“Nhiếp ca, anh cho em mượn chút tiền đi mà. Xăng xe em sắp cạn sạch rồi, con ngựa sắt của em uống xăng như uống nước lã ấy. Hay là anh cứ giữ xe em làm vật thế chấp, không phải anh chuyên cho vay nặng lãi sao? Lãi suất bao nhiêu thế anh?” Cô gái hỏi, chất giọng nửa đùa nửa thật, khiến Nhiếp Kỳ Phong ngượng chín mặt, dứt khoát quay đi, không thèm để ý đến nữa.
Thấy giằng co mãi không được, cô gái kia liền giở trò, nằm lăn ra sàn ăn vạ, hai chân đập thùm thụp lên thành ghế: “Anh mà không đưa tiền là em không chịu đi đâu đấy!”
“Vậy để anh gọi điện cho anh trai em, nếu anh ấy đồng ý, anh sẽ cho.” Nhiếp Kỳ Phong làm bộ muốn rút điện thoại. Cô gái lập tức giật mình, hoảng hốt bật dậy, lao tới giằng lấy. Nhiếp Kỳ Phong cười nhạt nhìn cô, nói: “Hì hì, lại muốn quỵt nợ ở đây để anh trai em gánh hộ phải không? Này Anh Tử, em cũng lớn rồi, tự đi tìm việc đàng hoàng mà làm đi, suốt ngày cắm mặt vào cờ bạc. Nói thật, cái tay thối như em thì thắng được sao?”
“Ôi, Nhiếp ca… anh cứu em với, em thật sự hết tiền rồi, em phải làm sao đây? Em ngại xin anh trai em lắm…” Anh Tử bám riết lấy, hai cánh tay choàng chặt lấy Nhiếp Kỳ Phong, vừa nũng nịu vừa ăn vạ.
Nhiếp Kỳ Phong bị làm phiền đến mức hết kiên nhẫn, hắn đứng dậy, kéo cô ngồi xuống ghế của mình rồi nghiêm mặt nói: “Anh đã nói không cho là không cho. Em tự tìm cách đi. Anh làm sao mà cho em được? Anh trai em biết được, anh lại mang tiếng xấu.”
“Anh không cho chứ gì?” Anh Tử nổi trận lôi đình, giọng gằn lên: “Nhất định không cho chứ gì!” Miệng Nhiếp Kỳ Phong nói vậy, nhưng nhìn nét mặt hắn, dường như sắp bị khuất phục rồi.
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Nhiếp Kỳ Phong cất tiếng bảo vào. Mộc Lâm Thâm vừa mở cửa bước vào chưa kịp nói lời nào, Anh Tử đã thấy chuyện sắp thành lại bị người khác phá ngang, cô ta liền chỉ tay ra ngoài, quát tháo: “Cút!”
Mộc Lâm Thâm chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, vừa mới đặt chân vào đã bị người ta đuổi. Nếu là trước kia, hắn vốn rất lịch sự với phụ nữ, nhưng bây giờ thì khác. Vừa nhìn cách ăn mặc của cô ta, hắn đã biết ngay không phải con gái nhà lành. Chẳng chút nể nang, hắn buột miệng: “A, con mẹ nó, con mụ đanh đá này ở đâu chui ra thế?”
Anh Tử sững sờ, đã bao lâu rồi chưa có ai dám dùng giọng điệu ấy với mình. Dù người trước mặt là một soái ca, nhưng đã đến cái nơi này thì chắc cũng chẳng phải loại tử tế gì. Cô ta vỗ bàn đứng phắt dậy, bước tới: “Cái gì? Anh vừa nói cái gì hả?”
“Ái chà, cô em thiếu tự trọng muốn nghe lại lần nữa phải không?” Mộc Lâm Thâm vừa nói vừa lén quan sát xung quanh, thấy Nhiếp Kỳ Phong đang cười trộm, không hề có ý định can dự. Hiển nhiên, đây là thứ phiền toái của riêng hắn ta.
Tuy nhiên, cái thứ phiền toái này thật sự không dễ đối phó. Cô nàng trông xinh đẹp, đáng yêu, nhưng tính tình lại chẳng phải dạng vừa. Cô ta xông thẳng tới, vung tay tát một cái. Không ngờ Mộc Lâm Thâm lại vô dụng đến thế, hắn lập tức quay đầu bỏ chạy. Anh Tử gầm gừ đuổi theo: “Thằng chết tiệt kia, mày đứng lại cho bà! Dám mắng bà cô à?”
“Cô là con điên nào thế, dám tới công ty làm loạn? Đại Mễ, Nhị Đậu, chặn cô ta lại cho tôi!” Mộc Lâm Thâm vừa chạy quanh bàn vừa quát lớn. Ai ngờ, tiếng kêu gọi ấy lại chẳng có chút hiệu quả nào. Đại Mễ và Nhị Đậu, những người mấy ngày qua tôn Mộc Lâm Thâm như thần, lời nào cũng răm rắp nghe theo, giờ đây lại tuyệt nhiên không dám nhúc nhích. Hơn nữa, họ còn co rúm vào góc tường, như thể sợ hãi bị vạ lây.
Mộc Lâm Thâm bấy giờ mới hiểu ra, lần ra mặt này e là đã sai lầm rồi, chọc phải người không nên chọc. Cô em này hẳn là có thân phận không tầm thường. Cô gái kia hung hãn vô cùng, vung bàn phím đập tới tấp, cầm khung đựng tài liệu ném loạn xạ, chớp mắt một cái đã khiến cả công ty “chó chạy gà bay”, không một ai dám cản.
Đuổi nhau một lúc, Anh Tử rốt cuộc lại một lần nữa chặn được Mộc Lâm Thâm. Cô ta tung chân đá thẳng, khiến Mộc Lâm Thâm ôm mông nhảy loạn xạ. Khi cô ta đá lần nữa, Mộc Lâm Thâm chẳng màng hình tượng nữa, nhanh nhẹn cúi rạp người chui tọt xuống gầm bàn. Vừa kịp chui vào thì tránh được, cô nàng lại đá hụt, trượt chân, ngã bịch xuống đất, tức giận kêu oai oái. Đau đến mức nước mắt giàn giụa, cô ta tức tối nói: “Các người hợp nhau ức hiếp tôi… Vương bát đản, mày là vương bát đản!” Nổi cơn tam bành, Anh Tử cởi giày cao gót, bốp bốp bốp đập lia lịa vào Mộc Lâm Thâm. Mộc Lâm Thâm vất vả lắm mới thoát thân được, chui ra đến cửa trước rồi chuồn thẳng vào hành lang. Đại Mễ và Nhị Đậu vội vã chạy theo, ba người cùng nhau hoảng loạn chạy trốn.
Vừa kịp chui vào thang máy và đóng sập cửa lại trước ánh mắt giận dữ rực lửa của cô gái kia, Mộc Lâm Thâm ôm ngực thở dốc, hắn vẫn chưa hết bàng hoàng: “Con điên đó là ai thế?”
“Địt mẹ, đại ca, anh dữ thật đấy, ngay cả cô ta mà cũng dám chọc vào.” Đại Mễ khiếp đảm thốt lên.
Nhị Đậu thúc giục: “Đúng thế đại ca, lần này anh gây họa rồi, nhanh chân chạy đi!”
“Ê, rốt cuộc là ai thế?” Mộc Lâm Thâm hoang mang hỏi.
“Là em gái của sếp lớn đấy.” Đại Mễ trả lời.
“Sao?” Mộc Lâm Thâm vẫn chưa hiểu.
“Thì là trên Nhiếp ca còn có một ông chủ nữa, cô ta là em gái của ông chủ đó. Cô ta ăn chơi khét tiếng lắm, tiêu tiền như nước lã, thường xuyên tới đây đòi tiền, nhưng không bao giờ trả. Ngay cả Nhiếp ca cũng phải nể nang cô ta.” Nhị Đậu giải thích.
“Ôi thôi, hỏng bét rồi! Tôi còn tưởng Nhiếp ca không muốn dây dưa với phụ nữ, có nghiêm trọng không?” Mộc Lâm Thâm hỏi, giọng run rẩy.
Hai người kia đồng loạt gật đầu lia lịa, vấn đề rất nghiêm trọng: “Nói với Nhiếp ca, ông đây không làm nữa! Tránh sau này bị cô ta báo thù. Tôi chọc không nổi thì chẳng lẽ không tránh nổi à?”
Rời khỏi thang máy, Mộc Lâm Thâm đã cởi phăng áo vest ra, ném điện thoại vào tay Đại Mễ và Nhị Đậu, vội vàng kiếm cớ không thể chối từ để chuồn khỏi cái nơi quái quỷ này. Vừa rời khỏi cổng đại sảnh, thấy một chiếc taxi vừa trả khách, hắn liền vội vã nhảy lên, giục tài xế chạy thật nhanh.
Nhìn qua gương chiếu hậu, Mộc Lâm Thâm thấy chiếc Ferrari đỏ chót, đã được độ lại. Loại xe này hiếm có, hắn mới chỉ thấy một chiếc duy nhất.
Đúng rồi, Mộc Lâm Thâm chợt nhớ ra, là lần đó đi chơi với Nhạc Tử trước khi bị bắt vào bệnh viện tâm thần. Cả hai đã từng thấy chiếc xe này, khi đó họ đều xấu hổ không dám bắt chuyện với người ta. Thật đáng tiếc, mỹ nữ cao ngạo, lạnh lùng, tưởng chừng không thể với tới trong ấn tượng của hắn, thế mà sự thật lại khiến người ta thất vọng đến vậy.