Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3809 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 157
Thỏa mãn - Thượng

❊ ❊ ❊

"Cố Thanh, ta muốn làm tân nương của ngươi!"

Dương Xuân nhìn y ánh mắt dâng lên cảm giác chua xót, hắn muốn được làm tân nương của Cố Thanh, chí ích phải có một danh phận đường hoàng.

Nhưng hắn không cầu hai nhà hoà hợp, chỉ cầu được cùng y bái đường, vén khăn trùm đầu.

Bỗng dưng trong lòng hắn tham muốn được làm một tân nương, khoác lên người một bộ hỉ phục, mang theo bao nhiêu vui sướng cùng y kết bái phu thê.

Thế nhưng Cố Thanh không đáp lại, ngược lại còn hờ hững cho qua. Y mặc định không thể cùng Dương Xuân sánh đôi, bởi vì giữa bọn họ không thể tồn tại được hai từ bách niên.

Ràng buộc y không muốn!

Một khi bọn họ kết bái, cũng đồng nghĩa đến việc cả đời này Dương Xuân là thê tử của y. Nếu như ngày sau Cố Thanh quy sẽ tiên, Dương Xuân sẽ trở thành một góa phụ đúng nghĩa, vậy sao này hắn còn tìm được ai khác nữa?

"Xuân nhi... ngươi nên suy nghĩ thật kỹ đi... ta không muốn ngươi phải khổ sở!" Cố Thanh nhẹ giọng vuốt ve tấm lưng gầy gò của hắn, từng đầu chí cuối động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Thế nhưng lời nói này không hề khiến Dương Xuân thỏa mãn, ngược lại còn cảm thấy mình đang bị từ chối.

Hắn trầm ngâm một lát rồi kéo Cố Thanh đến gần, bàn tay thon dài thẳng thừng động xuống đai lưng y.

Khẽ kéo nhẹ đai lưng, phút chốc ngoại y đã thùng thình.

"Xuân nhi ngươi muốn làm gì, không được... không được động vào chỗ đấy!"

Nhưng Dương Xuân đây là muốn gạo nấu thành cơm, có như vậy Cố Thanh mới không thể từ chối hắn.

Phút chốc làm cho Cố Thanh sững người y nắm chặt tay Dương Xuân không cho hắn động đậy.

Tuy nhiên người này quả thực gan rất lì cư nhiên vây lấy y không buông.

"Đừng giả vờ ta biết ngươi cũng rất thích, hà tất phải tự mình kìm nén? Chân ngươi cũng run lên rồi đừng có cố chấp như vậy nữa, Cố Thanh chúng ta động phòng đi!"

Vừa nghe đến hai từ động phòng hai con ngươi của Cố Thanh phẳng lặng không chớp.

Y ngẩn người trong miệng lặp đi, lặp lại hai từ động phòng!

Cố Thanh thừa biết hai từ động phòng này có nguyên căn rất lớn, chung quy một khi đã động phòng cũng là chính thức đánh dấu Dương Xuân là của y.

Không ngờ Dương Xuân lại nghĩ đến biện pháp này muốn ép y cùng hắn động phòng.

"Xuân nhi không được làm càn!" Tức giận lắc nhẹ bả vai hắn.

"Vì sao ta lại không được làm càn? Cố Thanh người nói cho ta biết vì sao ta lại không được làm càn?" Dương Xuân càng nói càng tiến tới, người trực tiếp đè lên Cố thanh, tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má hóp sâu của y, khỏe mắt hơi cay...

Cánh môi màu đào nhẹ nhàng lướt trên môi y, giống như chuồn chuồn lướt... nhẹ nhàng chạm lên cánh môi kia.

Ánh mắt Dương Xuân nhìn Cố Thanh chăm chú tưởng chừng thời khắc này không muốn rời đối phương, hoặc là vừa mới nhắm mắt một cái Cố Thanh liền đi khuất dạng.

Cánh môi lại tiếp tục gặm nhấm, lần này Dương Xuân không nhẹ nhàng nữa mà là trực tiếp cắn xuống cánh môi tái nhợt của y, miệng luôn mút mát từng chút một... Đem đầu lưỡi cựa quậy sâu bên trong, không chờ hắn có cơ hội mở miệng cắn lại, Dương Xuân lập tức giữ thế thượng phong, không dễ gì tha cho đối phương.

"Xuân nhi... Xuân nhi mau xuống đi đừng mà..."

Tuy vậy Dương Xuân không những không xuống mà còn kéo quần tụt xuống.

Mạnh mẽ, dứt khoát đem vật bé nhỏ nhồi nhét vào bên trong người Cố Thanh.

Vật nhỏ vừa tìm được một nơi ở mới, lập tức ra vào liên hồi.

Cố Thanh nắm chặt đệm lót đến nỗi ứa ra mồ hôi, hai mắt mông lung nhìn Dương Xuân thô bạo trên giường.

Người này khắc trước vẫn còn ôn hòa, nhu thuận, lúc này đây lại như sói dữ liên tục cắn phá con mồi.

Dương Xuân nghiến răng nói: "Nếu như ngươi, nếu ngươi không muốn thú ta về làm thê tử... Vậy thì ta... ta sẽ làm phu quân của ngươi!"

Cố Thanh nằm dài trên giường, cả người vô lực nhìn Dương Xuân cứ như thế đem vật kia vừa ra vừa vào.

Dịch thể nhờn nhợt từ bên trong nhẹ nhàng lõm xuống ướt đẫm một mảnh chăn đệm.

Dương Xuân không dừng lại, giống như có một cổ khí lực thúc đẩy hắn tiếp tục chiếm lấy Cố Thanh, đem y hòa quyện vào trong cơ thể, thậm chí còn không muốn buông ra.

"Cố Thanh, Cố Thanh, mau gọi phu quân!"

Y giống như vừa bị hắn cho uống bùa mê, cứ như vậy gật đầu nghe răm rắp.

"Phu... quân..."

Dương Xuân mỉm cười gặm xương xương quai xanh xinh đẹp.

"Gọi lại đi, rõ một chút..."

Cố Thanh rất ngoan, nghe vậy liền gọi lại, hơi thở hồng hộc phả vào mang tai Dương Xuân.

"Phu quân, ngươi đừng thượng chết ta!"

Dương Xuân gật đầu, hai tay mơn trớn lên khối thịt rắn chắc, cơ bụng rõ múi, chạm đến đâu cũng cảm giác được sự mạnh mẽ.

Không ngờ vào một ngày đẹp trời, chính Dương Xuân đã đem cánh hoa này mạnh mẽ dập tàn.

"Thê tử của ta, thật sự rất phối hợp!"

Phong Lưu phóng khoáng, đây mới là tính cách của Dương Xuân.

"Hứa với ta, đời này ngoài ta ra, tuyệt đối không được ở bên cạnh kẻ khác!"

Dương Xuân nhỏ giọng nói khẽ vào tai Cố Thanh, buộc y hứa hẹn, song vẫn duy trì tư thế, không để người dưới thân di dời.

"Được! Ta hứa với ngươi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »