Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 188
miễn cưỡng

❊ ❊ ❊

Lúc bấy giờ Sở Diên đã nằm gọn trong lòng Lý Thiên Thành, y thật sự rất muốn mắng hắn, rõ ràng làm hại người ta thê thảm như vậy mà còn giả vờ nhu hòa đối tốt.

Sở Diên rất muốn đặt cho hắn một cái tên, nhưng gọi thế nào thì châm biếm nhỉ?

Lý mặt dày, phải rồi chính là Lý mặt dày a... Chỉ có thể là như thế mới phù hợp với hắn!

Một con người có quả mặt dày như bức tường thành như hắn, cực kỳ thích hợp với cái tên này, không những thế còn không ai có da mặt dày sánh bằng hắn nữa là!

Sở Diên nhớ lúc trước tính khí của hắn đâu có vô lại đến mức này đâu? Thậm chí còn rất ít cùng y lên giường nữa kia mà?

Nhưng giờ đây... ngày nào cũng phải lên giường, ngày nào cũng bị hắn hành hạ lên xuống, Sở Diên quả thật số khổ mà, còn không ai có số khổ bằng y.1

Bọn họ đều là đồng minh, còn muốn hợp lực lại ức hiếp y, coi y là một món đồ phát tiết tùy ý chà đạp!

Càng nghĩ tới càng tức giận, Sở Diên phồng má, ấm ức đánh vào lòng ngực hắn khiến Lý Thiên Thành kêu đau.

"Đừng đánh, bằng không nếu ta trượt tay ngươi sẽ nằm bẹp dưới đất đó!"

Câu uy hiếp này thật sự rất có uy lực lớn nha, đương nhiên Sở Diên sẽ không muốn mình bị ngã chỏng veo dưới mặt đất, bây giờ già rồi, ngã xuống một cái xương cốt nói không chừng sẽ vỡ vụn, chưa kể đến nếu không bị ngã đến chết không chừng cũng tàn phế cho xem.

Không được! Sao y có thể suy nghĩ sâu xa như thế được, cùng lắm mặt đất cách y cũng một tất, nếu ngã xuống chỉ nằm liệt giường hai ba ngày thôi, không mất mạng được mà?

Gần đây y thật sự luôn suy nghĩ thái quá sự việc lên, ngay cả ngã cũng nghĩ đến chiến này tôi rồi!

Sở Diên đỡ đầu choáng váng rốt cục cũng không hiểu chính bản thân đang suy nghĩ việc gì.

"Ngươi... buông ra được rồi..." Sở Diên nhỏ giọng cúi đầu, ánh mắt lảng tránh.

"Được rồi, được rồi buông thì buông, nói trước có đau thì cũng cố nhịn đi há!"

Sở Diên tức giận nín chặt môi, tên này quả thật không thể nói lý mà.

Được hắn thả xuống, Sở Diên cau mày cố nhích chân bước đi.

"Ưm... mẹ nó!" Sở Diên nhỏ giọng chửi một tiếng, không ngăn được đau đớn truyền tới mà víu chân, y căng cứng khiến phía dưới siết chặt.

Được thôi, y thua hắn rồi!

Dừng một lát, trước khi đi còn không quên trừng mắt nhìn Lý Thiên Thành.

"Mặt dày, ngươi cút xa ta một chút!"

Lý Thiên Thành điệu bộ ngoan ngoãn gật đầu, hắn giơ tay lên tỏ ý không muốn đụng chạm y.

"Thế thì đi từ từ thôi nhé!" Nói đoạn hắn đã nhanh chóng mở cửa ra ngoài trước, để lại một mình Sở Diên đang cố nhích từng bước nhỏ.

Cái này không phải là hắn muốn bỏ mặt y đâu nha, có trách thì nên trách Sở Diên không chịu nghe hắn mà thôi. Hắn đã cố gắng dùng hết sức mình để dỗ dành y rồi, chỉ trách Sở Diên chứng nào tật nấy không muốn nghe.

Sau khi đi một đoạn dài, Lý Thiên Thành mỉm cười quay sang nhìn phía sau, nhận thấy lúc này Sở Diên còn chưa đi tới đâu. Hắn mới cười thầm vừa đi vừa hát hò.

Không thể trách hắn, hắn vốn không có ý này!

...

"Phụ hoàng, phụ thân đâu?" Lý Thừa Húc nhìn thấy Lý Thiên Thành đang nhàn nhã vừa đi vừa cười, nhưng Sở Diên thì chẳng thấy.

Cuối cùng không biết hắn đã làm gì y rồi chứ, nhớ đến đêm hôm qua Lý Thiên Thành y phục xộc xệch, miệng sưng tấy không khỏi khiến Lý Thừa Húc cả kinh.

Chẳng lẽ?

Phụ hoàng đã làm phụ thân đến liệt giường luôn rồi sao?

Người lớn tuổi thật mạnh bạo, nói là làm!

À không, chưa nói gì mà đã làm như thế rồi, nếu như dự báo trước liệu có phải còn thê thảm hơn?

Phải học hỏi mới được, một đêm dài như thế mà đêm qua vô cùng yên tĩnh, hắn không hề nghe thấy âm thanh rên la hùng hồn của Sở Diên, mà chỉ là một không gian tịch mịch.

"Phụ hoàng đêm qua chắc là thoải mái nhỉ?"

Lý Thiên Thành gật đầu tán thưởng.

"Đương nhiên thoải mái, hơn nữa phụ thân con lại là người chủ động được, nên ta cảm thấy cả người tràn đầy sinh khí!"

Thấy vậy Lý Thừa Húc hơi giật giật khóe môi, phụ thân chủ động nói không chừng là do uống say, chẳng trách hôm qua không nghe thấy tiếng thét bi oán, thì ra là phối hợp nhịp nhàng.

"Vậy bây giờ phụ thân đâu?" Lý Thừa Húc vẫn không dừng nghi hoặc, hắn muốn biết phụ thân dậy nổi không để còn biết đường sai Mạc Thừa Quân qua thoa thuốc.

...

Nhận ra được hoàng nhi đang lo lắng cho phụ thân của nó, Lý Thiên Thành cũng không tiếp tục nói trổng vơ.

"Được rồi, phụ thân con đang đi ra đó, ta nói muộn bế mà y không chịu, kết quả giận dỗi tự mình đi rồi. Nếu một lát đến thì đừng hỏi y cái gì nha! Nếu không bị giận cá chém thớt thì đừng trách ta!"

Lý Thừa Húc lại tiếp tục lắc đầu, thôi được rồi tốt nhất không nên nói chuyện cùng phụ hoàng.

...

Lúc Sở Diên ra được bên ngoài thì mặt trời đã lên cao, y cũng không biết, bằng cách nào, nghị lực nào đã đưa y ra được bên ngoài với thân thể tàn tạ này.

Sở Diên cảm thán cuộc sống quá mức tốt đẹp, nói không chừng vào một ngày trăng thanh gió đẹp nào đó lại chết trong lúc làm tình!

Nếu mà thật sự có ngày đó, y chắc chắn sẽ lôi hắn chết cùng mà không đơn giản tự mình đơn thân tắt thở. Cho dù có trở thành một hồn ma, y cũng sẽ kéo hắn xuống, để hắn biết rõ và nhớ cho kỹ chính hắn đã hành hạ y đến mức này.

Cả đời này Lý Thiên Thành đừng mong trốn được y.

...

"Phụ thân, tướng di của người có chút kỳ quặc..." Mạc Thừa Quân dắt theo Thừa Nam muốn đến vấn an y, nào ngờ nhìn thấy bộ dạng này.

Sở Diên tức đến muốn mắng lớn, kỳ cái đầu con! Chẳng phải cho cái tên Lý mặt dày kia sao?

Nếu không phải hắn thì y cũng không đến mức đi đứng cổ quái như vậy.

Thật tức chết người ta, rõ ràng bảo nhẹ cơ mà, đồ lừa đảo, Lý Thiên Thành là đồ lừa đảo.

Vốn muốn lên cơn thịnh nộ, phút chốc một bàn tay bé nhỏ chạm vào y phục y.

Sở Diên giật mình nhìn xuống, phát hiện Lý Thừa Nam đang nhìn y chăm chú.

"Nội... nếu đau thì nghỉ, nghỉ, nghỉ ngơi đi!" Giọng nói bé xíu pha lẫn một chút khàn khàn, bé con đang lo lắng cho y sao?

Sở Diên ngơ ngác nhìn Thừa Nam kéo kéo góc áo y, đáng yêu quá!

Sao thằng bé lại chịu động chạm y rồi?

Nhớ hôm qua còn không gọi một tiếng nội, hôm nay gọi như thế, liệu có phải nó thích y rồi không?

Nhưng có trời mới biết hôm qua Thừa Nam đã bị giáo huấn như thế nào.

Tối hôm qua.

"Nam Nam mau đến đây!" Lý Thừa Húc trầm mặc không nhìn Thừa Nam lấy một cái, bộ dạng có phần tức giận.

"Phụ... phụ hoàng?" Tiểu thái tử nhìn thấy vẻ mặt nóng nóng đó của phụ hoàng thì kinh ngạc không thôi.

Lần đầu tiên nó nhìn thấy phụ hoàng tức giận như thế, hơn nữa còn là trút giận lên người nó.

"Tại sao không gọi nội?" Lý Thừa Húc dÙng giọng điệu thăng trầm nhìn nó, có chút khó hiểu, lại có chút tức giận, thế nhưng giận lại nhiều hơn.

Sở Diên là phụ thân của hắn, người cực khổ mang thai hắn chín tháng mười ngày sinh ra. Trước khi sinh hắn, phụ thân đã qua một lần sảy thai, mang hắn khó khăn như thế, đến lúc có cháu lại bị cháu mình hất hủi.

Tuy Sở Diên không nói cho hắn biết, nhưng hắn hiểu rõ, tâm trạng của y rất loạn, có kích động, có hoang mang, có tuyệt vọng.

"Con có biết không, ông nội đã rất khó khi sinh ta, người rất yếu, mãi đến vài tháng mới hồi phục! Khác với phụ thân con, sức khỏe của nội không được tốt, con chọc nội tức như vậy, phụ hoàng sẽ rất tự trách!"

Lúc này Thừa Nam mới rõ, nhưng không hiểu thế nào khi đối diện Sở Diên nó chỉ muốn chạy.

"Con biết... biết nội rất tốt!"

"Vậy sao con cứ tránh né?"

"Vì... vì..." Nó cũng không biết là vì cái gì nữa, chỉ là nó không chịu được, trái tim bé nhỏ của nó rất hồi hộp, nó đến gần y lại run run.

"Ngày mai đến vấn an nội, không được bỏ chạy, nếu không phụ hoàng sẽ phạt con chép kinh thư một trăm lần, quét dọn hoàng lăng một ngày, một đêm!"

Chép kinh thư còn có thể, nhưng hoàng lăng tuyệt đối không được, nơi đó rất đáng sợ, tổ tông mà biết nó không muốn nhìn nội, nhất định sẽ hiện về nhát nó mất.

"Phụ hoàng, nhi thần biết... biết tội rồi!"

"Vậy ngày mai ăn nói cho tốt vào, nếu để ta nghe ai đó mách lại, thì hậu quả tự con chịu!"

Nghe một tràn này, khuôn mặt của tiểu thái tử từ trắng chuyển xanh.

Đắc tội ai cũng có thể, đắc tội phụ hoàng thì lầm to rồi.

...

Thực tại.

Lý Thừa Nam nuốt nước miếng nhìn nội đang vui vẻ nhìn mình, nó lấy hết dũng khí ngăn không cho trái tim này nhảy ra ngoài.

Hồi hộp quá! Thật lạ, mỗi khi đến gần nội thì nơi đây cứ đập nhanh như thế.

Mặc dù Sở Diên không hề cho nó áp lực, nhưng vì sao lại khó đến gần như thế.

"Cho nội ôm con, được không cháu trai?" Sở Diên phấn khởi ngồi xổm xuống, rất mong chờ nhìn nội tôn của mình.

Thừa Nam nhìn phụ thân nhướn mày, ý bảo con có thể từ chối không.

Nhưng Mạc Thừa Quân lại nhoẻn miệng cười, sau đó đưa tay lên kề cổ, kéo nhẹ một đường ý bảo. Con cứ thử từ chối đi, xem phụ hoàng có giết người diệt khẩu không, không chỉ con bị phạt mà ta cũng không thể thoát thân. Chươ?g‎ ?ới‎ ?hấ?‎ ?ại‎ ~‎ Tr???r??ệ‎ ?.v?‎ ~

"Nội ôm đi!" Lý Thừa Nam cắn răng nói, vô cùng miễn cưỡng luôn.

Có trời mới biết nó đang thét lên cứu mạng.

...

Sở Diên ôm được nội tôn thì cao hứng, vui vẻ xoay nó vòng vòng, tuy Thừa Nam có hơi béo một chút, nhưng y vẫn bế nổi.

"Nội rất thương con, con có thương nội không?"

Nó lại quay sang nhìn phụ thân mình.

"Thương, thương nội!" Lại miễn cưỡng cười nhẹ.

Lương tâm không cho phép nó lừa gạt nội, nhưng nó không thể trái ý phụ hoàng, thế là cái gì nó cũng gật, cái gì cũng hùa theo y.

...

Lúc bấy giờ Lý Thiên Thành và Lý Thừa Húc cũng đã tới, nhìn thấy hai ông cháu vui vẻ nói cười, trong lòng như trút ra gánh nặng.

"Thừa Húc, con được lắm!"

"Còn không phải giống phụ hoàng sao!"

"Tốt lắm, khá khen cho con, cứ làm y vui đi, vài ngày nữa phải đi rồi!"

Nói đến đây Lý Thiên Thành cảm thấy mình lỡ lời, nhưng may thay Lý Thừa Húc vẫn không có động thái gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »