Khi họ trở về phòng, Lam Ny vừa vặn bước ra từ phòng của Thanh Đầu. Sự xuất hiện của hai người họ khiến Mộc Lâm Thâm giật mình, suýt nữa đã tưởng có thêm nhân vật mới. Thanh Đầu đã thay đổi trang phục, dán thêm chòm râu rậm, đeo cặp kính râm ngoại cỡ, trông chẳng khác nào một ngôi sao đang cố tránh né cánh săn ảnh. Hắn ta đã xách ba lô, sẵn sàng rời đi. Lam Ny vẫy tay, dặn dò: "Tỏa Tử, đến thẳng phòng anh đi."
"Còn tôi thì sao, Lam Ny?" Mộc Lâm Thâm hỏi.
“Anh chờ một chút.” Lam Ny liếc nhìn, thấy bộ dạng xấu xí của Tỏa Tử đang cười hề hề, hàm răng hô vẩu lộ ra, đôi mắt hau háu dán chặt vào ngực cô. Cô ghét bỏ quay mặt đi, nói: “Anh cũng theo tôi luôn.”
Quẹt thẻ mở cửa, Lam Ny kéo chiếc vali xách tay ra, ra lệnh cho Mộc Lâm Thâm: "Đi rửa mặt đi." Y hiểu ra. Bọn họ sẽ thay đổi một dung mạo khác rồi mới rời đi. Một hình dạng hoàn toàn khác với hiện trường, càng khác xa với gương mặt thật. Với sự tính toán kỹ lưỡng này, e rằng trời cũng khó mà tìm ra. Kế hoạch tinh vi ấy khiến Mộc Lâm Thâm bất giác hít một hơi lạnh buốt. Một biểu cảm nhỏ nhoi không cẩn thận đã lọt vào mắt Lam Ny, cô hỏi: “Sao vậy?”
"Chậc, tên đó... quá xấu xí." Mộc Lâm Thâm nhanh trí ứng biến, thì thầm. Lam Ny rùng mình gật đầu, còn bổ sung thêm một câu: "Đầu đầy gàu, da bong tróc vảy, thân thể nặng mùi, hắn là kẻ khiến người ta ghê tởm nhất."
"Cô định hóa trang cho hắn như thế nào?” Mộc Lâm Thâm hỏi tiếp. Lam Ny đáp gọn lỏn: "Thứ đó làm cho xong rồi đuổi đi thôi, không có hứng thú."
“Cạo trọc hắn đi, biến hắn thành một mụ phụ nữ trung niên chua ngoa.” Mộc Lâm Thâm giở trò xấu, xúi giục Lam Ny.
Lam Ny sững người một thoáng, rồi bật cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa: “Ừ, cách hay đấy, sao tôi không nghĩ ra nhỉ... Đi, cạo trọc hắn đi.”
Một chiếc dao cạo được đưa tới. Mộc Lâm Thâm bước vào phòng vệ sinh, nói với Tỏa Tử: "Tỏa ca, Lam Ny bảo tôi cạo trọc đầu anh."
"Hả, cái gì?" Tỏa Tử tức giận quát.
“Đại ca à, mọi thứ cứ nghe theo lời dặn... Anh biết đấy, tài nghệ trang điểm của Lam Ny lợi hại đến mức nào đâu phải anh không rõ. Một người quan trọng như anh càng phải được bảo vệ trọng điểm, đúng không? Anh cần phải thay đổi diện mạo hoàn toàn triệt để... Hơn nữa, trên đầu anh cũng chẳng còn bao nhiêu tóc, cạo sạch sẽ thì dễ trang điểm hơn mà...” Mộc Lâm Thâm miệng lưỡi khéo léo, vừa tâng bốc tầm quan trọng của hắn, vừa dụ dỗ.
Tỏa Tử mặc dù miệng không ngừng mắng chửi, nhưng cuối cùng cũng đành nghe theo. Khi Mộc Lâm Thâm đóng cửa lại, y nhắc nhở: “Tỏa ca, tôi về Hàng Châu mở tiệc mời anh nhé... nhất định sẽ khiến anh lưu luyến quên đường về luôn.”
"Nguy hiểm lắm, không đi." Tỏa Tử từ chối ngay lập tức. Mộc Lâm Thâm có chút thất vọng nhưng không kiên trì nữa. Y đóng cửa lại, ngồi cùng Lam Ny, tò mò hỏi: "Người khác đi cả rồi à?"
“Đi chứ, còn ở lại chờ cảnh sát bắt sao... Ưm, Ngũ ca, anh muốn trang điểm gì?” Lam Ny ngắm nhìn gương mặt điển trai lãng tử lại có khí chất nghệ sĩ của Mộc Lâm Thâm. Chuyện này làm cô khó xử, dường như mọi kiểu trang điểm đều không thể nào sánh bằng vẻ điển trai tự nhiên của y.
"Tôi ngay cả mặt còn không lộ, vấn đề không lớn... Ny, tôi có chuyện này...”
"Đừng hỏi tôi, tôi chỉ phụ trách hóa trang và đuổi họ đi thôi." Lam Ny rất cảnh giác, không cần biết Mộc Lâm Thâm định hỏi gì đã gạt phắt đi. Tỏa Tử cạo trọc đầu xong bước ra ngoài, vừa thấy Lam Ny đã cười đến run cả người. Hắn chửi rủa một hồi rồi ngồi xuống. Lam Ny bảo hắn thoa phấn nền, tranh thủ gọi một cuộc điện thoại. Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô đi tới đặt điện thoại bên tai Tỏa Tử, vừa nghe bên kia nói vài câu, Tỏa Tử đã tươi hơn hớn.
Mộc Lâm Thâm thoáng nghĩ là hiểu ra, chắc là gọi điện cấp tiền đây mà. Sau khi cuộc gọi kết thúc, việc trang điểm bắt đầu. Phấn nền được thoa lên, kẻ chân mày, đội tóc giả, dán râu, thật sự biến cái thằng thô bỉ thành một gã trai hư có chút phong trần nghệ sĩ... Méo miệng, rõ ràng là mô phỏng khí chất của y mà, cô nàng này cũng biết đùa quá đấy.
Nhìn bản thân trong gương mấy lần mà hoàn toàn không nhận ra chính mình nữa, Tỏa Tử đưa ngón tay cái lên với Lam Ny nói: “Lợi hại, Ny cảm ơn cô nhiều nhé. Giờ tôi đã bắt đầu nhớ cô rồi đó.”
"Cút đi, bà đây không nhớ anh." Lam Ny xong việc bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tỏa Tử xách chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn, vừa mở ra xem, bên trong toàn là tiền xếp thành từng chồng ngay ngắn, phía trên đặt giấy tờ tùy thân. Hắn "cạch" một tiếng đóng vali lại, xách lên và bước ra cửa. Đúng lúc đó, phía sau bất ngờ có tiếng gọi: "Tỏa ca."
Tỏa Tử quay đầu lại, chỉ thấy gương mặt vô hại của Tiểu Mộc. Ánh mắt đó chứa đựng muôn vàn luyến tiếc, còn có cả vẻ sùng bái và chờ đợi, khiến Tỏa Tử cảm thấy, vừa rồi thật không nên từ chối người ta như vậy: "Có chuyện gì không?”
"Không có gì cả, tôi sẽ nhớ anh." Mộc Lâm Thâm cười nói, cố gắng dùng tất cả cảm xúc, biểu cảm, ánh mắt và ngôn ngữ cơ thể của mình để truyền đạt một điều gì đó khác biệt, giống như nhìn thấy mỹ nữ không nỡ chia lìa vậy.
"Ha ha, tôi cũng thế." Tỏa Tử cười, tay đặt lên tay nắm cửa.
Thất bại rồi. Mộc Lâm Thâm ngẩn người một lát, vừa rồi y đã vận dụng hết kiến thức bao năm tung ra ám thị tâm lý mà vẫn không thành công. Lam Ny đang thu dọn đồ đạc vỗ vai Mộc Lâm Thâm, bảo y đi theo. Hai người lại đổi phòng. Vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây, xem ra phán đoán đã sai lầm. Đây chẳng qua chỉ là một điểm dừng chân để thay trang phục, mà bây giờ, có lẽ đám người kia đã tản đi bốn phương tám hướng rồi. Với giao thông thuận tiện của Thượng Hải, chẳng cần vài tiếng là có thể ra nước ngoài được.
Hiện giờ cảm giác phấn khích phạm tội đã qua đi, Mộc Lâm Thâm không thể không cân nhắc tới vấn đề an toàn của mình. Nếu đơn thuần là một tên tội phạm, xóa sạch dấu vết rồi cao chạy xa bay, thế là y đã thoát rồi. Nhưng thân phận nội tuyến giờ lại thành thứ kiềm chân mình. Bản thân mất tích, Thân Lệnh Thần sẽ đánh hơi ra ngay... Ôi nội tuyến, nội tuyến, giờ thì thành nghi phạm rồi. Nếu mấy kẻ kia chỉ cần bị tóm một người, cuối cùng sẽ truy ra tới y.
Ôi chuyến này mình tự rước lấy tai ương mất rồi, xui xẻo thế cơ chứ.