Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3339 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 178
xem người ta lăn giường, chi bằng lăn giường - hạ

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Thành phì cười nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trơn nhẵn nhụi của Sở Diên, tay ma sát lên bộ phận mềm mại kia, vân ve nó một cách sủng nịch.

Vừa chạm đã thích, lưu luyến không muốn rời, da của Sở Diên cực kỳ mịn màng, cho dù đã ở độ tuổi sáu mươi.

Lý Thiên Thành càng muốn ôm trọn y, khiến y và hắn như hòa một thể, để mỗi ngày hắn không cần phải nhớ, phải trông.

Hắn giống như bị lửa dục thiêu đốt, mà mạnh bạo kéo cặp đùi mịn màng của y, đặt lên người hắn, vỗ một cái thật mạnh khiến nó đỏ ửng. Không những thế hắn còn cúi đầu xuống, liếm nhẹ phần da trắng nhất, đầu lưỡi lưu luyến quét qua một lượt, các súp tua bên dưới khiến Sở Diên phải rên nhẹ.

"A Thành... đừng..."

Lý Thiên Thành nào có dễ buông tha, hắn thuận thế càng muốn khiến y phục tùng mình hơn.

"Gọi phu quân ta sẽ tha!"

Sở Diên ngây thơ tưởng là thật, y không do dự liền long lanh ánh mắt gọi hắn.

"Phu... phu quân..." Giọng nói bé xíu, Sở Diên không ngừng thở hổn hển, cả người vô cùng nóng ran.

Ấy vậy Lý Thiên Thành không muốn buông tha, bờ môi mạnh mẽ cắn xuống không cho Sở Diên hé miệng chối từ.

Vật kia cứ như thế xâm chiếm ở lì bên trong, nó dần to lên mà rạo rực chui vào.

Phía bên dưới bụng hình như đã trương to, Sở Diên rướm nước nhìn hắn, ánh mắt mờ đục vì bị nước mắt chiếm lĩnh, chẳng mấy chốc đã lộ ra khuôn mặt ủy khuất cực kỳ.

Y bị hắn gượng ép nâng mông, cặp đùi cứ như thế giãn ra để lại một chỗ trống cho hắn xâm chiếm. Lý Thiên Thành không thèm liếc tới ánh mắt van xin của nương tử, hắn như điên mà lao đến như một con hổ đói.

Sở Diên sắc mặt càng trở nên ửng đỏ, Lý Thiên Thành vậy mà cũng thật quá đáng, cứ như thế mà vồ lấy y.

Trước đây còn nghe lời y, càng già lại càng sinh tật, làm như vẫn còn sung sức lắm, không biết rằng bản thân đã không còn trẻ.

Nhưng mà Sở Diên cũng không phải hoàn toàn muốn kháng cự, hơn nữa còn rất thích thú nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên, không có một tia hào hứng.

Càng kháng cự thì hắn lại càng mạnh bạo hơn, trực tiếp mút lấy khoang miệng không để cho y có một cơ hội la lối.

Lý Thiên Thành quả thật hiếp người quá đáng mà! Phía dưới không ngừng ra rồi vào, vào rồi lại ra, khiến dịch thể nhơn nhớt cứ thế tuôn mạnh.

Sở Diên cố gắng điều chỉnh hô hấp, nhưng đau đớn từ bên dưới không ngừng khiến y hít thở không thông.

Dù biết sẽ qua nhanh thôi, hắn cũng không thể làm y đến sáng, nhưng lúc này đây, Sở Diên như không thể nào thở nổi.

Phía dưới bụng y một lần nữa cứng lên, vật bên trong lại quét qua một lượt, đến nỗi giống như đang nuôi rắn lớn.

Ấy vậy con rắn này cũng thật to, nó ở bên trong không ngừng phá phách khiến Sở Diên từng hồi nhảy dựng.

Nhìn y như thế hắn càng cảm thấy thống khoái, nhẹ nhàng xoa lấy hai hạt hồng đậu nhỏ, đầu lưỡi nhẹ lướt qua, miệng cắn xuống một cái, kéo nhẹ hồng đậu.

Hắn mút một tiếng lớn, kéo đến độ muốn làm hồng đậu như muốn rớt ta, tuy vậy Lý Thiên Thành rất có chừng mực, vừa mới kéo một nửa đã tiết chế buông ra.

Thế nhưng không dừng lại, hắn mơn lấy bên hông mà vuốt đến tận rốn, da thịt bị ma sát làm Sở Diên phát ra âm thanh êm tai.

"Đừng mà ngươi đừng... đừng như thế..."

Lý Thiên Thành lại chạm vào nơi tư mật, thừa cơ hội bóp nhẹ, làm Sở Diên điêu đứng.

Y đỏ mặt vừa thở dốc vừa phát ra âm thanh câu động hắn.

Lúc này đây hắn chẳng thể chần chừ nữa mà đưa vật thể to đùng kia rút ra, rồi lại xông vào chiếm lấy khoảng trống bên dưới đang giãn ra của Sở Diên.

Đang yên đang lành lại bị hắn đối xử như vậy, Sở Diên như muốn phát điên, đã hai hồi liên tiếp hắn không cho y lấy một lần dựa báo, lần nào cũng để cho y đau đến mức bật ngửa. Từng trận co rút khiến Sở Diên bật dậy, y nắm lấy bả vai hắn mà run run, nước mắt trực trào.

"Cầm thú, ngươi là cầm thú!"

Lý Thiên Thành như vậy không để ý bảo bối đang mắng hắn, cho dù có là cầm thú thì cũng chỉ là cầm thú khi ở bên y.

Phía bên dưới hắn rất nhanh đã hành động, từng hồi mạnh bạo điên cuồng lên xuống, hắn lắc lắc cái hông Sở Diên, để y theo nhịp hẳn, từ từ khiến chúng hoà nhập.

Phía bên trên hắn nhẹ nhàng ôm đỡ Sở Diên, không để y mất đà mà ngã ngửa, hắn biết lúc này Sở Diên rất yếu, vì thế động tác cũng giảm đi ba phần.

Hắn vuốt ve tấm lưng trơn mịn, chà xát nó lên đến đỏ ửng, hắn cúi đầu cắn nhẹ lên vai y, cắn một cái thật mạnh như muốn đóng dấu.

Phần vai bị hắn cắn đến tuôn ra máu, nhưng Lý Thiên Thành không dám bỏ lỡ, liền trực tiếp đem lưỡi liếm qua, vị tanh tanh truyền vào khoang miệng, Lý Thiên Thành cười cười cảm thụ hương vị tình ái.

Hắn lại tiếp tục dụ dỗ: "Tin ta đi, chỉ lần này thôi sẽ không có lần sau!"

Sở Diên nửa tin nửa ngờ, nghi hoặc gục đầu xuống, cắn chặt răng ngăn không cho âm thanh mê người ấy phát ra, nếu còn tiếp tục lên tiếng hắn sẽ càng cảm thấy ham muốn chưa bao giờ thuyên giảm, cứ như thế tiếp tục dâng trào mà thượng chết y. Nếu thật sự là như thế, Sở Diên sẽ thật thê thảm, nhớ lại phân cảnh trong sách, vốn dĩ không phải là loại tình thú này.

Cùng lắm người trong sách cũng là một trang tuấn kiệt, càng không phải như hắn thô bạo như thế. Dẫu sao cũng không nên hiếp đáp y đến mức này, nếu để y còn có thể bước xuống giường, Sở Diên chắc chắn sẽ cho hắn một trận nên thân.

Lý Thiên Thành cảm thấy người trong lòng luôn kìm nén không muốn phát ra tiếng động thì chau mày. Vì sao lại không chịu phát ra, âm thanh của y kỳ thật rất mê người, không có nó hắn cảm thấy rất thiếu thốn.

"Mau gọi phu quân!"

Sở Diên có bị làm chết cũng không muốn gọi nữa, hắn rõ ràng vẫn đang lừa y, nếu bây giờ Sở Diên lại tiếp tục đáp ứng, hắn sẽ lại tiếp tục lấy đó làm cớ, tiếp tục chà đạp.

Y quay mặt đi, không muốn đối diện hắn.

Còn Lý Thiên Thành, hắn biết y đang nghĩ gì mà, nhưng hắn là muốn chà đạp y đó, nhìn Sở Diên như vậy, thống khoái trong lòng hắn cứ thế tăng lên bội phần.

Hắn vỗ mông y đến phát ra một tiếng chát lớn, bàn tay to lớn cứ thế không giữ đúng lực đạo, bỗng một tiếng hét vang lên. Sở Diên bị hắn véo đến mức đỏ rực, phần da cũng tìm tái.

"Đau không?" Hắn cúi đầu cắn trên vành tai Sở Diên, giọng trầm ấm phả vào.

Tuy nhiên Sở Diên cực kỳ không thích, hắn điên rồi à, vậy mà lại hỏi y có đau hay không?

Đương nhiên là đau rồi, bằng không hắn đổi chỗ với y đi, như vậy mới biết được y có đau hay không!

Một cái chát rõ lớn vang lên, Sở Diên hung hăng quát hắn.

"Đau hay không hả?"

Lý Thiên Thành cười cười xoa xoa cái má, hắn biết chứ, chỉ muốn chọc ghẹo y một chút, nào ngờ y cho hắn một tát để cảm nhận tư vị đau hay không?

Hắn mỉm cười vuốt ve cánh mông nhẵn nhụi, tham luyến ma sát, động tác dứt khoát tiến mạnh vào y, từng hồi một như muốn đem Sở Diên làm đến hỏng.

Sở Diên cảm thấy phía dưới nói không chừng đã nát nhừ rồi, hắn thô bạo như vậy, bông hoa bé nhỏ ấy chắc đã không còn đủ sức gượng dậy.

Y đau như muốn chết đi sống lại, chẳng biết bấy nhiêu đã đủ khiến hắn hướng thụ đủ hay chưa, nhưng trong lòng Sở Diên đang nghĩ tới, giây tiếp theo y sẽ không trụ nổi.

Sở Diên lim dim mắt không nhịn nổi mà ngã xuống, đầy y tựa vào thành giường, đau như búa bổ.

Vật bên trong còn chưa rút ra, lúc này càng khiến y đau đớn vạn phần.

"Khốn kiếp mau rút ra!" Còn ngơ ra đó có phải muốn y chết hay không, nhưng chết trong tư thế này thật mất mặt, cho dù có chết cũng phải chết một cách đường hoàng.

Lý Thiên Thành có chút run run, hắn khó xử nhẹ nhàng rút vật nhọn ra, bĩu môi nhìn Sở Diên.

"Xin lỗi..."

Sở Diên nhìn thấy hắn như vậy vô cùng tức giận: "Xin cái gì mà xin, ngươi cút đi!"

Vừa dứt lời liền muốn đứng dậy đuổi người, tuy nhiên chỉ vừa mới cử động đã khiến phía dưới đau đến điếng người.

Thoáng chốc Sở Diên như một pho tượng không thể động đậy, y chớp mắt cố gắng đem lửa giận nén xuống.

"Nè dù có giận ta cũng không nên tự hành hạ bản thân như thế chứ!" Dứt lời hắn đã nhanh như chớp kéo y vào lòng.

"Đừng giận nữa, lần sau sẽ không đau đâu, hay là lần sau ta để ngươi ở bên trên, như vậy sẽ không bị ta dồn trọng tâm xuống!"

Sở Diên nâng ánh mắt rưng rưng nhìn hắn, tiếp theo liền giơ tay lên tát hắn thật mạnh.

"Lại còn muốn làm nữa, ngươi có thôi đi không hả!"

Đau muốn chết còn giở trò muốn dụ dỗ y, Sở Diên đâu còn trẻ, loại chuyện này đã trải qua mấy trăm lần cùng hắn, hắn nghĩ y là ai mà có thể dễ dàng tin hắn như vậy.

Ấy thế còn không biết tự lượng sức, lần nào cũng là mấy từ sến súa này, y nghe đến phát chán rồi.

Nếu Sở Diên mà tin hắn, y chắc chắn sẽ thay tên!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »