được suy đoán từ trước, nhưng chẳng chút vui vẻ nào, nỗi sợ hãi lạnh buốt khiến toàn thân họ run rẩy bần bật.
"Đại Đầu, Đại Chủy, dù sao cũng có thời gian làm huynh đệ. Vậy nên, tao cho bọn mày một cơ hội để lập công chuộc tội... Nói đi, ai đã sắp xếp bọn mày ở đây, chuẩn bị đón ai?"
Ngốc Đản không quanh co, hắn biết rõ địa vị của hai tên này trong tổ chức. Tuy chúng vô dụng, không làm được việc lớn, nhưng độ tin cậy lại rất cao. Thời khắc này mà được bố trí đợi sẵn ở đây, vậy nhân vật sắp được đón đi chắc chắn không phải kẻ tầm thường.
"Không nói chứ gì? Bọn mày cứ nhìn đi, hôm nay còn ai đi được nữa không?"
Trong cái vệt sáng lờ mờ còn sót lại của buổi chạng vạng, bốn kẻ bị bắt giam rùng mình khi thấy một chiếc xe khách lớn nặng nề đỗ xịch. Từng đợt người ào ào trút xuống xe như lũ lượt sủi cảo đổ vào nồi, không một ai mang dáng vẻ du khách thông thường. Chúng lầm lũi, hối hả theo cửa sau, biến mất hút vào sâu bên trong tòa nhà. Ngốc Đản lại tiếp tục chỉ, gần đó có thêm vài chiếc xe khách nữa, những người trên xe ăn mặc giống khách du lịch, đang theo chỉ huy tản ra khắp nơi. Đại Chủy biết xong rồi, giờ che giấu cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hắn líu lưỡi, run rẩy nói: "Tôi nói, tôi nói... Ông chủ Giả bảo chúng tôi, chúng tôi đợi ở đây?"
"Ông chủ Giả nào?" Ngốc Đản truy hỏi, giọng điệu sắc lạnh.
"Tôi, tôi không biết tên là gì, chỉ biết là nữ, hình như là thân thích của ông chủ Hà." Đại Chủy ấp úng, thân phận của chúng đâu biết được nhiều, bảo gì làm nấy.
Giả Phương Phi.
Chẳng lẽ ông chủ Giả luôn ẩn mình bấy lâu nay chính là cô ta?
Dù đã biết ông chủ Giả là người đứng sau điều khiển toàn bộ chuyện này, nhưng ai lại ngờ đó chính là Giả Phương Phi, người suốt ngày đi qua đi lại trước mặt bọn họ? Nghĩ lại thì, đó không phải là cách ngụy trang hoàn hảo nhất sao? Ngốc Đản lập tức nhảy xuống xe, rút điện thoại báo về nhà, cập nhật tình hình mới nhất.
16 giờ 50 phút, Mộc Lâm Thâm đứng lặng trước gương, đôi tay khẽ vuốt lại trang phục. Một tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên, đủ để phá vỡ sự tĩnh mịch. Y nhàn nhạt cất lời: "Mời vào."
Lời vừa dứt, vẻ mặt y cũng chuyển sang vẻ trang trọng đến lạ. Nhìn người trong gương, ngay cả chính bản thân y cũng cảm thấy đôi chút xa lạ. Vốn dĩ trước kia y để mái tóc dài lãng tử phóng túng, giờ đây là tóc ngắn cắt tỉa gọn gàng, quy củ. Vốn dĩ vẻ mặt lúc nào cũng tùy tiện, lười nhác, bây giờ thì... Gương mặt này phải nói thế nào đây? Có những khoảnh khắc, khi đứng trước đám đông, dùng ngôn từ, dùng cử chỉ hành vi đầy tính ám thị tâm lý để mê hoặc người ta, y tưởng chừng đã chạm đến thứ mình tìm kiếm. Nhưng cảm xúc qua đi, hình như cũng chỉ đến vậy. Thôi, nghĩ nhiều làm gì chứ. Cứ đóng tốt vai diễn tổng giám đốc Lâm này đi. Đây là lần lên sân khấu cuối cùng của mình rồi. Diễn xuất thế nào thì y không lo, điều y lo là, sau khi xong chuyện này sẽ ra sao kìa... Cái cuộc sống cả ngày trên xe, đi khắp nơi diễn giảng đó, tuy không phải thứ y theo đuổi, nhưng không thể nói là không thú vị. Kết thúc rồi, không lâu nữa chắc sẽ được về nhà. Nhưng nghĩ tới Thượng Hải, y lại không còn mong đợi như trước, thậm chí có chút trống rỗng, vì về rồi thì làm gì? Chẳng lẽ lại suốt ngày rảnh rỗi giống như trước kia?
Cánh cửa khẽ mở, tiếp đó là tiếng giày cao gót lạch cạch. Lỗ tai Mộc Lâm Thâm giật giật, trong lòng ngạc nhiên: không phải Giả Phương Phi mà là người khác. Tiếng giày cao gót của Giả Phương Phi vốn dồn dập, gấp gáp, tựa như một nhịp điệu bất an. Nhưng tiếng bước chân vừa lướt vào lại chậm rãi, nhẹ nhàng đến lạ, như một bóng ma đang dò dẫm.
Dương Mộng Lộ bước vào, nhìn thấy cửa phòng vệ sinh đang hé mở. Tiểu Mộc đứng trước gương, đầu ngẩng cao, cằm hơi nhếch lên kiêu ngạo, có đôi phần lạnh lùng, nghiêm túc... À, có lẽ nên gọi đây là Tổng Giám đốc Lâm mới đúng.
"Cậu không quay đầu lại xem là ai à?"
"Dùng trái tim lắng nghe là đủ rồi, không cần phải nhìn." Mộc Lâm Thâm mỉm cười nói.
Hai người họ vẫn thường dùng những ngôn từ đầy ẩn ý để trêu đùa, vờn nhau. Nhưng lúc này, Dương Mộng Lộ dường như bị câu nói đó làm xúc động. Cô đi nhanh tới, bước vào phòng vệ sinh, đóng sập cửa lại.
Mộc Lâm Thâm ngạc nhiên nhìn Dương Mộng Lộ. Chiếc áo sơ mi trắng, váy ngắn màu xám cùng tất lưới đen quyến rũ, trên người cô tỏa ra mùi nước hoa thanh lịch, quý phái. Chỉ là gương mặt lại như có chất chứa tâm sự: "Chị có biết việc làm này của chị có thể dẫn tới hậu quả nghiêm trọng không? Tôi là người có sức kiềm chế thấp lắm đấy, nhất là với mỹ nữ như chị."
Thế nhưng lần này Dương Mộng Lộ không hề cười đùa. Cô tiến đến gần thêm một bước, hạ thấp giọng xuống nói với y: "Nghe tôi, mau đi đi." Nói xong, cô còn nhét vào tay Mộc Lâm Thâm một chiếc thẻ. Mộc Lâm Thâm ngây ra, không hiểu chuyện này là thế nào. Y nhìn chiếc thẻ trong tay, mới dám tin điều mình vừa nghe: "Ý chị là gì, hai chúng ta tư bôn à?"
"Được thôi, nhưng trong thẻ chỉ có mười vạn, cậu cũng không nuôi được tôi đâu." Dương Mộng Lộ khẽ đưa tay, vuốt ve khuôn mặt Mộc Lâm Thâm với ánh nhìn đầy xót xa. Cô kéo y ghì xuống, để vầng trán hai người chạm vào nhau, giọng nói thầm thì như một lời cảnh báo từ cõi mơ, pha lẫn sự khuyên nhủ của người chị trước đứa em thơ dại đang đứng bên bờ vực: "Cậu vẫn chưa hiểu ra sao? Màn kịch lừa đảo này sắp hạ màn rồi, cảnh sát đã chực chờ ập vào. Nếu cậu không chạy ngay, cậu sẽ trở thành kẻ chủ mưu đấy." Cảnh sát? Cái gì? Sao cô ấy biết? Nếu biết rồi sao còn ở đây... Không thể nào, không thể nào, đầu óc Mộc Lâm Thâm rối bời. Chủ yếu là vì y dám khẳng định bà chị này không phải cảnh sát, sao lại nói với mình những câu ấy? Y không dám nói mình phục vụ cho tổ chức kia. Không phải biến cố bất ngờ làm y tư duy trì trệ, chủ yếu vì dự liệu không đúng, bộ óc của y muốn chạy quá tải luôn rồi: "Còn chạy được sao?"
"Chạy được... Nhưng thêm một lúc nữa thì không chạy được đâu. Đi thang máy xuống tầng hầm đi, chúng ta thoát đi từ bãi đỗ xe... Tôi đợi cậu đó." Dương Mộng Lộ nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. Đang nói thì nghe thấy tiếng người gọi cùng tiếng gõ cửa dồn dập. Cô hôn chụt lên trán Mộc Lâm Thâm một cái rồi mở cửa phòng vệ sinh đi ra.