Mộc Lâm Thâm sững người, đứng chôn chân dưới bóng cây, trong khi Nhung Vũ lại đứng ngoài vùng sáng. Dù cột ánh đèn cao áp còn xa tít tắp, Mộc Lâm Thâm vẫn đủ để nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt đối phương. Anh nhận ra những lời Nhung Vũ vừa nói hoàn toàn chân thành, anh ta thực sự đang suy nghĩ cho mình. Chính vì thế, Mộc Lâm Thâm càng thêm khó hiểu. Chết tiệt, chẳng lẽ cảnh sát mới là kẻ đẩy mình vào hố lửa, còn những người này lại đang cố kéo mình ra khỏi vũng lầy đó? Chuyện này thật sự quá đỗi trái khoáy, gần như điên rồ.
“Thấy chưa, tôi vừa nói rồi mà, lòng tốt của cậu luôn bị người ta nghi ngờ, coi đó là mưu đồ riêng. Đến giờ cậu vẫn luôn cảnh giác với tôi, đúng không?” Nhung Vũ chẳng hề để bụng, cất giọng điềm đạm nhã nhặn, nhưng lại mang một vẻ kịch tính đến lạ lùng.
Lần này, Mộc Lâm Thâm không còn cười anh ta nữa. Anh khéo léo đáp: “Tôi không dám lấy vì không công, cũng chẳng dám nhận lộc.”
“Chúng ta có vài điểm rất giống nhau. Với những người như chúng ta, sự thương hại và bố thí chẳng khác nào một vết sỉ nhục. Nhưng tôi vẫn muốn khuyên cậu một câu, đừng tiếp tục ở lại trong môi trường hỗn loạn này... Đúng vậy, cậu đang làm rất tốt, từ phí đỗ xe, phí vệ sinh, phí bảo kê, thậm chí cả phí bịt miệng... tất cả đều được cậu khoác lên mình một lớp vỏ hợp pháp nhất có thể.”
“Tôi hiểu ý định cậu. Xã hội chính thống không tiếp nhận cậu, chỉ khi ở cạnh những kẻ đó cậu mới cảm thấy nơi thuộc về mình. Vì vậy, cậu không đành lòng nhìn những kẻ đầu đường xó chợ quanh mình phải chịu cảnh đói khát, muốn họ có cuộc sống đảm bảo hơn. Nhưng cậu đã bao giờ nghĩ đến chưa? Lòng tham của con người luôn lớn hơn rất nhiều so với lợi ích mà cậu có thể mang lại cho họ. Cậu thực sự mong rằng ai cũng sẽ tuân theo quy tắc ư?” Nhung Vũ tự hỏi rồi tự lắc đầu phủ định: “Không thể nào đâu. Sớm muộn gì cũng có kẻ tự phá luật, mang tới tai ương khôn cùng cho cậu. Nói đi nói lại, chúng vẫn chỉ là lũ lưu manh vô học, vô kỷ luật mà thôi.”
Nhung Vũ đã chỉ ra ngay điểm yếu trong mô hình mà Tiểu Mộc đã dày công xây dựng. Nó có thể giúp y vươn lên, nhưng tuyệt nhiên không thể kéo dài lâu. Một tổ chức lỏng lẻo, tập hợp toàn những kẻ ô hợp, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào kết cục hỗn loạn không thể kiểm soát. Giống như việc lần trước y chỉ rời đi vài ngày, vậy mà Nhị Hồ Lô đã nhanh chóng bị tống vào trại tạm giam.
Mộc Lâm Thâm không nói gì cả, chỉ im lặng.
“Vị thế cậu đang có, đúng là từ bỏ không dễ.” Nhung Vũ nhạt giọng tiếp tục nói: “Cậu có biết cha tôi chết như thế nào không? Làm kẻ trộm mãi cũng chán, cảm thấy kiếm tiền quá chậm, thế là đi cướp cùng người khác. Kết quả đi quá trớn... đoàng! Một phát súng kết liễu cuộc đời ông ta...”
“Tin tôi đi, cho dù một người có khả năng kiềm chế bản thân đến đâu, cũng chưa chắc có thể kiểm soát được lòng tham ẩn sâu trong chính mình. Ngay cả khi cậu có thể, cậu cũng không thể đảm bảo rằng tất cả những người dưới trướng cậu đều có thể làm được. Tôi cũng không làm được. Có những kẻ vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi như Phan Tử, hắn quá tham. Như đám Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình, tôi bảo chúng rút, chúng vẫn lưu luyến mấy món hàng nát bươm của chúng.” Bị nói trúng tim đen, Mộc Lâm Thâm á khẩu không đáp được. Trước mặt anh là một bậc thầy trong giới tội phạm, đã phân tích và bác bỏ hoàn toàn mô hình của y, khiến y cứng họng không thể phản biện. Mộc Lâm Thâm gãi đầu, cười gượng gạo, rồi nói: “Cảm ơn Vũ ca.”
“Đừng khách khí. Cậu nhất định nghe nói tới danh xưng ‘Ngũ ca’ rồi phải không? Ngũ, số năm trong nhất, nhị, tam, tứ, ngũ đó.” Nhung Vũ chợt hỏi.
“Tôi từng nghe qua đám Qua ca và Mã gia nói tới.”
“Cậu cho rằng đó là tôi hả?”
Mộc Lâm Thâm gật đầu, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu. Nhung Vũ tò mò nhìn anh, như đang chờ đợi một lời giải thích. Mộc Lâm Thâm chậm rãi nói: “Ngũ ca chỉ là một biểu tượng, hoặc một truyền thuyết, luôn có thể truyền cảm hứng cho những kẻ khác. Giống như trong chứng khoán luôn có truyền thuyết về những kim đồng hay bàn tay quỷ, trong đa cấp thì có giáo sư huyền thoại. Ngành nào cũng cần có những câu chuyện thần thoại để truyền cảm hứng cho những kẻ đến sau.”
Nhung Vũ bật cười, gật đầu nói: “Đúng vậy, hiểu được điều này thì cậu đã không tầm thường rồi. Thực ra, ai cũng có thể là Ngũ ca. Ví dụ, trong mắt Lão Qua và Phan Tử, người đã cứu bọn họ, thực ra không chỉ là một người. Rất nhiều người cho rằng tôi chính là Ngũ ca, nhưng có ai biết, trong mắt tôi, cũng có một Ngũ ca khác... Đây chính là lựa chọn thứ hai mà tôi muốn nói với cậu. Tôi cho cậu một cơ hội, cậu có muốn thử một lần trở thành Ngũ ca không?” “Hả? Tôi... tôi không biết làm đâu!” Mộc Lâm Thâm hoảng hốt. Nếu thực sự học theo đám giang hồ này, trèo tường đột nhập trộm cắp, thì đúng là làm khó cho y rồi.
“Cái cậu thiếu là kỹ thuật, mà kỹ thuật lại là tầng thấp nhất. Giống như người trong nghề vẫn nói, nền tảng là kỹ thuật, còn đỉnh cao là sự lĩnh ngộ. Một cái là thuật, một cái là đạo. Những kẻ có kỹ năng đặc biệt thì nhiều, nhưng người thực sự hiểu được đạo thì hiếm có khó tìm như sừng lân lông phượng.” Nhung Vũ chậm rãi nói.
“Nhưng tôi cũng không thấy mình có đạo.” Mộc Lâm Thâm ngơ ngác, anh cũng chẳng dám đánh giá mình cao như thế.
“Tin tôi đi, khả năng nhìn người và dùng người cậu không ai sánh bằng. Ngay cả khi mang theo hai tên ngốc dưới trướng Lão Qua, cậu vẫn có thể trộm được đồ đạc. Chỉ trong vài ngày đã thu phục hết đám người lạc loài ở Hàng Châu về dưới trướng, chuyện này thực sự hiếm có. E rằng ngay cả khi đám Mã Ngọc Binh quay lại, cũng chưa chắc làm được như cậu... Thậm chí tôi còn thấy kỳ lạ, cậu dường như không thuộc về thế giới này, thậm chí còn chẳng hiểu rõ quy tắc nó, vậy mà lại có thể xoay sở vô cùng khéo léo trong những ngóc ngách hiểm hóc. Làm thế nào cậu làm được?” Nhung Vũ tò mò hỏi.
“Ha ha, nói ra có lẽ anh không tin đâu. Tôi đã sống ở nước ngoài suốt mười năm, số lần chuyển nhà và thay trường học còn nhiều hơn thay quần áo nữa. Mỗi một môi trường mới, ít nhiều cũng có những phe nhóm nhỏ, có người thù địch tôi, có kẻ muốn lợi dụng tôi, còn có những người chỉ rảnh rỗi tìm cách chế giễu tôi. Nếu không biết nhìn người, sẽ rất thê thảm, nhất là khi tôi là người Trung Quốc da vàng giữa đám Tây tóc vàng mắt xanh hay những kẻ da đen, thì chẳng có chút cảm giác ưu việt nào.” Mộc Lâm Thâm hàm hồ giải thích về khả năng thích nghi của mình.