Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 141
giúp hoàng đệ tìm vương phi

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành đang bận việc!chính sự, nhưng lòng luôn bất an như thể có ai đó đang nói xấu hắn vậy, khiến tâm trạng Lý Thiên Thành càng thêm khó coi.

"Hoàng thượng, hôm trước việc hạ thần đã tấu, không biết ý hoàng thượng thấy thế nào?" Trương Bình nhìn Lý Thiên Thành Thành quỳ xuống cung kín nhắc lại việc hôm trước.

Lý Thiên Thành cau mày, không nhớ hôm trước Trương Bình đã nói việc gì nhỉ? Dạo gần đây có phải vì đã lớn tuổi hay!!!không, hắn cứ quên trước quên sau, hôm nay động việc lớn lại phải bồn chồn nhớ lại.

"Trương khanh cứ nói rõ hơn đi, trẫm sẽ suy xét!"

Biết được Lý Thiên Thành đã quên, Trương Bình liền thành khẩn thuật lại.

"Bẩm hoàng thượng, thần muốn nói về việc ban hôn của nhi nữ cho Cửu vương gia, nhi nữ của thần là Trương Nguyệt Nhi, tính cách hiền thục, nết na, nay đã đến tuổi cập kê cần sớm gả đi!"

Nghe Trương Bình nói vậy hắn mới ngẫm lại, Trương Nguyệt Nhi quả thật là một nữ tử xinh đẹp, hiền dịu, nếu gả cho Lý Thiên Hựu cũng không có gì không phù hợp, hơn nữa còn rất xứng đôi.

Nghĩ như thế Lý Thiên Thành liền đáp lại.

"Nếu nhi nữ của Trương khanh cũng đã đến tuổi cập kê, Cửu vương gia cũng đã đến tuổi lập thất, vậy thì theo ý của trẫm, mồng bốn tháng sau sẽ là đại hôn!"

Trương Bình nghe thấy thì vui mừng, cuối cùng cũng trông được đến ngày nhi nữ được gả vào hoàng thất.

"Đa tạ hoàng thượng ban hôn, hoàng thượng thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Dưới điện bỗng dưng bắt đầu thầm thì to nhỏ, trong đó có một vài ánh mắt không đồng tình.

Hoàng thượng sao có thể dễ dàng ban hôn như vậy, Trương Bình chắc chắn đang có âm mưu gì mới phải đây!

Bình thường im hơi lặng tiếng, người khác tỏ ý gì, ông ta đều sẽ im lặng không chen chân vào.

Vậy mà hôm nay lại còn ngỏ lời muốn xin ban hôn cho nhi nữ của mình.

Chắc có lẽ nhi nữ không thể thành công tiến cung cho nên mới chuyển dời sang Cửu vương gia!

Ai mà chẳng biết Cửu vương gia - Lý Thiên Hựu là tiểu đệ nhỏ tuổi nhất trong số các huynh đệ của Lý Thiên Thành.

Phải nói, Lý Thiên Hựu luôn được Lý Thiên Thành khoan dung, ưu ái. Là một người không có tham vọng, Lý Thiên Hựu luôn khiến người ngoài có cảm giác là một người rất nhu nhược.

Cũng nhờ sự nhu nhược này mà Lý Thiên Thành chưa một lần nghĩ đến đối phó đệ đệ mình.

Nay Lý Thiên Hựu cũng đã hai mươi, tuổi đã lớn nhưng vẫn chưa có ý định lập vương phi.

Giờ đây Trương Nguyệt Nhi ngỏ ý muốn gả, Lý Thiên Thành cũng không muốn để đệ đệ một mình đơn thân, liền đồng ý để cả hai thành đôi trong ngay mai.

Vì quá dễ dàng, hơn nữa còn là chuyện hệ trọng, đương nhiên những người không thể có được sẽ ghen ghét đố kỵ.

...

Lúc bãi Triều, Lý Thiên Thành đã trở về Ngự Thư phòng nghỉ một lát, xem lại một số tấu sớ.

Bỗng nhiên, một thanh âm quen thuộc vang lên.

"Hoàng thượng, có Cửu vương gia cầu kiến!" Tàu công công bên ngoài vọng vào.

Mới sáng vừa ban hôn, bây giờ đã chạy tới rồi.

Lý Thiên Thành lắc đầu thầm nghĩ, đã lâu rồi không thấy Cửu đệ tìm đến, hôm nay hạ chỉ ban hôn thì lại đến muốn cầu kiến.

Nhưng hắn sẽ không vì những lời cầu xin đó mà hạ chỉ hủy hôn đâu.

Trương Nguyệt Nhi tài đức vẹn toàn, cầm kỳ thi họa đều biết hết, lấy nàng ta về còn giúp Lý Thiên Hựu được nhiều thứ. Nữ nhân tốt như vậy, hắn vì cớ gì lại bị đệ đệ làm lung lay.

"Hoàng huynh!" Lý Thiên Hựu ủ dột nhìn hắn, cúi đầu chào hỏi.

Cũng đã ba năm rồi huynh đệ bọn họ mới có dịp gặp lại.

"Đệ đến đây tìm ta là muốn nói về hôn sự?"

Lý Thiên Hựu lắc đầu nhìn hắn.

"Hoàng huynh vì sao lại chọn Trương Nguyệt Nhi?"

Lý Thiên Thành bình thản nói.

"Nàng là một người hiền thục, lại rất đa tài nghệ, lấy nàng ta đệ không lỗ đâu!"

"Đệ không phải muốn nói về việc lỗ hay không lỗ, nhưng căn bản đệ chưa từng gặp qua nàng ta!"

Lý Thiên Thành hơi cau mày.

"Lúc nhỏ rõ ràng đệ rất thích chơi chung với nàng mà, sao giờ lại bảo không?"

Lý Thiên Hựu không có một chút kí ức gì liên quan đến nàng ta cả.

"Không có, đệ lúc nhỏ rõ ràng chơi cùng một tiểu đệ mà, không có chơi cùng nàng ta, dù sao thì, đệ không thích hôn sự này!"

Lý Thiên Thành thở dài, hắn nâng một tách trà nhẹ nhàng thổi nguội.

"Lúc nhỏ thật sự là Nguyệt Nhi chơi cùng đệ, cũng bởi vì lúc nhỏ thường hay bị rụng tóc nên mới phải đội mũ trùm kín đầu, đệ nghĩ nàng là tiểu đệ cũng không có gì là sai! Nhưng hôn sự này trẫm đã ban chỉ rồi, thiên hạ sớm đã nghe chiếu cáo. Đệ muốn hủy cũng không được đâu!"

Lý Thiên Hựu đương nhiên không thể chấp nhận.

"Không thể được, đệ không muốn!"

"Ngốc quá! Đệ xem đi, Tiểu Húc cũng năm tuổi rồi, đệ còn muốn cô độc suốt đời hay sao? Trở về đi, tháng sau làm một tân lang tuấn tú!"

"Nhưng mà hoàng huynh, đệ còn quá trẻ huynh không thấy sao? Không thích hợp, không thích hợp mà!"

"Đệ là hoàng đế hay trẫm là hoàng đế? Không nói nhiều nữa, trẫm đã ban chỉ rồi, đừng khiêu khích trẫm!"

Lý Thiên Hựu buồn bã xoay người rời đi.

Lần đầu tiên Lý Thiên Thành không nói lý như vậy, gấp gáp như thế làm gì kia chứ?

Nhưng Lý Thừa Hựu không thể kháng chỉ, cuối cùng vẫn phải ngậm ngùi chịu đựng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »