Vọng Tưởng Giang Sơn

Lượt đọc: 3345 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 193
đừng nói, rên là đủ! (h)

❊ ❊ ❊

Sở Diên sau khi hiểu rõ hàm ý của hắn thì đen mặt, y nhanh chóng trở mình lại khổng để hắn động vào, nói cái gì không biết, y làm sao có thể tự nguyện cởi đồ chứ, nằm mơ đi.

Cho dù có như thế nào đi chăng nữa, y cũng phải giữ vững lập trường của bản thân, nếu như cứ chiều ý hắn Sở Diên sớm muộn gì cũng không còn một chút giá trị.

Hiện tại y đã lớn tuổi như thế rồi, nếu việc gì cũng tùy ý hắn định đoạt.

Về sau khi y già nua hơn nữa, da nhăn nheo đến xù xì lúc đó hắn nếu vẫn còn sinh lực, đoán không chừng vẫn ngựa quen đường cũ tìm một tiểu mỹ nhân khác ôm ấp da diết.

Nghĩ đến lúc đó hắn tay trái ôm một người, tay phải ôm một người hôn một bên cắn một bên, hình ảnh đó không ngừng xuất hiện trong đại não y, dần chiếm hết toàn bộ suy nghĩ khiến Sở Diên lạc vào mị cảnh hỗn loạn.

Trong đầu lập tức văng vẳng câu nói đáng sợ đó, Sở Diên lắc đầu hốt hoảng né tránh.

"Tránh ra đi ngươi đừng qua đây!"

Lý Thiên Thành bất đắc dĩ thở dài, hắn cúi đầu bĩu môi nói: "Nương tử đừng tránh né như thế mà... chỉ một chút thôi không mất quá nhiều thời gian đâu!"

Nghe câu nói này Sở Diên càng hoảng hơn, nói một cách đoan chính, y đã nghe những lời này trong suốt ba mươi mấy năm qua, từng thời khắc hắn áp y xuống, môi kề môi luôn là những lời nói này, càng lúc càng khiến y thuộc nằm lòng.

Bây giờ còn muốn giảo hoạt như vậy xem y ngu ngốc lắm sao?

Hắn nói thì y có thể tin sao?

Nếu ngày hôm nay còn nhượng bộ ngày mai kết cục sẽ không thể nào tốt hơn, ngược lại còn có chút khủng khiếp, hắn nhất định được nước lấn tới cho xem.

Ban đầu y đã nói cấm dục ba ngày, hắn vậy mà đâu có nghe, còn xem như gió thoảng qua tai một chữ cũng không ghi nhớ.

Mới một thoáng ấy vậy liền quên sạch, chỉ còn lại ham muốn dâm loạn kia trong đầu.

"Tránh ra đi ngươi quên những lời ta vừa nói sao?" Sở Diên dùng lực đẩy hắn cách xa y ra, tầm mắt dao động như mong chờ một lời thú tội.

Nghe vậy hắn liền giả vờ: "Nói gì cơ? Sao ta không nhớ gì hết vậy nương tử ngươi vừa nói gì thế?"

Khốn kiếp lại còn giở trò này! Thật không ngờ Lý Thiên thành lại không biết tiết chế như vậy, xem ra hôm nay nếu y không phản kháng nhất định sẽ bị hắn thượng đến chết mất.

Sở Diên nhoài người dậy, hai tay vung lên kéo một cái liền né được hắn, y xoay người đánh thẳng vào mặt hắn một cái thật mạnh.

"Này thì còn cố chấp ngày hôm nay Sở Diên ta sẽ không nhịn nữa cho dù đánh không lại cũng phải đánh, nhất định không chịu thua ngươi!"

Bị đánh trúng hắn nhăn mặt đưa tay phải lên xoa má.

"Ôi chao nương tử hôm nay mạnh thật, đánh một cái làm cho ta hơi chao đảo rồi!" Tuy vậy hắn rất nhanh đã bắt lấy cánh tay sắp sửa ban thêm một đấm đó lại, bóp một cái thật chặt không để y có cơ hội rút tay về.

"Nương tử bớt giận đi mà, đừng đánh vào gương mặt tuấn tú của ta.." Hắn nhỏ giọng nói, âm giọng trầm thấp không nhìn ra giận dữ.

Sở Diên tức giận hét lớn: "Cút, ngươi cút đi!"

Lý Thiên Thành bật cười, hắn mà cút ngay mai mặt trời sẽ mọc đằng Tây mất, hắn đang lên đến đỉnh cao của dục vọng, làm sao có chuyện để miếng mồi béo bở này vụt mất trong tầm mắt!

"Sao có thể dễ dàng như vậy được ta còn chưa kịp cùng nương tử lăn giường mà!" Nói rồi dứt khoát không có một tia do dự áp đảo Sở Diên nằm xuống, còn dám trở mình lần nữa hắn tin chắc sẽ để y liệt giường cho xem.

Đến lúc đó đừng trách nước biển tại sao phải mặn!

"Không được qua đây, ngươi..." Sở Diên quay mặt muốn tránh né, nhưng lúc này cánh môi đã bị khóa kín.

Lý Thiên Thành dần cướp hô hấp của y, đem đầu lưỡi dò thám bên trong, mọi ngóc ngách trong khoang miệng đều bị hắn lần lượt chen vào.

"Mẹ nó ngươi buông ta ra!" Sở Diên cắn môi hắn tung ra một đấm, thế nhưng rất nhanh đã bị giữ chặt.

Cái miệng nhỏ này sao có thể hung hăng như vậy chứ?

Lý Thiên Thành khàn giọng đáp: "Đừng nói nữa, rên là đủ rồi!"

Hắn cười cười thốt thêm một câu: "Còn mắng nữa ta sẽ làm ngươi đến ba ngày ba đêm, lúc đó cho dù ngươi có van xin như thế nào cũng vô dụng!"

Sau đó tiếp tục hôn xuống không hề dừng lại.

"Ưm..." Sở Diên trong lòng tức đến thổ huyết, khoang miệng bị xâm chiếm khiến y khó khăn hô hấp, hắn tính để y tắt thở mà chết à?

Lý Thiên Thành không dễ dàng gì dừng lại, vẫn cứ tiếp tục dâm loạn, hắn xoa nắn *** *** *** kéo chúng vặn ra, miệng di chuyển một chút mút xuống thật mạnh, hệt như tiểu hài tử đang muốn được uống sữa non.

Thế nhưng Sở Diên làm gì có sữa, chỉ đơn giản là hai hạt hồng đậu bé tí không có một chút căng to.

Nhưng hắn vẫn không tha thứ tiếp tục bóp nó khiến cho Sở Diên đanh mặt, đầu lưỡi tiếp tục liếm láp một chút cũng không do y yên thân.

Sở Diên quay đầu cố gắng che đi phần ngực đang bị lộ rõ, nhưng cuối cùng vẫn không thoát được bàn tay dâm loạn của ai kia!

Hắn cứ điên cuồng xoa nắn mà không cho y có cơ hội thoát thân.

Làm cho Sở Diên phút chốc nghĩ mình bị khi dễ nếu cứ tiếp tục vùng vẫy cũng chưa chắc thoát khỏi hắn.

Lúc bấy giờ dục vọng với ăn mòn lấy hắn, khiến Lý Thiên Thành không ngừng thỏa mãn ham muốn của bản thân.

Lúc này lập tức đưa vật thể vừa dài vừa to đó vào bên trong.

Sở Diên bất ngờ nhảy đỏng lên y nhăn nhó nhìn hắn, khoé mắt cay nhòe.

"Đừng mà cái tên khốn kiếp nhà ngươi, muốn giết chết ta hay sao to như vậy còn muốn đưa vào?"

Lý Thiên Thành cười trừ không quan tâm y là đang có dụng ý như thế nào nhưng hắn chính là rất muốn tiếp tục làm y.

Đừng nghĩ có thể thoát được lòng bàn tay của hắn.

"To như vậy còn không phải là do nương tử sao?" Lý Thiên Thành nói nhỏ vào tai Sở Diên, cánh môi mềm mịn cạ qua vành tai khiến y run rẩy.

"Ngươi... ngươi?" Sở Diên hoảng loạn muốn giãy dụa nhưng lại y hắn tiếp tục đè xuống.

"Đừng nói nữa, rên thôi ngươi càng nói càng khiến ta mất hứng!" Lý Thiên Thành nói xong thì bịt chặt miệng Sở Diên lại, dùng chiếc quần của y trói chặt hai tay y lại, tạo thành một tư thế quyến rũ.

Hắn treo y lên cao, để y khuỵu trên đùi hắn, bàn tay mơn trớn lên cặp đùi trơn mịn.

Dáng người này có chút... không đoan chính!

À mà làm sao có thể đoan chính cho được, bởi vì chính hắn đang làm một chuyện tương đối bại hoại. Hành hạ Sở Diên như vậy, vậy mà còn nghĩ không đoan chính, hắn vỗ đầu một cái cười cười vuốt cằm y.

"Tiểu mỹ nhân, cười một cái nào!"

"Mẹ nó, cười cái đầu ngươi!"

Sở Diên hậm hực đè nén sự tức giận trong người, y cố cắn răng không phát ra âm thanh rên rỉ, song vẫn không thể nào nhìn được mà ưm một tiếng thật mê người.

Phía dưới nhất thời căn to đến cực điểm, các xúc giác hầu như nhạy cảm ơn, y phát giác bên dưới trưng to đến tê dại.

Mẹ nó hắn muốn giết y hay sao thế?

Mạnh bạo như vậy, y sắp khóc không ra nước mắt rồi. Bờ môi bị hắn cắn đến rỉ máu mơ hồ nhìn thấy miếng da môi sắp bong ra.

Lý Thiên Thành lau nhẹ khoé mắt đang rướm nước của y, đặt nhẹ một nụ hôn giọng nói nhẹ nhàng truyền vào màng nhĩ.

"Ngoan, đừng khóc!"

Sở Diên tức giận đánh vào lồng ngực của hắn, làm sao có thể không khóc?

Đau như thế còn muốn người ta không khóc?

Không khóc là không khóc như thế nào?

Y muốn khóc, khóc đến ngập lụt luôn!

Mẹ nó, cái tên Lý chết bầm này hết thảy trong tháng này đã cùng y lên giường bao nhiêu lần rồi?

Ngoại trừ tháng này, số ngày mà hắn cùng y giao hoan trong một tháng đã lên đến hai mươi lần!

Trong tháng ấy vậy chỉ có mười ngày không lên giường vừa đủ khiến Sở Diên chết lên chết xuống.

Thế mới nói Lý Thiên Thành có phải trâu không?

Con người ta còn biết mệt biết phiền còn hắn chẳng biết phiền biết mệt, ngày ngày đều suy nghĩ đến việc lăn giường, báo hại Sở Diên còn chưa kịp điều dưỡng thân thể nữa đã phải chuẩn bị tốt cho lần hành xác tiếp theo!

...

Tư thế này đã qua một nén nhang, Sở Diên đã không còn trụ nổi nữa rồi hắn vậy mà còn chưa chịu buông tha y.

Hai ngón tay không dự báo trọt vào lỗ thủng bên dưới, hắn xoay một cái muốn khiến y dựng đứng.

"Ưm... đừng mà..." Sở Diên đỏ mặt cắn lên đầu vai của hắn hơi thở dần mất kiểm soát mà trở nên hổn hển.

Song động tác phía bên dưới vẫn không ngừng tác động vào hạ thể của y.

Dần dà dịch thể tuôn rơi, phút chốc đã nhuốm xuống một mảnh trắng trắng bên dưới đệm lót.

Chất lỏng sệt sệt an tọa phía bên dưới khiến tầm mắt hắn chú ý.

Khoé miệng lại giương lên một nụ cười, hắn rất nhanh đã lấy lại sức lực trực tiếp tiến mạnh vào trong, lần này không như vừa nãy ngược lại có phần mạnh bạo hơn.

Rạo rực một chút đã đem lỗ nhỏ kia lấp đầy, trong chốc lát chỉ còn lại một hình ảnh mê luyến đến độ đỏ mặt tía tai!

Có phu quân thích làm tình là chuyện gì?

Ngày ngày đêm đêm đều bị nhòm ngó, bất kỳ một động tác nào cũng không thể qua được ánh mắt đồi bại đó.

1. Bá Đạo Tổng Tài Chi Sủng Kiều Thê

2. Phu Nhân Của Ông Trùm Mafia

3. Ái Thật Lâu Bằng Hữu

4. Cuộc Sống Mỗi Người

Có những lúc chỉ đơn giản là rớt áo xuống ngang vai cũng đủ khiến hắn dâng lên thèm khát, hai mắt đầy tơ máu mà nhìn y như một dã thú thèm khát.

Hắn mất kiểm soát mà vồ lấy y như một con sói thèm khát con mồi béo bở.

Hắn tấn công không cho y có cơ hội phản kháng, nếu Sở Diên mà vùng vẫy hắn nhất định sẽ không để ý yên thân!

Ban ngày Lý Thiên Thành sẽ trở thành một phu quân biết nghe lời, nhưng mỗi khi đêm về hắn lại giống như sói dữ mà không ngờ phát tiết lên người Sở Diên.

Giống như hiện tại thân trên giáng xuống thân dưới, dây dưa triền miên chẳng muốn tách rời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »