Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 133
sắp sinh

❊ ❊ ❊

Thoáng một cái đã đến tháng thứ chín, Lý Thiên Thành chẳng có một khắc nào lơ là, hôm nay y vừa than đau bụng, hắn đã thấy có gì đó không ổn, việc đau bụng ngay lúc này rất có thể... sắp sinh!

Bụng của y hiện tại đã to đến quá đà, hắn có cảm giác liệu có phải là song thai không? Nhưng nào có dễ, nếu là song thai chẳng phải lại càng nguy hiểm hơn?

Nữ nhân sinh hai còn không rặn nổi, huống hồ bảo bối của hắn quá yếu.

"Diên Diên, ngươi còn cảm thấy đau không? Liệu có phải sắp sinh không?"

Lý Thiên Thành cẩn trọng đặt tay lên phần bụng to tròn, khẽ vuốt nhẹ cái đầu đang ló lên.

Tuy hắn rất vui khi nó sắp sửa chào đời, nhưng nghĩ thế nào cũng không thấy yên lòng. Bảo bối của hắn rất đau, là vì cái thai này mà nhịn ăn mấy bữa.

"Ngươi... hay là ăn một bát cháo lấy sức có được không? Ta sợ ngươi chịu không nổi!" Lý Thiên Thành lo lắng luyên thuyên, có lẽ do y không ăn gì nhiều, nên hài tử trong bụng mới càn quấy như vậy.

"Không muốn ăn, ta ăn không nổi!" Sở Diên lần nữa từ chối, y thật sự không ăn nổi.

Bụng co thắt, Sở Diên bấu tay hắn một cái thật mạnh, y cắn răng rên la.

"Đau... lại đau nữa rồi!" Ngày hôm nay hết thảy ba lần, cả ba lần đều khiến y chết lên chết xuống.

Làm hại y ngồi cũng không được, muốn đứng cũng không yên, muốn nằm càng không thể, chỉ vừa nhích một tí, nó lại đạp liên hồi.

"Bụng... đau quá..." Sở Diên cắn môi đến ra máu, ánh mắt ướt át nhìn hắn.

Lý Thiên Thành gấp gáp cuống lên, hắn ôm y vỗ về.

"Liệu có phải sắp sinh không? Dù sau cũng chín tháng rồi!"

Sở Diên đã đau đến rã rời, hoàn toàn không nghe thấy gì, bụng liên tục quặn thắt khiến y không thể trụ nổi.

"Không được rồi... thật sự... sắp sinh rồi!" Sở Diên đứt quãng nói với hắn, y thật sự sắp sinh rồi, nó đang muốn phá vỡ bụng y để chui ra, không một giây phút trầm lặng.

Lý Thiên Thành vội bế y lên, hắn hét lớn: "Người đâu mau gọi Lưu thái y, nương nương sắp sinh rồi!"

Lý Thiên Thành nói rồi lập tức vuốt ve y vỗ về: "Chậm một chút Lưu thái y sẽ đến, khoan hãy sinh!"

Sở Diên bị đau như búa bổ vào người, ở trong lòng hắn không ngừng thở dốc, vì quá đau đớn mà lim dim sắp ngất.

Lần đầu tiên trong đời y phải trải qua loại đau đớn khủng khiếp như thế này, cả người đều vô lực giống như không còn là của y vậy.

"Cố lên, chỉ một chút nữa Lưu thái y sẽ tới, nếu đau cứ cắn ta đi, đừng cố nhịn!"

Lý Thiên Thành không muốn y chịu đau liền đưa tay cho Sở Diên cắn, tuy vậy y không dám cắn mạnh, cùng lắm chỉ gặm nhẹ một chút, dù sao cũng không nỡ để hắn bị thương.

Lý Thiên Thành chắc chắn không đồng ý

rồi, hắn lập tức cho tay vào miệng y, buộc y phải cắn mạnh.

"Đừng sợ, nếu đau thì cứ cắn mạnh vào!"

Sở Diên nghe vậy thuận thế cắn xuống một cái thật mạnh, bao nhiêu thống khổ đều dồn hết vào tay hắn, cứ như thế giải phóng ra.

Cùng lúc này Lưu thái y cũng đã đến, ông nhanh chóng đi thật nhanh về phía Sở Diên, vội đặt hòm thuốc xuống gấp gáp sai bảo cung nữ bên cạnh mang theo nước nóng và khăn tới.

"Nhanh lên, mau đem một chậu nước nóng và khăn đến đây, không được chậm trễ!"

Sau đó liền tiến đến xem xét Sở Diên, nhận thấy cảnh tượng trước mắt, Lưu thái y liền nói.

"Hoàng thượng, người mau xem huyệt bên dưới đã mở ra bao nhiêu, nếu đã mở khoảng tám lóng thì có thể sinh rồi, ngược lại nếu vẫn không giãn ra thì buộc mổ bụng!"

Hắn nghe thế thì hoảng đến phát run, lập tức cúi người xuống xem nơi đó đã giãn bao nhiêu, nhưng hắn nhìn thấy chỉ mới bốn lóng tay thôi, vẫn không giãn thì phải làm sao?

"Lưu thái y, nơi đó chỉ có bốn lóng! Vậy... vậy phải làm như thế nào?" Lý Thiên Thành run run nhìn Lưu thái y.

Sở Diên cũng nhăn nhó nhìn Lưu thái y, đau quá y chỉ muốn nhanh chóng sinh nó ra.

Nếu còn chờ nữa, có chết không?

Nhưng y không muốn chết, dù gì cũng đã đến bước này rồi, y không muốn chết đâu.

"Lưu... Lưu thái y, phải làm sao đây... đau quá!"

Lưu thái Y đương nhiên biết, Sở Diên đau như thế nào, song vẫn không thể làm gì hơn.

"Nương nương cảm thấy trong người như thế nào, đau nhiều không?"

Sở Diên cắn răng gật đầu nhìn Lưu thái y, cơn đau không ngừng khiến y mệt mỏi.

"Rất đau, giống như bị búa bổ vào vậy... Không thở nổi!"

Lưu thái y rất muốn giúp y, nhưng cùng lắm phải chờ vỡ ối thì nơi đó mới giãn ra, như vậy mới có thể rặn đẻ.

Còn hiện tại chỉ có thể mổ bụng lấy thai ra thôi! Nhưng phương pháp này không khả thi, bụng y lớn quá, Lưu thái y lo lắng sẽ làm tổn hại đứa nhỏ, Sở Diên đã bị mổ bụng một lần rồi, nếu lần này còn tiếp tục dùng phương pháp đó, tuổi thọ của y sẽ giảm mạnh trông thấy.

Vẫn là tự sinh thì hơn!

"Bao giờ thì có thể sinh?" Lý Thiên Thành nóng ruột lại hỏi.

"Bây giờ chưa vỡ ối chưa thể sinh! Chốc nữa nương nương bớt đau, hoàng thượng hãy dìu nương nương đi vài vòng, đến khi nào nơi đó khi nào giãn ra được tám lóng thì có thể sinh rồi!"

"Ông vừa nói gì cơ?" Lý Thiên Thành hốt hoảng nhìn Lưu thái y.

Ngay cả Sở Diên cũng không nhịn được mà kinh hãi hét lớn.

"Bây giờ đau đến như vậy rồi vẫn chưa thể sinh được nữa? Vậy... vậy còn chờ bao lâu nữa?"

"Phải đó, ông có đùa không vậy, nhìn xem Diên Diên đau muốn chết lên chết xuống, ông lại bảo chưa thể?" Lý Thiên Thành cao giọng nói.

Hắn tức quá, sao có thể như vậy chứ, còn chờ nữa Diên Diên của hắn sẽ như thế nào đây?

"Việc này... hạ thần thật sự không thể tự lo liệu được, nhưng cũng sắp sửa rồi, chỉ cần vỡ ối là mở ra ngay thôi, đến lúc đó dùng sức một chút là được!"

Lý Thiên Thành và Sở Diên rất tin Lưu thái y, dù sao cũng phải nghe lời ông ấy.

"Diên Diên, cố chịu ta đỡ ngươi đi một lát được không?" Nhìn sắc mặt trắng bệch của Sở Diên, hắn vô cùng hoảng, sao có thể trắng đến mức này.

Môi của y cũng không còn một chút huyết sắc, nhìn y như thế hắn đau lòng quá.

"Được, đi thôi!" Sở Diên gật đầu nắm chặt tay hắn, để hắn đỡ y đứng dậy.

"Nếu biết trước như vậy, ta sẽ không để ngươi mang thai!" Lý Thiên Thành lại nói những lời này nữa rồi, hắn khi nhìn y chật vật, lại không thể chịu được mà muốn quay lại thời điểm trước đó, không cùng y làm chuyện kia...

"Lát nữa nếu lúc sinh có đau quá thì cắn ta tiếp nhé, cả hai chúng ta cùng chịu đau đớn có được không?"

Hắn khờ thật, ai cho hắn vào mà cắn chứ.

"Không được, ngươi không cần... ở lại!"

Lý Thiên Thành khó hiểu, tại sao lại không thể ở lại, y có thể chịu đau đớn, hắn vì sao không thể ở lại nhìn y?

"Đừng nói như vậy, ta không muốn để ngươi chịu khổ một mình!"

Sở Diên khựng lại không bước tiếp, y nhìn hắn lắc đầu.

"Không được, ở lại đây không tốt!"

Lý Thiên Thành không cho y nói bậy liền hôn y một cái, hắn thừa biết y đang tin vào những lời đó. Nhưng hắn vốn không tin những chuyện gì vậy, sao có thể gọi là xúi quẩy trong khi hắn và y là của nhau.

"Ta sẽ không tin những lời nhảm nhí đó, Diên Diên ngươi phải nhớ, chúng ta không đơn giản gì mới có thể an ổn cùng nhau. Đừng đuổi ta đi, ta muốn được cùng ngươi chứng kiến khoảnh khắc hài tử lọt lòng, và cũng là người được nó nhìn thấy đầu tiên!"

Mặc dù có chút thuyết phục đó, nhưng Sở Diên vẫn không nghĩ sẽ để hắn vào, nếu y có đồng ý thì Lưu thái y cũng sẽ không đồng ý.

"A Thành à, nghe ta đi có được không khụ... ngươi ở bên ngoài chờ đi, đừng ngang bướng như thế nữa, chẳng nhẽ ngươi không biết, chuyện sinh nở từ trước đến nay đều vô cùng cẩn trọng, phu quân không được có mặt trong phòng sinh, có hiểu không?"

"Không muốn, không muốn, ngươi ở đâu thì ta ở đấy, một chút cũng không muốn rời, ta muốn ở cạnh, ngươi đừng đuổi ta ra." Lý Thiên Thành tiếp tục van xin, làm động tác của bọn họ hiện tại vô cùng động!

Bước chân trong vô thức cũng nhanh hơn nữa.

"Cho ta ở lại nha!"

"Sẽ rất khó coi, còn rất bẩn nữa!"

"Không bẩn, ta ở lại hứa không gây sự, ngược lại còn vô cùng ngoan ngoãn!"

"Trước giờ chẳng có vị vua nào vào phòng sinh cả, ngươi vẫn là... không nên!"

...

Bọn họ cứ như thế nói chuyện với nhau cả buổi, bầu không khí cũng đã không còn áp bức nữa, ngược lại còn vô cùng nồng ấm...

Cảnh tượng này vô thức làm Lưu thái y hơi nghẹn họng, ông vẫn luôn ở đây mà nhỉ? Nào có phải người vô hình, sao chẳng ai nhìn thấy ông hết vậy chứ?

"Nương nương, người đã đỡ đau chưa?"

Nhìn sắc mặt Sở Diên tốt hơn lúc nãy, vừa thấy đã biết y đã đỡ đau hơn rất nhiều.

"Hình như không đau nữa!" Sở Diên nhỏ tiếng nói.

Thật ra không phải nhỏ tiếng mà là khan tiếng nói không nổi!

Lưu thái y cẩn thận xem xét sắc mặt của Sở Diên, cảm thấy đã ổn liền gật đầu đưa y một tách nước nóng.

"Người uống vào đi!"

Sở Diên tiếp lấy liền uống xuống.

"Hoàng thượng, người mau xem ở đó đã mở ra bao nhiêu!"

Lý Thiên Thành lập tức đỡ y nằm xuống xem xét.

"Đã được năm lóng rồi!"

Lưu thái y lắc đầu, vẫn chưa đủ, thật là không biết làm gì hơn.

"Hai người lại tiếp tục đi vài vòng nữa đi!"

"Cái... cái gì?" Sở Diên vặn vẹo nhìn Lý Thiên Thành.

"Cố lên, một chút nữa thôi!"

"Được... được!"

Sở Diên gắng gượng hết sức, nhích lên từng bước, vì bụng quá lớn mà tướng đi rất khó coi, cố gắng dữ lắm mới bước được một hai bước, còn lại đều trông cậy vào hắn.

"Không được, ta mệt quá!"

Lý Thiên Thành an ủi.

"Ráng chịu một chút nữa liền có thể sinh!"

Sở Diên mang khuôn mặt đầy rẫy mồ hôi, chúng chen nhau nhễ nhại xuống khiến y đờ đẫn.

Tuy nhiên... lần này phía dưới bụng đã truyền đến cơn đau quặn thắt hơn.

Y choáng váng sắp ngã được hắn kéo lại, Sở Diên thở hỗn hợp bấu chặt tay hắn.

"Đau quá... lần này có lẽ... sinh thật rồi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »