Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3795 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 110
Dụ dỗ không thành, ngược lại tạo nghiệp

❊ ❊ ❊

Vào thời khắc những đóa hoa đang nở rực rỡ giữa mùa Xuân, giọt lệ của kí ức đau buồn đang không ngừng rơi rớt, cũng là lúc oán hận nghiệt duyên càng thêm dày đặc.

Biết bao nhiêu hận thù và đau đớn của sự hụt hẫng, trên thế gian này vạn vật luôn được luân phiên theo thời gian chỉ có thù hận thì mãi chất chứa trong quá khứ, mãi mãi chưa thể gỡ được khuất mắt.

Dương Xuân mặc kệ sự cố gắng của Cố Thanh hắn vẫn không muốn tin lời của y dù cho Cố Thanh có nói những lời ngọt ngào như thế nào đi chăng nữa, Dương xuân vẫn luôn ghi nhớ chuyện cũ mãi không quên!

Đối với hắn sự phản bội chính là một nhát dao đâm thẳng vào Dương Xuân, mạnh mẽ đẩy nó thẳng vào trái tim của hắn, từng chút từng chút một, khoét một lỗ thật sâu.

Vết thương ngày một lớn, không thể để cho Dương Xuân có cơ hội né tránh, thâm tâm của hắn đang không ngừng rối loạn.

Một chút oán hận đã len lỏi trong tâm trí khi nhìn thấy Cố Thanh xuất hiện ở Vạn An Lầu, trốn tránh y không phải là điều mà hắn mong muốn, song không thể nào tránh khỏi được!

Không biết vì cớ gì mà Cố Thanh lại không thể tha cho Dương Xuân một cơ hội được an nhiên, hết lần này tới lần khác đeo bám mãi không buông?

Cho đến bây giờ cũng không chịu dừng lại, rốt cuộc Cố Thanh muốn gì ở hắn đây?

Y muốn hắn nên đối diện như thế nào với một kẻ đã ban cho mình không ít tổn thương, cái kẻ chính tay đẩy hắn vào đường cùng, trở thành một người đê hèn nhất thế gian!

Dương Xuân trầm mặc khi nhìn thấy Cố Thanh vẫn mãi dán sát ánh mắt vào hắn, làm Dương Xuân cực kỳ khó chịu, y cau mày đưa ra thỉnh cầu: "Đại nhân ngài có thể rời đi được rồi, hiện tại Vạn An Lầu sắp đóng cửa, ngài ngồi ở đây thì bọn ta phải làm sao?"

Cố Thanh nghe như vậy thì gật đầu chỉ mỉm cười nhẹ một cái rồi nói: "Dù sao cũng đã đến đây rồi Không lẽ Hoàng Lễ định đuổi ta đi hay sao?"

Dương Xuân nghe như vậy thì giật nảy mình hắn khó chịu nhìn y tiếp tục nói: "Đại nhân à, giờ này đã trễ lắm rồi ngài kỳ thực... không muốn cho bọn ta được ngủ yên giấc à?"

Cố Thanh lắc đầu nói: "Hiện tại cũng đã trễ rồi ta lại đi đến đây chỉ có một mình... chẳng lẽ ngươi đành lòng đuổi ta đi à? Nhỡ may ta có chuyện gì, ngươi không tiếc thương sao?"

Dương Xuân nhếch môi cười khinh, hắn chết luôn lại càng tốt, không đuổi hắn thì phải thế nào đây?

"Dù sao đêm cũng đã muộn... với lại ở đây là tửu lầu, là tửu lầu không phải khách điếm, nếu đã không phải khách điếm thì làm sao có thể lưu lại được đại nhân?"

Hơn nữa Dương Xuân cũng chưa từng cho hạ nhân làm những loại chuyện khủng khiếp như thế này, ở trong Vạn An Lầu chưa bao giờ nhận khách ở qua đêm!

"Nếu đại nhân có trách thì trách một mình ta thôi dù thế nào đi chăng nữa, ở đây cũng không thể lưu lại được khách quan, Vạn An Lầu không phải khách điếm, cảm phiền đại nhân lui tới nơi khác mà tha cho tiểu nhân lần này đi!"

Cố Thanh vẫn không chịu bỏ cuộc, khó khăn lắm mới đến được đây muốn đi là có thể dễ dàng đi như vậy sao?

Vì thế Cố Thanh lại tiếp tục đôi co: "Không được! Ta thực sự không thể trở về được, nếu như giữa đường gặp phải kẻ xấu ta biết tìm ai rồi mạng đây?"

Dương Xuân nghe như vậy thì cả kinh lúc trước hắn gặp biết bao nhiêu kẻ xấu vậy thì hắn nên đòi mạng của ai mới phải? Nghe Cố Thanh oán thán như vậy càng khiến trái tim của Dương Xuân ngày một co rút, sắc mặt cũng tối đi không ít, hiển nhiên đã tức tới phát điên!

Hắn cố nén lại, gằn giọng nói: "Đại nhân nếu như lần này ngài không muốn trở về? Vậy thì bọn ta đành phải dùng biện pháp mạnh để tiễn ngài rời khỏi!"

Sau đó một đám người to con lớn xác được Dương Xuân cử đến, bọn họ đứng trước mặt Cố Thanh hai tay gồng lên nổi không ít cơ bắp, chúng chằng chịt săn lại.

Cố Thanh nhìn thấy sắc mặt của bọn mình vô cùng hung dữ làm cho y sởn tóc gáy, Cố Thanh đứng lên nhìn Dương Xuân ngại ngùng nói: "Hoàng Lễ, chẳng lẽ... chẳng lẽ ngươi thực sự muốn dùng biện pháp này đối với ta?"

Dương Xuân nghe hỏi thì gật đầu, không nhanh không chậm đáp: "Phải đó nếu đại nhân còn không muốn đi khỏi, vậy thì Hoàng Lễ đây chỉ đành đắc tội, nếu như đại nhân còn muốn đôi co vậy cảm phiền đại nhân so tài với mười tên thuộc hạ này của ta! Đại nhân nên rõ, ta là ông chủ ở đây, chẳng có nghĩa lý gì phải để các mỹ nhân ở đây thiệt thòi, ngài xem ta nói có đúng không?"

Cố Thanh vội hoàn hồn, trên trán không ngừng toát mồ hôi hột, y nhìn Dương Xuân gật đầu lia lịa: "Phải phải, rất đúng, rất đúng Hoàng Lễ nói cái gì cũng đúng hết!"

Sau đó chậm rãi lui về sau hai tay chắp lại bắt: "Cáo từ!"

Vừa mới dự định đi thì đã bị Dương Xuân kéo lại, hắn mỉm cười đặt tay lên vai của Cố Thanh, môi kề sát vào tai y, hơi ấm càng lan tỏa đến mang tai làm cho Cố Thanh hơi sững người, y nhắm mắt lại chờ đợi Dương Xuân nói.

Trong bụng thầm nghĩ có lẽ hắn không nỡ để y đi!

"Đại Nhân ngài quên trả tiền rồi!"

Lập tức Cố Thanh như chết lặng, mới nãy y còn tưởng Dương Xuân đã nhớ lại chuyện cũ mới giữ y lại, không cho y đi! Nào ngờ hắn lại kề sát vào tai nói rằng đại nhân quên trả tiền rồi!

Cố Thanh thẹn quá hóa giận liền đem túi ngân lượng đưa hết cho Dương Xuân, sau đó không một lời từ biệt lặng lẽ đi ra khỏi cửa!

Bóng lưng mỗi lúc một nhạt nhòa, chỉ mơ hồ nhìn thấy bờ vai đơn bạc.

Cố Thanh đã khuất sau cánh cửa và biến mất trong tích tắc...

Dương Xuân đắc ý nhếch môi, nhìn người kia đã đi khỏi hắn mới cười nói với bọn họ, trong lòng vui vẻ đến muốn mắng người: "Nói cho các ngươi biết, tên đó là một kẻ xấu xa, ngươi xem ta có tài hay không? Cái tên khốn đó tất nhiên phải bị ta chèn ép rồi, đừng có nghĩ là làm quan thì có thể leo lên đầu ta!

Vạn An Lầu là của ta, ta không cho phép bất cứ ai làm tổn hại nó! Nếu lần sau hắn còn đến với ý định phá nát Vạn An thì cứ gọi ta, ta chắc chắn sẽ cho hắn không còn mạng trở về!"

Dương Xuân càng nói là càng hăng trong lòng phấn khởi vô cùng, niềm vui thắng lợi đã khiến hắn quên đi quá khứ đau thương!

Dương Xuân mỉm cười vừa đi vừa vỗ tay cảm giác khoái chí đang dâng trong lòng hắn, ánh mắt của hắn ngày một sáng hơn, hắn vui vẻ khoanh tay, sau đó xoay ba vòng rồi đi thẳng về phòng.

Vừa trở về hắn lập tức nằm xuống giường, lăn qua lăn lại vài cái thầm nghĩ, hóa ra cảm giác làm lão đại là vui như vậy!

"Vui quá đi mất, nếu cứ như vậy ta sẽ làm đại chủ ở đây mất!"

...

Hoàng cung.

Lý Thiên Thành sau những ngày tháng mệt mỏi cuối cùng cũng có được một chút chỗ đứng trong lòng Sở Diên.

Xem như hắn cũng không tốn công sức, nhưng cái con mèo kia thật sự rất quá đáng nha! Hết đeo bám y rồi tới đeo bám hắn, không để cho hắn một ngày nào bình yên!

Mỗi lần như thế nó lại giở trò làm nũng trước mặt hắn còn cạ cạ vào chân không cho hắn rời đi, sau đó lúc mà hắn trừng mắt với nó, nó lại quay sang Sở Diên làm nũng!

Nhìn Sở Diên thương yêu mà âu yếm nó, Lý Thiên Thành cảm thấy hắn muốn ghen rồi, nhưng đây không chỉ là một con mèo đực, nó còn là một con mèo có uy thế lớn đối với Lý Thiên Thành!

Hắn sợ Sở Diên sẽ không để ý tới hắn, mấy ngày nay liên tục chơi với Tiểu Miêu Miêu không để cho nó có cơ hội tiếp cận Sở Diên như lúc trước.

Mỗi lần Tiểu Miêu Miêu xuất hiện đều đem nó tránh sang một bên, không cho đụng vào Sở Diên!

Lý Thiên Thành nhìn Tiểu Miêu Miêu, hắn đưa ánh mắt như phóng ra tia điện nhìn Tiểu Miêu Miêu sau đó nói: "Ta bảo này, ngươi không được để cho Diên Diên chơi ngươi nữa có biết hay không? Ta rất là ghét cái điệu bộ này của ngươi thật sự làm ta tức chết đi mà!"

"Meo meo meo." Tiểu Miêu Miêu dùng ánh mắt tròn xoe nhìn hắn, khó hiểu, Lý Thiên Thành là muốn gì ở ta đây?

Lý Thiên Thành ghét bỏ vỗ đầu nó một cái, sau đó hắn nói: "Sau này ở trước mặt Sở Diên ngươi không được làm nũng như thế nữa!"

Tiểu Miêu Miêu thật là ấm ức nó co giò lại ánh mắt buồn tủi lại dâng lên đỉnh điểm.

"Meo meo meo." Sau đó lăn qua rồi lại lăn lại cuối cùng hình như không muốn.

Lý Thiên thần lập tức lấy ra một con cá khô đã được Ngự Thiện phòng chuẩn bị thật tỉ mỉ, hắn biết chắc chỉ cần nhìn thấy thức ăn Tiểu Miêu Miêu sẽ không chịu nổi, hắn có phần đắc ý mà nhìn Tiểu Miêu Miêu.

Nó nhìn thấy mồi ngon đã không nhịn được mà hí hửng chạy tới, nó ngửi ngửi đánh giá cá khô, lúc này nó lại tiếp tục làm nũng, nhẹ nhàng cọ cái đầu bé xíu, ở dưới chân hắn không ngừng năn nỉ.

Tiểu Miêu Miêu kỳ thực chỉ cần một con cá khô mặn là có thể khiến nó dâng hết cả trái tim!

"Vậy thì ngươi phải hứa với ta không được tiếp cận Sở Diên quá lâu có biết không? Những lúc mà ta ở đây ngươi không được đến gần Sở Diên, có hiểu không?

Tiểu Miêu Miêu không biết có hiểu hay không chỉ thấy nó tròn xoe hai mắt sau, sau đó thành công lấy được con cá mặn trong tay Lý Thiên Thành.

Được cắn cá mặn nó vui khôn xiết, Tiểu Miêu Miêu vui vẻ thưởng thức, tận hưởng hương vị tuyệt vời của sự sống!

Sau khi ăn hết, chắc là không nhớ gì đâu...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »