Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 187
phu nhân rên rất mê người (h)

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành kéo y phục lên rồi gói Sở Diên trong chăn, hậm hực đi ra mở cửa.

"Phụ... hoàng..." Lý Thừa Húc lo lắng Sở Diên không ổn nên mới muốn tới nhìn một chút, nào ngờ vừa hay phá đám chuyện tốt của hắn.

Lý Thiên Thành nhíu mày nhìn hoang nhi đang cắn rứt lương tâm, trong lòng có chút bực tức. Giờ phút này, canh thế nào lại chọn ngay lúc hắn đang lên đỉnh.

"Tìm ta hay tìm phụ thân con?" Lý Thiên Thành lạnh lùng nói, còn không có ý định để Lý Thừa Húc vào trong.

"Con chỉ muốn xem phụ thân có ổn không..." Nhưng bây giờ hình như không đúng lúc cho lắm.

Nói xong Lý Thừa Húc liền cúi đầu, lùi về sau một bước.

"Con nhớ rồi, hình như Thừa Quân vừa gọi!" Nói đoạn co giò bỏ chạy, chỉ còn lại một mình Lý Thiên Thành đứng đây.

Hắn thở dài không muốn tốn thời gian, liền lập tức trở vào trong, khóa cửa lại, lần này còn lấy thêm hai cái ghế đẩu chắn ngang cửa.

"Để xem còn kẻ nào muốn vào!" Sau khi nhìn thấy tất cả đều đã đâu vào đó, Lý Thiên Thành mới an tâm đến bên cạnh Sở Diên.

"Ngươi muốn làm gì?" Sở Diên bó sát người lại muốn trốn.

Lúc này thật sự khiến Lý Thiên Thành phì cười, muốn trốn sao? Đừng quên ban đầu là ai đã chọn cùng hắn làm tình, bây giờ muốn bỏ trốn, dễ vậy sao?

Hắn sẽ đồng ý à?

Nằm mơ!

"Ta giúp ngươi giải rượu, ngươi nên cảm kích ta mới phải!"

Sở Diên đen mặt cứng họng không nói nên lời.

...

Lý Thiên Thành cười cười nhẹ nhàng tiếp tục việc của mình.

"Ưm... nhẹ một chút, liên tiếp như vậy ta không chịu được..." Sở Diên nhoài người đổ về trước, để trọng tâm không đặt nặng, cái kia cũng không đi vào quá sâu.

Bỗng một tiếng thét thật lớn.

"Á... khốn kiếp, chết ta rồi!"

"Thả lỏng đi, không vào được!"

Sở Diên cắn răng thả dốc, không phải y không muốn thả lỏng, mà vùng bên dưới không chịu nổi lực đạo rạo rực này.

Ngươi nên nhẹ nhàng mới là hắn mới đúng.

Sở Diên cố tạo một tư thế mềm mại nhất, để hắn có thể dễ dàng tiến sâu.

Lý Thiên Thành thỏa mãn với sự phối hợp này, ánh mắt dần hiện ra ý cười.

"Phu nhân ngoan quá, ta phải thưởng thêm!"

Phút chốc Sở Diên trợn mắt, bất kể là thưởng hay phạt đều có chung kết cục như nhau, bất luận là cái nào người chịu thiệt cũng là y cả.

Sở Diên rất muốn từ chối, nhưng vẫn là không kịp rồi.

"Ưm, đồ tồi!" Y đánh vào lòng ngực hắn, phút chốc rất muốn giết hắn.

...

Sau một hồi dây dưa triền miên, Sở Diên đã không còn một chút sức lực nào, y ngã gục suốt, lâm vào mê man. Một chút ý thức cũng không còn, hiện tại chỉ còn một chút nhận thức trong mơ hồ.

Y cảm nhận cả thân thể đã được nhấc bổng lên, tiếp theo là một dòng nước ấm nóng chạm vào da thịt y, và một bàn tay to lớn đang trượt lên, trượt xuống liên hồi.

Hình như lại được hắn kéo xuống hồ rồi, nước lúc này đã lạnh đi hơn ban đầu.

Tiếp theo... tiếp theo? Không còn tiếp theo nữa, Sở Diên đã đi sâu vào mộng đẹp.

...

Sáng sớm Sở Diên tỉnh dậy, việc đầu tiên là nhìn thân thể mình. Đầu y hiện tại rất đau, cũng bởi vì hôm qua uống quá nhiều, vì vậy hiện tại vô cùng choáng váng.

"Ưm, đau..." Sở Diên ôm cái eo nhức mỏi, liếc mắt nhìn đến bên cạnh thì thấy Lý Thiên Thành đang lõa thể.

Trong đầu Sở Diên không ngừng hiện lên những hình ảnh ám muội đêm qua.

Sở Diên không muốn tin là thật, y làm sao có thể cam tâm tình nguyện kêu hắn làm y kia chứ.

Y hoảng loạn vò đầu, không ngừng suy nghĩ, đêm qua chắc là không phải do y đâu nhỉ?

Là hắn, chính hắn đã cưỡng bức y, Sở Diên gật đầu cố cho là thật.

Trong lúc suy nghĩ, bỗng một bàn tay ấm nóng chạm vào eo y, kéo Sở Diên ngã xuống, sà vào lòng Lý Thiên Thành.

"Phu nhân sao thế?" Hắn dùng giọng ngái ngủ nói với y, âm giọng vẫn rất khàn, có lẽ chỉ vừa mới tỉnh ngủ.

Sở Diên lắc đầu nhìn hắn: "Tối... tối qua ta say?"

Lý Thiên Thành gật đầu thành thật nói.

"Hôm qua phu nhân uống say, ta phải giải rượu giúp ngươi!"

Sở Diên cắn răng nhắm mắt lại hỏi: "Thế... giải bằng cách nào?"

Lý Thiên Thành nhếch miệng cười, khóe môi vươn thành vòng cung.

"Đương nhiên là cởi hết y phục ngươi ra... sau đó..."

"Khoan đã, đừng... đừng nói nữa..." Sở Diên đen mặt vội lên tiếng, ngăn không cho hắn diễn lại cảnh tối qua.

"Phu nhân rên rất mê người!" Lý Thiên Thành cúi đầu, giọng nói ấm nóng phả vào tai y.

"..."

Phu nhân rên rất mê người, phu nhân rên mê người lắm... a không thể nào, y làm sao có thể rên đến mức đó?

Chết rồi, là do rượu hết!1

Nhẽ ra y không nên uống rượu, như vậy sẽ không ở trước mặt hắn dâm đãng như thế.

Có lẽ bây giờ trong đầu Lý Thiên Thành luôn là hình ảnh gợi dục đêm qua. Lúc này đây Sở Diên như người mất hồn, ý chí hầu như vụt tắt, thường ngày luôn miệng từ chối, tỏ ra thanh cao không thích mấy chịu động chạm da thịt này.

Hiện tại cũng là y nhưng lại mang một khuôn mặt câu dẫn cầu hắn đến thượng.

Có đánh chết y cũng không muốn nhận người đêm qua là mình, thật sự rất mất mặt.

"Suy nghĩ gì đó?" Lý Thiên Thành lập tức đánh tan suy nghĩ hiện tại của Sở Diên, lực tay không quá mạnh nhưng vừa đủ khiến Sở Diên giật bắn mình.

"Ta... ta... ngươi làm sao?" Y lắp bắp nhìn hắn, sau đó lắc đầu rồi cúi xuống, không thể để hắn nhìn ra tâm tư hiện tại của y được.

Cứ như thế Sở Diên lại cúi gằm đầu không để Lý Thiên Thành hỏi gì, y cứ im lặng không đáp.

Nhìn kiểu gì cũng biết, Sở Diên đang ngại.

Hắn chỉ biết cười trừ mà thôi, nương tử của hắn đáng yêu quá. Làm việc xấu xong rồi lại muốn trốn, thật không giống người lớn xíu nào.

"Không thể trốn! Lớn rồi, không được trẻ con như vậy được!"

"Ta không có trốn, con mắt nào của ngươi nhìn ra ta đang trốn thế? Chẳng phải vẫn luôn đứng ở đây sao?"

Sở Diên giỏi nhất là ngụy biện mà, có như vậy cũng có thể nghĩ ra.

Tuy vậy, y không thể trốn được hắn đâu.

"Hôn qua ngươi đã xin ta, xin ta làm ngươi, có nhớ không?"

Sở Diên thoáng chốc đỏ mặt, y lắc đầu không muốn nghe.

"Đừng nói nữa, ta không nhớ, một chút cũng không nhớ, ta... ta làm sao có thể xin... xin ngươi?"

"Vậy sao? Nhưng ta nhớ rõ, lúc đó ngươi đã xin ta, phu quân cầu ngươi đừng giận, muốn gì cũng được. Còn có đừng đánh ta, ta chọn cái cuối! Nhưng cái cuối là gì biết không! Hoặc là bị đánh mông, hoặc là làm tình, ngươi đã còn cái cuối, chính là làm tình!"

Sở Diên á khẩu, y chết lặng không thể tin được đêm hôm qua đã như thế nào, thật sự vô cùng hoảng loạn.

Y không ngừng lẩm bẩm, nếu như có thể qua ngược về thời điểm trước đó, y nhất định không uống một giọt rượu nào.

Hình tượng mà y luôn gầy dựng mười mấy năm qua cứ như thế sụp đổ không còn bất cứ thứ gì.

Sở Diên có nằm mơ cũng không ngờ tới, chính y đã tự phá hủy bức tường thành đó rồi.

...

Lý Thiên Thành kéo tay Sở Diên lại, không có ý định buông ra.

"Muốn đi đâu?"

Sở Diên nhíu mày nhìn hắn: "Đương nhiên rửa mặt, thay y phục!"

Lý Thiên Thành cười cười hỏi: "Đi nổi không?"

Sở Diên lập tức khựng lại: "Đương nhiên nổi!"

Lý Thiên Thành lại tiếp tục cười: "Vậy đi thử coi!"

Chết tiệt, hắn muốn chọc tức y mà.

"Sao thế, sao không đi?"

Sở Diên mỉm cười, vỗ ngực nói: "Đi thì đi, ta sợ ngươi chắc!"

Giây sau, một cảm giác khó chịu truyện tới, Sở Diên đờ đẫn không nhấc nổi chân.

Chết rồi... không đi nổi!

"Còn cứng miệng, để ta bế ngươi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »