Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 136
tiểu húc bị cưỡng chế người đẹp

❊ ❊ ❊

Ngày hôm nay đã trọn một tháng kể từ lúc tiểu thái tử chào đời. Hoàng cung hôm nay tổ chức yến tiệc, nhằm chúc mừng vị hoàng đế tương lai.

Khắp triều đình ai nấy đều vui mừng khen ngợi, tiểu thái tử vừa sinh ra đã vô cùng tuấn mỹ, rất giống với đương kim thánh thượng.

Đôi mắt màu hổ phách như ngọc sáng, trông thế nào cũng rất ra dáng minh quân.

Khác với ánh mắt láo lia của Lý Thiên Thành, nhìn thế nào trông chẳng giống một người chính trực.

Lúc trước không có Sở Diên hắn còn ra vẻ chính đáng, còn giờ thì...

...

Hôm nay tiệc vui nên không khí rất náo nhiệt, trước đó lúc phong Sở Diên làm hậu không biết đã nhận biết bao ý kiến phản đối, bàn tán xôn xao, bọn họ nói Sở Diên vốn là nam nhân, làm sao sánh bằng nữ nhân, càng không thể giúp hắn sinh ra một tiểu thái tử kế thừa ngôi vị.

Nhưng giờ thì sao? Bọn họ đều im hơi lặng tiếng, ra sức nịnh nọt, khen ngợi tiểu thái tử thông minh hoạt bát.

Thật nực cười thay, cho cái gì gọi là ông trời ban cho, uyên thâm, uyên bác bọn họ chỉ biết nịnh nọt là giỏi, chỉ cần có gì được lợi liền quên mất chuyện xưa.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Lý Thiên Thành tức tối, nhưng dù gì cũng chẳng cần lo ngại, tai họa đều đã diệt trừ ổn thỏa, cũng chẳng còn gì để mà lo nghĩ mai sau.

Đường lối hắn đều dẹp cả rồi, chỉ còn một đám tham quan vẫn chưa xử tội mà thôi!

Hôm nay là ngày vui, bảo bảo của hắn tròn tháng tuổi, hắn vui khôn xiết, nắm tay Sở Diên cùng nâng ly rượu.

"Tiệc hôm nay, các khanh cứ uống thỏa thích, không say thì không được về!"

Sở Hoài bên cạnh bồng cháu nhìn phu phu bọn họ mặn nồng, quả thật an ủi tuổi già. Nhìn cháu trai tròn tròn mũm mĩm, cái má sữa phúng phính rất đáng yêu, đã lâu như thế rồi mới được nhìn thấy trẻ con. Sở Hoài lần đầu được làm ông ngoại, vui đến mức mất ngủ mấy ngày, chỉ biết ôm cháu trai cưng chiều vỗ về.

Sở Diên và Lý Thiên Thành bảo ông cứ dọn vào đây luôn đi, từ rài đứa nhỏ này sẽ do ông chăm sóc, cũng kết nối tình ông cháu, như vậy sau này cũng tiện lợi phó thác.

Sở Hoài đã nghe qua đề nghị của Sở Diên, mới đầu cũng không dự định sẽ đồng ý, nhưng vì quá thương nhi tử, y thì lại không muốn sống hết đời ở trong cung.

Sở Diên chỉ muốn ở đây thêm mười lăm năm nữa rồi cũng cùng Lý Thiên Thành rời khỏi đây, đến một nơi nào đó không phân tranh giao đấu, không mưu cầu quyền lợi.

Sở Diên là người thông minh, y nuôi chí lớn muốn ngao du tứ bể, gối đầu từng nơi, đời người đẹp nhất vẫn là nhìn ngắm thế gian, góc bể chân trời, ít ra cũng phải ngắm hết vẻ đẹp tận non sông.

...

Vì thế, những lời mà Sở Diên nói ông đều chấp thuận, phận làm phụ thân, gà trống nuôi con đương nhiên biết, nhi tử của mình cần gì.

Y cần một mảnh tĩnh lặng, được an nhàn thư thái, tự do tự tại.

Cũng vì thế, tuổi già này lại nguyện vì con, sống lâu thêm một chút, chờ đến lúc cháu trai lập thất thì mới nhắm mắt buông xuôi.

Tiệc tàn người cũng tản đi, Lý Thiên Thành, Sở Diên cùng với Sở Hoài trở về Từ Thanh cung.

Ngồi xuống nghỉ một lát, Lý Thiên Thành rót một tách trà vui vẻ mời nhạc phụ.

"Làm phiền nhạc phụ đại nhân quá, con rể đây thật không chu toàn, đáng ra phải dùng kiệu rước người đến đây, nào ngờ nhạc phụ lại đến sớm một bước!"

Lúc này đây khi nghe hắn gọi nhạc phụ đại nhân cứ cảm thấy châm biếm thế nhỉ? Sở Hoài trong lòng cảm giác bất an.

Lúc này Sở Diên vội kéo tay áo hắn nói khẽ: "Sao lại gọi nhạc phụ? Ta gọi gì thì ngươi gọi nấy chứ, mau sửa lại đi, gọi phụ thân!"

Lý Thiên Thành đỡ trán, hắn luôn miệng xin lỗi rồi hướng Sở Hoài cười gọi lại: "Con rể tiếp đãi không chu đáo xin phụ thân thứ lỗi!"

Sở Diên hơi mắc cười, hắn nghiêm túc không được sao ấy nhỉ?

"Ai nha, ngươi nói chuyện đàng hoàng chút coi, phụ thân đang nín cười kia kìa!"

Chẳng trách cũng do cái miệng này của hắn mà lúc nào cũng bị ăn đánh.

"Được rồi mà, Diên Diên ngươi khó quá đấy!" Hắn thở dài trách cứ.

Có phải hắn không muốn nghiêm túc đâu, chẳng qua là lời nói không được thuận tai thôi, hắn mà biết ăn nói thì đã không phải khổ sở ve vãn hoàng hậu của hắn rồi.

Sở Hoài không muốn phu phu bọn họ bất hòa, ông không khó tính càng không muốn khó tính, nên gọi thế nào nghe ổn là được.

"Tiểu Húc ngủ rồi, đừng làm ồn nữa rồi!" Sở Hoài lên tiếng dứt khoát cắt đứt màn tranh luận.

"Phụ thân người giỏi thật đó, Tiểu Húc mỗi lần được Diên Diên dỗ thì nó cứ khóc miết, nhưng khi được phụ thân dỗ thì ngủ rất ngon lành luôn!" Lý Thiên Thành ngưỡng mộ nhìn Sở Hoài.

Quả nhiên người đã từng có hai đứa con khác hẳn nha! Động tác bồng bế cũng rất gọn gàng, một thoáng là xong, dỗ trẻ cũng nhanh nữa, biết bao giờ hắn mới làm được như thế đây!

Cái tên tiểu tử thối này lạ lắm, hắn dỗ không được, Sở Diên dỗ cũng không cho, hình như nó ghét người đẹp hay sao ấy!

Lý Thiên Thành ngán ngẩm lắc đầu, xem ra bảo bảo không thích ai đẹp rồi! Đáng tiếc, ai bảo hắn tuấn tú quá làm gì không biết, cái mặt này chỉ thích hợp tán tỉnh Sở Diên!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »