Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 159
vậy thì từ quan - thượng

❊ ❊ ❊

Cố Thanh chẳng nghĩ tới gần hắn đã yêu Dương Xuân như thế nào vì thế mặc cho Dương Xuân có ý tứ muốn vũ nhục, y vẫn không ngần ngại mà để Dương Xuân tùy ý chà đạp.

Bởi lẽ thứ mà Cố Thanh mặc định chính là bản thân đã từng làm những chuyện không tốt đối với Dương Xuân.

Cũng vì thế mới để cho người kia tùy ý đày đọa.

Sức khỏe của Cố Thanh không tốt, lại liên tục bị người kia ra vào trong thân thể, khiến cho Cố Thanh không thể nào chịu nổi. Cả người đau đớn khiến y chỉ có thể nằm xuống.

Cố Thanh ho nhẹ vài cái, ngay sau đó cả người đã không chịu nổi mà đổ rạp xuống, nhém xíu nữa là ngã xuống đất.

Y đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi vệt máu còn vương trên khóe môi, nhìn dòng chất lỏng màu đỏ đã thấm ướt hết chiếc khăn nhỏ. Cố Thanh mệt mỏi ngã người xuống, nhìn dòng thời gian dần trôi qua, thấm thoát chẳng lâu lắm y chỉ còn lại một cái xác trơ trọi.

Dương Xuân không hề biết Cố Thanh đang đối chọi với đau đớn như thế nào, chịu thống khổ ra sao.

Ngay cả thể xác và tâm hồn cũng gần như vỡ tan, lòng ngực của y vô cùng đau nhói, chẳng biết trái tim đã thủng bao nhiêu lỗ, phổi có còn nguyên vẹn hay không?

Ngược lại hết thảy ruột gan trong cơ thể, tất cả liệu có còn giữ yên vị trí hoặc là để lệch đi vài phân.

Cố Thanh không thể nhìn được lục phủ ngũ tạng bên trong hiện giờ ra sao, càng không thể tưởng tượng được ngày qua ngày y sẽ dần trở thành cát bụi.

Y nghe mấy lão già nói, cốt tro của người nên được rải xuống biển. Chỉ có hoà vào trong mặt biển, mới là biện pháp khiến con người mãi trường tồn, cốt tủy hoà theo dòng nước mặn đắng của đáy biển, trôi nổi khắp phương trời.

Nhưng Cố Thanh sẽ không tàn nhẫn như vậy, chí ích y muốn được chôn cất nơi quê nhà, mỗi ngày đều có thể dõi nhìn Dương Xuân, ở dưới Địa Phủ phù hộ cho hắn.

Mỗi lần Cố Thanh phát bệnh, đều bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc ngày chết của y đã đến chưa?

Hoặc là hôm nay?

Hoặc là ngày mai?

Rốt cuộc bao giờ y mới chết đây?

...

Hôm nay Cố Thanh vẫn yên ổn ở trong Vạn An Lầu, không đến quan phủ, cũng không biết bao trở lại nên đã giao hết tất cả nhiệm vụ đều để cho tri phủ đại nhân.

Lại một ngày trằn trọc không yên, Cố Thanh hôm nay rất mệt mỏi, thậm chí còn muốn nghĩ quẩn!

Bỗng nhiên rất muốn tự mình giải thoát, tuy vậy vẫn là không thể!

...

Cửa phòng đột nhiên bật mở, Dương Xuân nhẹ nhàng bước vào, trên tay còn mang theo một bát thuốc cùng với một đĩa bánh quế hoa.

"Hôm nay ngươi dậy thật trễ!"

Đêm qua Cố Thanh cứ bị Dương Xuân dày vò, đến lúc vừa chuẩn bị ngủ thì chứng bệnh kia lại trỗi dậy, khiến Cố Thanh không thể yên ổn an giấc.

"Hôm qua ta ngủ không ngon, hôm nay lại không muốn làm gì!"

Dương Xuân biết y đang bệnh nên mới mang thuốc đến.

"Ta thấy hôm qua ngươi vẫn còn rất ổn mà? Hôm nay lại bệnh nữa rồi, đại phu vừa mới kêu ta sắc thuốc này cho ngươi, nói là giúp ngươi dễ ngủ, ngươi mau uống khi nó còn nóng, nếu không sẽ chẳng thể khỏi bệnh!"

Cố Thanh cau mày nhìn chén thuốc trên tay Dương Xuân trong lòng dâng lên cảm xúc khó thở. Thuốc này vô cùng đắng, nó còn đắng hơn rất trăm ngàn lần loại thuốc khác, khi uống vào đắng cực kỳ, có thể lên tới xoắn não, thần kinh như bị đè nén, chẳng thể làm gì hơn ngoài nằm ngủ li bì.

"Ta không muốn uống, ngày mai ta nhất định phải đến quan phủ, nếu không sẽ bị cắt chức mất!"

Nghe Cố Thanh có ý định muốn đi, Dương Xuân lập tức cau mày khó chịu.

"Không được đi, ngươi ngày mai hãy từ quan đi, không cần làm quan nữa! Ngươi làm quan cũng chẳng có bao nhiêu bổng lộc.

Từ quan đi, ta sẽ nuôi ngươi, Vạn An lúc nào cũng đông khách, tiền vào vô cùng nhiều, người đừng nghĩ sẽ có thể rời khỏi đây!"

Cố Thanh lắc đầu từ bao giờ giờ phút này Dương Xuân cũng bắt y phải từ quan! Trước... làm quan cũng không dễ dàng gì, trải qua muôn vàn cái khổ từ một quan cao xuống còn một chức quan nhỏ nhoi, bấy nhiêu khổ cực đó vẫn chưa đủ khiến Cố Thanh buông bỏ.

"Sao ngươi lại biết bổng lộc của ta không cao cơ chứ? Ta nhận bổng lộc ngươi biết sao?"

"Vậy ngươi nói cho ta xem, bỗng lộc của ngươi là bao nhiêu?"

Cố Thanh không nói quả thật bổng lộc của y thực sự rất ít, nhưng dù sao cũng không muốn để Dương Xuân nuôi mình.

Y như thế sao có thể để Dương Xuân vất vả?

"Cố Thanh, nghe ta!"

"Nhưng mà ta vẫn muốn làm một chức quan nhỏ, dù sao... dù sao..."

"Ngươi không được nói nữa, ta không cho phép ngươi tiếp tục làm quan! Trước kia người cũng vì làm quan mà bỏ rơi ta, bây giờ ngươi lại còn muốn làm quan hay sao? Chức quan cũng chẳng còn cao ngươi làm thế nào cũng không thể thăng quan tiến chức, cho dù ngươi có lập được công trạng lớn lao cũng mãi giữ yên chức vị..."

Bởi vì trước đó nhạc phụ đại nhân của y đã từng làm những chuyện khiến cho triều đình căm phẫn, cho nên chức quan của Cố Thanh cũng vì thế mà bị tước đi.

Hiện tại cho dù y có lập bao nhiêu công trạng cũng không thể thăng lên một bậc nào.

"Nếu như vậy thì từ quan cũng chẳng sao, dù gì ta cũng không còn sức đến quan phủ!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »