Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 174
Lý Thiên Thành nấu sủi cảo

❊ ❊ ❊

Vạn An lầu cũng đã đóng cửa, hạ nhân cũng đã thôi việc, không còn Dương Xuân, Vạn An như thiếu đi sự sống.

Lý Thiên Thành chọn một con hắc mã, cùng Sở Diên rời khỏi Liêm Châu, bắt đầu một cuộc sống mới. Nơi mà không có thương đau vô số, cũng không có buồn bã miên man.

Ánh sáng chói lọi phía trước đang chờ hai người họ, xóa bỏ muộn phiền đi đến nơi xa.

Sở Diên ôm chặt Lý Thiên Thành, như sợ đánh mất điều gì, y nhỏ giọng lầm bầm.

"Chúng ta sẽ giống bọn họ không?"

Sẽ giống Cố Thanh và Dương Xuân?

Sẽ có một người ra đi một người ở lại?

Nhưng Lý Thiên Thành không để Sở Diên suy nghĩ lung tung, hắn mỉm cười để tay y siết chặt bụng hắn, nhìn về hướng mặt trời, trầm giọng đáp.

"Sẽ không có ngày đó xảy ra, ta và ngươi sẽ mãi mãi như thế này!"

Qua bao tháng ngày, trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, nhìn thế sự đổi thay, nhưng lòng không đổi.

"Lỡ như ta chết trước ngươi thì như thế nào?"

Lý Thiên Thành vội cắt ngang: "Không có lỡ như, chúng ta hiện tại vô cùng tốt, ngươi đừng suy nghĩ những chuyện đó nữa!"

Chứng kiến biết bao nhiêu diễn cảnh tang thương, lần lượt nhìn cách cặp đôi yêu nhau chia rồi.

Thử hỏi lòng sao không đau?

Thử hỏi làm sao ngừng suy nghĩ?

Chính vì sợ sẽ có một ngày như thế, nên không ngăn được cảm giác mệt nhoài.

Mây trời xanh ngát, mặt biển nhu hòa, chỉ có vạn vật vẫn còn mãi, chỉ có tuổi thọ con người là ngắn ngủi.

Mới liếc mắt một cái đã qua mấy mươi năm.

Mới nhắm mắt một thoáng mộng liền tàn rồi!

Từ rài trở đi, chỉ có trân trọng hiện tại mới là biện pháp trường tồn, bởi lẽ những giây phút bên nhau đều là vô giá, trân trọng sẽ không mất đi, chỉ có buông lỏng mới khiến nó tan thành mây khói.

"Đời người ngắn ngủi, Lý Thiên Thành ta muốn cùng ngươi ngắm hết non sông, chỉ có như thế mỗi không nuối tiếc."

Chỉ có trân trọng mới không hối tiếc, thời gian còn lại không quản thị phi, hết lòng vì nhau, vui sống bạc đầu!

...

Chiều hôm ấy Vạn An không còn rượu bồ đào, Sở Diên và Lý Thiên Thành đi rồi, Lý Thừa Húc chẳng kịp lấy được một vò rượu.

Hắn thẩn thờ khi nghe tin Vạn An đóng cửa, vậy là hy vọng của hắn lại biến tan rồi.

Vốn dĩ Mạc Thừa Quân đã mang long thai, hắn chỉ cần chờ đến lúc hài tử chào đời, lúc đó liên mang nó đến gặp nội tổ.

Nhưng cuối cùng vẫn là không thể!

Lý Thừa Húc buồn bã nắm tay Mạc Thừa Quân, lại một nỗi chua xót trào dâng đang xoay cuồng trong đáy lòng của hắn.

"Hai người bọn họ lại đi rồi!"

Mạc Thừa Quân nhìn thấy hắn buồn bã, lòng cũng trĩu nặng.

Tuy vậy vẫn hết lòng an ủi.

"Bọn họ đã già rồi, ngươi hãy để bọn họ được du ngoạn đi! Ta nhớ phụ thân từng nói, người thích nhất là ngắm cảnh đẹp trong thiên hạ, mong ước đường cùng phụ hoàng làm một cặp phu phu bình thường, nay đã làm được rồi, ngươi đừng khiến họ lại phiền lòng!"

Lý Thừa Húc gật đầu, hắn cũng biết rõ, tuu vậy vẫn không ngăn được nổi nhớ da diết.

...

Lý Thiên Thành mang Sở Diên đến một nơi gọi là trấn Nải Hà, nơi đây đặc biệt khác với những thành lân cận, có thể nói cách xa Liêm Châu và Tôn Châu tận mấy ngàn dặm.

Ở nơi này không ai biết đến Lý Thiên Thành cũng không ai biết đến Sở Diên, bọn họ chỉ là một bá tánh hết sức tầm thường đang tìm một nơi ở tốt.

Lý Thiên Thành được người dân bản địa tìm giúp một căn nhà đang bỏ hoang, bởi lẽ chủ nhà đã đi làm ăn nơi xa hơn hai mươi năm vẫn không thấy trở về.

Bởi vì là nhà bỏ hoang, nên việc tu sửa rất phiền phức, mái ngói đều đã bị mục nát, vách tường cũng bị thủng nhiều mảnh.

Vì là trấn nhỏ nên không có nhiều vật dụng thiết yếu, việc tu sửa hoàn toàn dựa vào bản thân.

Lý Thiên Thành thì lên núi tìm gỗ, còn Sở Diên sẽ ra sức quét dọn mọi thứ.

Cũng bởi vì không có kinh nghiệm thực chiến nên việc tu sửa càng thêm khó khăn.

Hắn không tìm được loại gỗ ưng ý, cái nào cũng không thuận mắt nên chẳng thể mang về.

Cho đến khi trưởng thôn ra tay giúp đỡ mới an ổn cứu rỗi được căn nhà.

Lý Thiên Thành đặc biệt biết ơn vị trưởng thôn này, không những là một lão nhân gia tốt bụng, lại còn là một người rất hiếu khách, thường xuyên mang đồ đến biếu tặng.

Sở Diên thật sự rất ngại, cái gì Lý Thiên Thành cũng nhận hết, chẳng mấy chốc nhà đã không còn chỗ chứa.

Tính tình của Lý Thiên Thành rất tốt, những người xung quanh thường hay mời hắn đánh cờ. Tuy vậy lần nào cũng thua Lý Thiên Thành.

Còn Sở Diên vì tinh thông cầm kỳ thi họa nên được người trong trần mời làm phu tử, hàng ngày dạy học, rèn luyện nhân tài.

Chẳng mấy chốc khắp trấn Nải Há điều yêu thích hai vị này.

...

Cũng như thường lệ hôm nay Sở Diên lại đi dạy học, tính của y rất nghiêm khắc đương nhiên sẽ khiến học trò sợ hãi.

Tuy vậy nếu không được dạy dỗ nghiêm chỉnh, sau này rất khó đổ đạt.

Triều đình đang tuyển chọn nhân tài, trong năm liền có tận hai cuộc thi cử, bởi vì tình trạng tham ô bị tước chức ngày một nhiều, số lượng quan trung liêm chẳng còn bao nhiêu.

Để đáp ứng nhu cầu tuyển chọn người tài, hoàng thượng lập tức ban chỉ mở rộng thi cử.

Chỉ cần là người có tài sẽ được coi trọng!

...

Lý Thiên Thành vô cùng mãn nguyện khi có một hoàng nhi tài giỏi như Lý Thừa Húc, thiên hạ ai nấy đều kính nể hoàng thượng anh minh.

Làm kẻ hèn này cũng vui sướng phần nào.

Tuy cách xa Tôn Châu, nhưng tin tức kỳ thật chưa bao giờ thôi lan truyền, bất kể là ở đâu nếu muốn biết chuyện đều có thể nghe được.

Những người bạn cờ của hắn, đa số đều có con đã đổ đạt, cứ cách vài ngày lại nghe được tin tức.

Lý Thiên Thành cảm thấy cũng thật may mắn, vừa hay cũng nghe được chuyện hắn muốn nghe nhất.

...

Lúc Sở Diên trở về được Lý Thiên Thành kéo vào lòng, hắn vui vẻ kể y nghe về chuyện con trai.

"Thừa Húc rất được lòng bách tính!"

Sở Diên mỉm cười ôm chặt hắn.

"Biết rồi!"

Lý Thiên Thành lại tham lam hôn xuống.

"Chúng ta có cháu rồi, là cháu trai!"

Sở Diên mỉm cười gật đầu.

"Nghe qua rồi, muốn gặp nó không?"

Lý Thiên Thành thở dài hỏi.

"Có thể sao?"

Sở Diên lại lắc đầu.

"Đương nhiên không thể!"

Sau đó đứng dậy muốn vào trong tắm rửa.

Lý Thiên Thành bị gạt thì có hơi ủy khuất, còn tưởng y lại muốn đến đó thăm cháu trai.

Lúc Sở Diên trở ra trên tay còn mang theo thao đồ lớn, hì hục xách nó ra ngoài.

"Đi... đi đâu vậy!"

Sở Diên cười gượng nhìn hắn.

"Nhìn không thấy sao? Là đi giặt đồ đó, ngươi thì hay rồi, suốt ngày đánh cờ với mấy lão già kia, đồ thì để cho ta giặt!"

Lý Thiên Thành ngại ngùng nín môi.

Ôi chao, hắn nào muốn.

Chỉ là... quên mất, không kịp giặt!

Sở Diên không nói nữa liền mang thao đồ lớn này ra suối giặt.

Kỳ thật cũng không quá nhìn, chỉ mới bảy ngày không giặt đồ lại chất đống, giờ mang đi lại thấy nặn nề vô cùng.

Chẳng biết như thế nào, giặt mãi cũng không xong.

Một lúc sau Sở Diên có ý định muốn nghỉ mệt thì Lý Thiên Thành đã chạy tới giúp y một tay.

"Diên Diên ta đến giúp ngươi!"

Sở Diên mỉm cười giống như không còn mệt mỏi.

Cứ tưởng hắn lại đi đánh cờ nữa chứ.

"Sao không đi đi, ra đây làm gì chứ!"

Lý Thiên Thành trong lòng cười thầm, rõ ràng vui muốn chết còn tỏ vẻ không cần tới. Hắn từ xa đã thấy y thở dài rồi, biết ngay không đủ sức, hắn liền chạy tới tiếp sức giúp y.

Cho dù chỉ là một việc nhỏ, nhưng hắn biết ai kia đã rạo rực trong lòng.

...

Ngày rầm tháng tám Nguyên Tiêu, người trong trấn Nải Hà đều đốt pháo đón Nguyên Tiêu.

Không khí nhộn nhịp giống như đang đón năm mới.

Sở Diên ở trong nhà làm bánh nếp, còn Lý Thiên Thành thì làm sủi cảo.

Cả hai nhìn nhau, đống lửa kế bên đang rực cháy, tựa như trái tim đỏ rực của hai người.

Vì đổ quá ít nước nên bột bị khô, Lý Thiên Thành nắn mãi vẫn không khiến bột dẻo mịn.

Bất quá lại khiến Sở Diên dừng tay giúp hắn.

"Thiếu nước thì phải cho nước vào chứ, xem ta nè!"

Lý Thiên Thành bên cạnh phụ họa, hắn giơ lên đầu ngón tay cái không ngừng khen Sở Diên.

"Diên Diên thật tuyệt!"

Bột đã dẻo, Lý Thiên Thành ra sức nhào nặn rồi cán ra từng miếng dẹp.

Cái đầu vẫn chưa thuận tay, vừa bỏ nhân thịt vào liền bị bở, hắn phải cẩn thận dữ lắm mới khiến cái thứ hai không giống cái đầu tiên.

Lần đầu làm sủi cảo vẫn chưa thể thích nghi, phải đến cái thứ hai mươi mới có cảm giác thành thục.

Cuối cùng cũng khiến nhân không bị tràn ra, thế nhưng nước thì đã cạn rồi.

Vì quá mất thời gian nên phải đun lại nước.

Phía bên Sở Diên thì đã cho ra lò món bánh nếp thơm ngon, chỉ có Lý Thiên Thành là vẫn còn phải vật lộn trong bếp.

Ngoài trời vang lên tiếng pháo, lũ trẻ trên tay còn mang theo đèn lồng, vui vẻ chạy loạn khắp nơi.

Chúng cười nói, la hét nắm tay nhau vui đùa.

Thời khắc này vô cúng ấm cúng.

...

Lúc Lý Thiên Thành nấu xong sủi cảo thì cũng đã gần tới canh ba.

Sở Diên sớm đã gục trên bàn, bên cạnh là một đĩa bánh nếp đã nguội tựa bao giờ.

Lý Thiên Thành thấy rất có lỗi, vốn dĩ đã có thể nhanh hơn, nhưng nào ngờ khi cho số sủi cảo ban đầu vào, lập tức khiến nó hòa quyện luôn vào nước.

Cuối cùng hắn đành phải làm lại mới kịp mang ra.

Ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, Sở Diên liền bừng tỉnh, nhìn khuôn mặt lấm lem bột của Lý Thiên Thành.

"Ta còn tưởng ngươi bỏ cuộc rồi!"

Sở Diên ngáp một cái nhìn hai bát sủi cảo trước mặt.

"Ăn đi cho nóng!"

Chẳng biết ăn được hay không, nhưng Sở Diên rất tin tưởng hắn, liền múc một miếng cho vào miệng.

Quả thật có tiến bộ, rất là vừa ăn.

Sở Diên không nhịn được cong khóe môi.

"Rất ngon đó, thưởng cho ngươi!"

Lý Thiên Thành chưa kịp phản ứng thì Sở Diên đã hôn hắn một cái chốc.

"Diên Diên là tốt nhất!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »