Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 180
khi người lớn tuổi nói chuyện yêu đương - hạ

❊ ❊ ❊

Dạo gần đây Tôn Châu truyền đến hoàng thượng ba ngày nữa sẽ làm lễ sắc phong thái tử.

Lý Thiên Thành nghe xong tinh thần phấn chấn, hắn hớn hở đón Sở Diên, mong muốn cùng y đến đó tham dự.

Là ngày trọng đại, nhất định không được bỏ lỡ, hơn nữa bọn họ cũng chưa được nhìn nội tôn lấy một lần.

Lúc này thật sự không ngăn được tâm trạng tò mò, mong muốn có thể được sờ cháu nội một cái.

Thời gian trôi qua như nước chảy xiết, chẳng bao lâu nữa Lý Thừa Nam cũng sẽ lớn rất nhanh, Lý Thiên Thành không muốn bỏ lỡ khoảng thời gian ngắn ngủi này.

"Chúng ta đã già rồi, sống cũng chẳng mấy mươi năm, đến đó nhìn nó một cái có được không?"

Sở Diên do dự đôi chút, không phải là y quả ích kỷ, chỉ là sợ đến đó rồi lại bị giữ lại không đi được.

Y không muốn bị ràng buộc, nếu chỉ đơn giản là đến thăm cháu là có thể rồi, nhưng... tiểu tử kia mắc chứng cuồng người thân nha!

Sở Diên mà đến, chắc chắn nó sẽ không cho y và hắn rời đi, nếu như thế thật sự rất đau khổ.

"Trong cung ồn ào, náo nhiệt, chúng ta đến đó rồi liệu còn có thể trở ra?" Sở Diên vẫn luôn lo lắng việc này, tuy rất mong chờ đến lúc gặp cháu, nhưng rồi vẫn bị ý nghĩ kia đánh vỡ.

Kỳ thật Sở Diên vẫn chưa suy nghĩ hẳn hoi.

"Không cần phải lo, ta sẽ không để nó càn quấy, nương tử hãy tin tưởng ta!"

Sở Diên giật giật khớp hàm, trong lòng thầm phản kháng, có nằm mơ cũng không muốn tin ngươi.

Nào ngờ ánh mắt của y đã bị hắn nhìn ra, Lý Thiên Thành chau mày kéo Sở Diên đến gần.

"Đừng nghĩ có thể che giấu được, vừa nhìn đã biết ngươi đang suy nghĩ gì rồi, có phải không muốn tin ta?"

Bị Lý Thiên Thành đoán trúng tâm tư, Sở Diên hơi đỏ mặt quay đi. Cho đến hiện tại y đã không thể che đậy như lúc trước, càng lớn tuổi lại càng bướng bỉnh, đôi khi nghĩ mình như một đứa trẻ, cũng thích giận dỗi cũng thích làm càng.

Tâm trạng của người lớn tuổi vô cùng phức tạp, lo này, sợ kia. Người lớn cần một nơi an tỉnh tận hưởng khoảng thời gian còn lại. Người trẻ thì lại khác, yêu thích náo nhiệt muốn tổ chức tiệc tùng.

Người lớn vô cùng yêu quý con cháu, tuy vậy lại không muốn ở bên nó thật lâu, vì căn bản không thể giữ được trái tim bền vững mà chìm đắm vào, đem đứa nhỏ hết sức bảo bọc, gánh lấy nhiều muộn phiền.

Bất kể là ai, một khi sinh con sẽ để nhà ngoại nuôi, hoặc là để nhà nội nuôi.

Ngoại tổ, ngoại mẫu, nội tổ, nội mẫu, đều là những người có kinh nghiệm trong việc chăm sóc trẻ nhỏ. Cũng vì thế họ luôn là người gánh đủ muộn phiền.

...

Suy nghĩ cả buổi cuối cùng Sở Diên vẫn là đồng ý cùng Lý Thiên Thành đến đó trước ba ngày diễn ra đại lễ!

Đường từ trấn Nải Hà trở về Tôn Châu vô cùng xa, nói đi liền đi nên cũng không chuẩn bị nhiều.

Tin chắc Lý Thừa Húc cũng không đòi quà, vì vậy cũng không thấy lo lắng.

...

Thế nhưng Sở Diên không biết Lý Thiên Thành từ sớm đã chuẩn bị quà cho nội tôn của mình. Hắn đã làm nó từ bốn tháng trước, vào lúc tiết trời còn nóng ấm, hắn đã đem gỗ khắc thành một đại gia đình, trong đó có hai lão già đang ngồi cạnh bàn trà, kế bên là Mạc Thừa Quân và Lý Thừa Húc trên tay đang ôm hài tử.

Cả nhà năm người đầy đủ cùng nhau đoàn tụ, hắn chỉ làm chừng bấy nhiêu thôi!

...

Nhìn Sở Diên trong xe ngựa đọc sách, lúc này lại khiến Lý Thiên Thành tò mò, là sách mới thì phải, không giống cái quyển hôm trước được tặng.

Lý Thiên Thành trong lòng thầm nghĩ quyển này hôm nay rất khác nha, liệu có phải...

"Chao ôi, xem gì mà chăm chú vậy!" Lý Thiên Thành nhanh tay đoạt lấy quyển sách, ung dung lật ra xem, không nhìn tới sắc mặt Sở Diên đen dần.

"Trả lại cho ta!" Sở Diên trừng mắt nhìn hắn.

Giây trước Lý Thiên Thành còn vui tươi đoạt sách từ trong tay Sở Diên, giây sau liền á khẩu không nói nên lời.

"Cái quỷ gì vậy, sách... sách này?"

Một trăm cách dằn vặt kẻ cuồng dục.

Cách một: Thiến!

Cách hai: Nhân lúc nam nhân đang sung mãn nhất, dứt khoát bóp nát!

....

Lý Thiên Thành trên trán không ngừng tuôn mồ hôi hột, đang yên đang lành lại là ai đưa sách này cho Sở Diên nữa đây.

Cái quái gì thế không biết... chẳng lẽ.... chẳng lẽ y muốn... muốn mưu sát... thân phu?

Không được, nhất định không thể như vậy được, y mà giết hắn, sau này người bị dằn vặt sẽ là y đó.

Cùng lắm hắn nhận sai đi! Khoảng thời gian này quả thật hắn có chút muốn nổi loạn, nhưng mà cũng không đến mức làm như thế chứ?

Trên đường đi gặp con, gặp cháu y lại đọc cái thể loại sách lệch lạc này. Liệu có phải Sở Diên đang âm thầm muốn mưu hại hắn hay không?

Nếu như thế hắn phải thật sự cẩn trọng việc giữ gìn nòi giống.

Hắn còn muốn... còn muốn bảo dưỡng chỗ đó thật tốt.

Những người ở độ tuổi như hắn đã sắp chống gậy rồi, hắn còn khỏe mạnh như vậy y lại nở lòng muốn phá hủy hắn.

Bao nhiêu lần cùng nhau mây mưa không dứt, ấy vậy chỉ vì một phút nhất thời của hắn mà ghi hận.

Ngày hôm đó hắn đã làm gì đâu, ngoài trừ thượng y đến sáng, hắn một chút cũng không làm gì quá quách hết.?

Thật là... lòng dạ nương tử sao... sao có thể thâm độc như vậy, âm thầm muốn mưu sát thân phu!

"Ngươi... ngươi..." Lý Thiên Thành xanh mặt nhìn y, giọng run run hoảng đến độ muốn phóng ra khỏi xe ngựa.

Ánh mắt hắn đảo một lượt nhìn Sở Diên, muốn xem từ trong ánh mắt y có nhận được một sự thích thú nào.

Nhưng mà không có!

Sở Diên ngơ ngác nhìn hắn, cái điệu bộ này là có ý gì đây?

"Làm gì thế, đừng hiểu lầm sách này không phải của ta!" Sở Diên nhanh tay giành lại rồi cất nó vào trong y phục.

Quả thật y không lừa hắn, sách này thật sự không phải của y, đây là lần đầu tiên Sở Diên được xem loại sách đáng sợ này. Mặc dù cách thức trừng phạt rất khác người, nhưng Sở Diên biết, như vậy không tốt chút nào.

Hôm trước tình cờ lấy nhầm sách, vốn dĩ sách của y là Xuân Hoa Uyển, tuy vậy vì bìa sách cũng là màu lam, nên mới lấy nhầm quyển này mà đem về.

Sở Diên gần đây mới có thói quen đọc sách, bình thường y sẽ xem kinh thư, y thư, là lần đầu xem sách dâm tà này!

Lý Thiên Thành vẫn không tin lắm, chẳng lẽ thật sự lấy nhầm sách?

Nhưng sao có thể trùng hợp như thế được?

Lý Thiên Thành vò đầu bứt tóc, không thể tin được hắn đã trải quá loại chuyện gì!

...

Sở Diên vẫn nhớ như in rằng đây chỉ là nhầm sách!

Vừa nãy khi mở ra trang đầu tiên, Sở Diên cũng khá ngỡ ngàng, y chăm chăm nhìn nó một lát, vốn dĩ dự định cất vào, nào ngờ Lý Thiên Thành nhanh tay lẹ mắt đoạt nó từ tay y.

"Ta... mới không có tin đấy! Sách này rõ ràng trong tay ngươi mà, nương tử dù ngươi có giận dỗi ta như thế nào cũng không nên xem loại sách này... nhỡ mai, nhỡ mai này ngươi làm thật, ta... ta sẽ xuống âm ti làm ma lang thang mất!"

Sở Diên nghe một tràng này thì giật mình, hắn sao có thể suy nghĩ y độc ác đến như vậy.

Chẳng biết hắn đối y ra sao, nhưng này rất không thuận tai.

"Còn nói nữa ta liền làm thật!" Sở Diên thật sự rất nhức đầu, y nói rõ rồi mà hắn không muốn nghe.

Nghĩ sao không biết, từ trước đến giờ y chưa từng hung dữ với ai.

Ngoại trừ lúc bị hắn đày vào cung đã có suy nghĩ cứ để cung nữ kia giết hắn cho xong, y cũng lười nói cho hắn biết nàng ta vốn không câm. Nhìn hắn bị dồn vào đường cùng, đến thương tích đầy mình, tự nhiên có chút thống khoái

Là do ai kia chứ?

Là hắn! Là hắn!

Vì thế Lý Thiên Thành càng không có tư cách trách cứ y!

Cho dù có là thật cũng là chuyện đương nhiên, kẻ không biết kiềm nén như hắn, hoặc là hắn chết, hoặc là y bị làm chết!

...

"Đã nói không phải của ta rồi, ngươi nhìn xem tên trên đây là Trung Tinh Trình mà, không phải là ta!"

Nói đến đây Lý Thiên Thành mới nhận ra, nhưng mà cái tên cứ thấy quái quái làm sao... Trung Tinh Trình?

Học trò của y có người tên này sao?

Sao hắn không nhớ có ai họ Trung vậy nhỉ?

"Khoan đã, ngươi nói lấy nhầm ở đâu thế, học trò của ngươi không ai có tên này cả! Tinh... Trình, là kẻ nào vậy?"

Hỏi y, y biết hỏi ai đây!

Sở Diên gần đây rất hay quên, có lẽ do tuổi đã xế chiều, nên mới thường hay quên trước quên sau.

Y nhớ hình như là đánh rơi, lúc đó trời mưa, Sở Diên hối hả chạy về thì va vào một chàng trai trẻ, lúc đó lấy nhanh sách rồi về...

Kết quả, cái quyển đúng đắn của y thì không thấy đâu, còn quyển hung tàn này thì lại ở trong tay!

...

"Hai vị đến khách điếm rồi, có muốn dừng chân không?"

Đang tranh cãi, bỗng dưng phu xe lên tiếng đánh gãy, lúc này Sở Diên và Lý Thiên Thành đều ngoan ngoãn im lặng.

"Có muốn xuống không?" Phu xe nghĩ họ không nghe thấy nên lên tiếng muộn lập lại.

Sở Diên ngước mắt nhìn Lý Thiên Thành ngụ ý muốn xuống không.

Lý Thiên Thành lại nhìn y, hắn nói: "Dừng ở đây đi!"

Phu xe nghe vậy ậm ừ vài tiếng rồi dừng xe ngựa ngay khách điếm có tên Tùy An.

Mặc dù được gọi là Tùy An, nhưng hắn lại nghĩ nên là tùy hứng thì hơn.

Bàn ghế được sắp xếp không ngay ngắn, có thể nói là rất bừa bộn. Chẳng thể mong chờ gì khi ở đây cả, vì vậy hắn đã kéo Sở Diên trở ra.

"Phu xe khoan đã, hay là chúng ta đi thêm một đoạn đi!" Nếu bắt hắn ở một nơi tuỳ hứng như thế, chẳng thà ngủ luôn trên xe ngựa!

"Sao thế, nơi này không tốt?"

Lý Thiên Thành rất muốn mắng, tốt cái đầu ông, nơi này tùy hứng như thế, thức ăn có lẽ cũng làm từ độc dược!

"Mau đi đi!" Lý Thiên Thành lên tiếng hối thúc, lúc này hắn mới thở phào, lần nữa cùng Sở Diên lên xe ngựa.

...

Lúc đến khách điếm, trước tiên Lý Thiên Thành sẽ ở ngoài xem xét tổng thể, chắc chắn nơi này có thể ở được thì mới vào trong.

Hắn ngại nhất là nhìn bàn ghế bừa bộn, như vậy sẽ không thoải mái!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »