Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 179
khi người lớn tuổi nói chuyện yêu đương

❊ ❊ ❊

Một ngày không gặp nhau tim sẽ nhói đau, cả ngày không âu yếm sẽ khó thở!

Cứ như thế mỗi ngày đều sẽ như hình với bóng, chẳng thể tách rời!

Mặc dù Sở Diên thường phải đi dạy học, thời gian ban đầu Lý Thiên Thành sẽ không đi theo, hắn sẽ đi đánh cờ cùng mấy ông lão gần đó. Nhưng hiện tại thì khác rồi, từ cái hôm Sở Diên cho hắn động, hắn liền chìm đắm trong ái tình nồng ấm đó, càng không muốn thoát ra.

Cứ như thể đã trở về khoảng thời gian trước đó, vào lúc bọn họ vừa mới bắt đầu yêu đương.

Tâm trạng hiện giờ của hắn rất tốt, cực kỳ thích ở bên cạnh Sở Diên. Sáng sớm y vừa dậy hắn cũng bật dậy theo, lẽ ra chỉ một mình y dạy học, nhưng hắn nói hắn muốn theo cùng.

Sở Diên cũng không nói gì, chỉ đơn giản mỉm cười, nhưng hắn biết y cũng thích lắm. Vì thế cả hai lão già cùng nắm tay nhau vui vẻ đến phòng học.

...

Ngày qua ngày cuộc sống cứ như thế trôi qua không nhanh cũng không chậm, vừa đủ để họ suy ngẫm.

Lý Thiên Thành dần thích cái cảm giác giữ nương tử như giữ tiền! Mỗi một ngày đều theo nóc nhà đến nơi rồi hộ tống y trở về, khắp trấn ai nấy cũng đều quen thuộc với cảnh này.

Người khác nhìn vào liền nói: Người già này đang nói chuyện yêu đương!

Tình cảnh cứ như lúc trẻ vậy, Lý Thiên Thành là đang theo đuổi lại Sở Diên đây mà!

...

"Nương tử hôm nay có mệt không?"

Sở Diên mỉm cười tựa đầu vào ngực hắn, y nói: "Không mệt!"

Lý Thiên Thành nghe vậy cũng không nói gì hơn, hắn xoay người y lại, nâng cằm y lên, phá lệ câu dẫn.

Ánh mắt cả hai giao nhau, trong tích tắc Lý Thiên Thành đã chiếm lĩnh khoang miệng.

"Hôn một cái lại khỏe hơn!"

Khuôn mặt Sở Diên thoáng đỏ ửng, y quay sang nhìn tứ phía, xác định không có một ai mới yên tâm thở phào.

"Sau này đừng tùy hứng như vậy, bây giờ vẫn còn ở bên ngoài, sẽ có người trông thấy!" Sở Diên không muốn người ta cười bọn họ cổ lỗ sĩ, cũng không thể để người ta nghe họ nói mấy lời sến súa.

Đặc biệt là Lý Thiên Thành, hắn lúc nào cũng tùy hứng, lời nói không phân nặng nhẹ luôn làm mọi người xung quanh phải trầm trồ.

Hắn ăn nói không hoa mỹ, lời nói khi thốt ra chỉ có một mình Sở Diên hiểu, ngoài ra chẳng ai có thể hiểu nổi.

...

Hoàng cung.

Lý Thừa Húc vừa ôm con nhỏ vừa vui vẻ nhìn Mạc Thừa Quân.

"Hài tử thật giống ngươi, còn rất đáng yêu!" Chỉ tiếc vẫn không tìm ra được tung tích của nội tổ của nó, thành ra đến đây bây giờ cũng không ai nhắc đến nội tổ trước mặt nó.

Lý Thừa Húc sợ vào một ngày nào đó, đứa bé lại hỏi nội tổ ở đâu vì sao không chơi cùng nó, đến lúc đó Lý Thừa Húc sẽ không biết nên đi đâu tìm nội tổ.

Ngoại tổ không có, nội tổ lại càng không, đứa trẻ này cũng thật đáng thương, cùng lúc không có được sự thương yêu của người lớn.

Mặc khác Lý Thừa Húc sẽ không vì thế mà cho nó thêm phiền muộn, vì vậy ra sức bảo bọc nó, không để nó chịu nhiều tổn thương.

"Thừa Nam rất giống ngươi mới đúng, nhìn chiếc mũi này đi, cao như vậy!"

Lúc này Lý Thừa Húc mới để ý thấy, quả thật có chút cao, bây giờ nó chỉ mới mười hai tháng tuổi, nhưng mũi đã rõ đường sống.

Kỳ thật mũi Mạc Thừa Quân cũng không thấp, chỉ là không cao như hắn, song phần đầu mũi hơi nhọn, khác với hắn không quá nhọn.

Mũi của Mạc Thừa Quân nếu như sinh nữ nhi sẽ thích hợp hơn, giống y chắc chắn là một thịnh thế mỹ nhân.

"Hôm trước ta đã sai người dò la tung tích, nhưng vẫn bạc vô âm tín! Có lẽ bọn họ thật sự rời khỏi Liêm Châu rồi!"

Cũng phải, dù sao Sở Diên cũng là người tiêu dao tự tại, một khi đã bị phát hiện, y há có thể ở lại.

Lần này thật sự biến mất tăm hơi, sau này cũng khó gặp lại!

Chỉ biết Lý Thừa Húc đang rất rối rắm, căn bản hắn chỉ muốn mang hài tử đến nhìn mặt nội tổ, chỉ có vậy mà cũng không thể thực hiện.

Ngày tháng trôi đi, dần dà cũng thật nhanh, mới ngày nào hắn chỉ là một đứa trẻ hiểu chuyện, nay đã trở thành phụ hoàng.

Đôi lúc chưa kịp nhìn lại, xoay người liền biến thành quá khứ.

Mạc Thừa Quân biết Lý Thừa Húc vẫn không sao an ổn khi không thể hoàn thành việc mà mình muốn làm.

Y muốn an ủi hắn nhưng rồi vẫn không nói được gì, bởi lẽ y cũng tổn thương giống hắn!

Khác với Lý Thừa Húc, Mạc Thừa Quân từ nhỏ đã không còn người thân, họ không phải muốn bỏ rơi y, chỉ trách lòng người hiểm độc đã mang họ rời xa y.

Khoảng thời gian u ám đó, y một chút cũng không muốn nhớ lại, vì vậy chẳng thể nào an ủi được Lý Thừa Húc.

"Ta tin rằng, sớm muộn gì bọn họ cũng trở lại!" Chỉ là không biết là bao lâu, nhưng có lẽ sẽ không quá lâu.

Cùng lắm là vài năm nữa!

Lý Thiên Thành và Sở Diên có lẽ không vô tâm đến vậy, hay tin mình có cháu lẽ nào không đến thăm?

Mạc Thừa Quân có linh cảm, sớm thôi cả nhà năm người sẽ đoàn tụ!1

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »