Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3368 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 161
tân hôn không trọn vẹn - thượng

❊ ❊ ❊

Trước không khí nhộn nhịp của mùa Xuân, cũng chính là ngày đại hỷ của Dương Xuân và Cố Thanh.

Vạn An treo đầy giấy đỏ, đốt pháo đón mừng ngày vui đôi lứa!

Cố Thanh chậm chạp cùng Dương Xuân làm lễ bái đường, do dự rất lâu mới cúi người xuống, ai ai cũng vui vẻ nâng lên chén rượu mừng, chỉ riêng Cố Thanh vẫn trưng ra khuôn mặt buồn rầu, ủ rũ.

"Phu phu giao bái! Bái!"

Dương Xuân thấy Cố Thanh không bái liền lên tiếng nhắc nhở.

"Mau bái đi!"

Thế nhưng Cố Thanh không những không bái mà lại còn tháo xuống khăn trùm.

"Chuyện gì vậy?"

"Xảy ra chuyện gì, sao tân nương lại tháo xuống khăn trùm?"

Xui xẻo, quả thật xui xẻo, trước lúc động phòng nếu không phải tân lang tháo xuống khăn trùm, thì bất cứ ai cũng không thực tùy ý tháo xuống, nếu không sẽ gặp xúi quẩy.

Gia đạo không thuận hòa, phu thê bất đồng...

Vậy mà Cố Thanh ngang nhiên làm như thế, đã vậy còn thốt lên.

"Ta suy nghĩ kỹ rồi, không gả!"

Lời nói vừa thốt ra, biết bao nhiêu ánh mắt trầm trồ nhìn Cố Thanh.

"Chuyện gì thế này, ngày đại hôn mà tân nương lại không muốn gả, rốt cuộc còn thể thống gì!"

Dương Xuân vẫn ngơ ra đó, hai tay nắm chặt, biểu tình bức bối muốn phát nổ.

Rốt cuộc Cố Thanh đang muốn giở trò gì với hắn đây? Rõ ràng mấy ngày trước đã thống nhất hôm nay là đại hôn, ngày trọng đại của cuộc đời nào phải chuyện đùa?

Cư nhiên như vậy thốt ra không muốn gả.

Dương Xuân cau mày, hắn tiến lên vài bước, mặt như tê liệt mà không để lộ biểu cảm gì.

"Ngươi muốn đùa ta à?" Dương Xuân nói ra lời này cũng như triệt để trút ra hết khí lực.

Cố Thanh cắn răng, nín môi nhìn thẳng hắn, chậm rãi thốt ra từng tiếng rõ ràng.

"Ta nói... không... muốn... gả!"

Lời nói còn chưa dứt, Dương Xuân đã quát.

"Câm miệng!"

Y nghĩ hắn là loại người gì mà hết lần này đến lần khác chơi đùa mà chẳng biết chán?

Không gả?

Ai cho phép chứ?

Đã bái thiên, bái địa, có trời minh, đất chứng, muốn gả liền có thể không gả sao?

Y có thể không cùng hắn giao bái, nhưng đã bái thiên - địa, chứng tỏ bọn họ đã là phu phu. Càng không có chuyện kết thúc tại đây.

Dương Xuân mỉm cười quay sang nhìn khách khứa.

"Thê tử của ta lại nổi điên, các người đừng để ý, có lẽ hơi ngại nên mới vậy." Nói đoạn quay sang bắt lấy cổ tay Cố Thanh lôi vào trong.

...

Rầm một tiếng chấn động, Cố Thanh bị Dương Xuân hất ngã nằm rạp trên giường, hai mắt mờ sương nhìn hắn.

"Lời nói đều là thật, ta nói không muốn gả nữa!"

Chát, Cố Thanh bị Dương Xuân đánh đến lệch mặt sang một bên, trên đó còn hiện rõ bốn ngón tay thon dài.

"Ngươi điên đủ chưa?"

"Ta nói rõ rồi, ta không..."

"Ta hỏi ngươi điên đủ chưa?"

Dương Xuân tức giận túm lấy cổ áo Cố Thanh quát lớn, hai tay mạnh mẽ ghì chặt đối phương.

"Ta vốn nghĩ ngươi sẽ không điên như vậy, thế mà ta nhìn lầm rồi sao? Ngươi vốn ngu si đần độn, Cố Thanh ngươi là nghĩ ta không biết mất mặt là gì à?"

Cố Thanh cúi đầu không nói, đương nhiên y biết chuyện này xảy ra sẽ ảnh hưởng như thế nào, thế nhưng lúc này đây y vẫn muốn nói không gả.

Hận ta đi, càng hận càng tốt, hận càng nhiều đến lúc biệt ly cũng sẽ không đau nhói.

"Ta từng nói với ngươi rồi, ta nói ta không thể cưới ngươi, càng không thể có việc gả cho ngươi, nhưng ngươi quả thật rất ngang ngược, ta đã nói không muốn rồi... ngươi vẫn cố chấp, ép buộc ta!" Cố Thanh vùng vẫy muốn thoát khỏi tay Dương Xuân, nhưng lúc này đây cớ sao không thoát nổi.

"Ngươi thật rất biết cách làm ta tức giận!"

Vừa dứt lời Dương Xuân đã thô bạo xé đi lớp áo hỉ của Cố Thanh, trong tích đã đem thân thể người kia phô bày.

Dương Xuân dùng kỹ xảo thuần thục không do dự nửa khắc liền lập tức xâm chiếm đối phương.

Hôm nay phải động phòng, bỏ qua, phu phu giao bái, bỏ qua vén khăn trùm, bỏ qua rượu giao bôi, chỉ còn bước động phòng hắn quyết không thể bỏ lỡ.

"Đau, Dương Xuân đau ta!"

Mặc kệ người dưới thân có than đau như thế nào đi chăng nữa, Dương Xuân vẫn không một chút cảm xúc xoa nắn vùng bí hiểm.

Cả một quá trình chỉ là những âm thanh rên la của Cố Thanh, ngoài ra ngay cả thở mạnh cũng không phát ra.

"Buông ta ra, đã nói không gả!"

Chát, một bạt nữa lại giáng xuống, Dương Xuân hai mắt như phát ra lệ khí, phóng trúng Cố Thanh.

Mỗi lúc phản kháng sẽ nhận một tát, Dương Xuân không những không muốn thương hoa tiếc ngọc, ngược lại còn muốn đánh cho y tỉnh ra.1

"Nếu còn không muốn tỉnh, ngay lúc này đây ta liền khiến ngươi sống dở chết dở!"

Cố Thanh ngơ ngác nhìn khuôn mặt đen kịt của người kia, nhất thời chưa kịp phân rõ.

"Ngươi… muốn giết ta sao?"

Dương Xuân đương nhiên sẽ không làm đến bước này, cùng lắm chỉ nhốt y lại, buộc y khuất phục.

"Ngươi đừng càn quấy, ta sẽ không thể giữ được tỉnh táo!"

Nhưng Cố Thanh mặc định phải rời khỏi, đương nhiên vẫn chứng nào tật nấy.

"Buông tha ta đi!" Buông tha ta cũng là buông tha ngươi, bằng không ta chết không nhắm mắt.

Thế nhưng tất cả đều vô dụng, thời khắc này trong mắt Dương Xuân đã tràn ngập phẫn nộ.

Cố Thanh cư nhiên chấp thuận bái đường cùng nữ nhân kia, nhưng đến lượt hắn lại kiếm cớ muốn chạy, Cố Thanh điên rồi, là đối với hắn làm chuyện ngu ngốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »