“Gì chứ, hắn đã trốn thoát rồi ư?” Nhung Vũ ở đầu dây bên kia điện thoại, nghe Nhiếp Kỳ Phong báo cáo Mộc Lâm Thâm đã chạy mất, lòng giật thót. Kẻ đó biết không ít bí mật của bọn họ, nếu không giữ được hắn trong tay, e rằng sẽ rắc rối khôn lường: “Làm sao mà hắn chạy được?”
“Em gái anh đến đòi tiền, không may hai đứa nó chạm mặt nhau. Đều là người trẻ tuổi, chẳng đứa nào chịu nhường đứa nào, nói vài câu khó nghe, thế là con Anh Tử đuổi đánh người ta, làm cả công ty náo loạn… Sau đó, người trong công ty nói đó là em gái anh, cậu ta sợ quá nên mới bỏ chạy chứ sao.” Giọng Nhiếp Kỳ Phong vang lên lộn xộn trong điện thoại, hắn ta khẳng định nếu là mình, chắc chắn cũng sẽ ba chân bốn cẳng mà chạy biến.
“Vậy anh mau đi tìm hắn đi.” Nhung Vũ giục giã. Người này chẳng những biết nhiều chuyện của bọn họ, mà hơn nữa, hắn ta quả thực là một nhân tài hiếm có, Nhung Vũ sao nỡ buông tay.
“Đi đâu mà tìm được chứ? Cậu ta ném trả điện thoại và quần áo rồi, chìa khóa xe cũng bỏ lại, bắt taxi chạy mất, tìm làm sao được?”
“Đợi một chút, tôi tới ngay đây. Thông báo cho những người kia tới rồi nghĩ cách.”
“Được, anh mau tới đi, tôi không đối phó nổi với đứa em gái này của anh đâu, nó đang khóc lóc làm ầm ĩ ở công ty kia kìa.” Nhiếp Kỳ Phong đau đầu nói.
Thu lại điện thoại, Nhung Vũ lúc này đang chạy bộ dưới hàng cây, hắn bắt đầu tăng tốc chạy tới nơi ở bên hồ. Không lâu sau, hắn lái chiếc Chevrolet ánh trăng bạc, phóng thẳng tới Thượng Hải. Phía công ty Kim Đỉnh, Nhiếp Kỳ Phong đặt điện thoại xuống, vừa nhìn thấy vẻ mặt ngây dại của Đại Mễ và Nhị Đậu liền không nhịn được, vung tay tát bốp hai cái liên tiếp, giận dữ quát: “Ai bảo chúng mày dọa người ta chạy mất?”
Hai người kia trao đổi ánh mắt với nhau, lặng lẽ bắt đầu cởi quần áo đồng phục công ty cấp phát. Cởi xong, họ gấp gọn gàng, đặt điện thoại lên trên quần áo. Đại Mễ lẩm bẩm nói: “Giám đốc Nhiếp, chúng tôi… chúng tôi hay là cũng xin nghỉ việc luôn.”
Bọn họ đã thương lượng từ trước rồi. Đi đòi nợ thật sự không phải là công việc tốt đẹp gì, không thì bị kẻ thiếu nợ chửi mắng đánh đập, thì cũng bị chính công ty chửi mắng đánh đập. Nhìn xem Mộc ca, thu về cho công ty nhiều tiền như vậy mà kết cục thế nào? Còn không bằng sớm đổi nghề cho xong. Làm việc dưới trướng Mộc ca còn đỡ, giờ Mộc ca đi rồi, bọn họ tự biết cân lượng của mình, không làm nổi cái nghề này.
Nhị Đậu cúi đầu nói: “Giám đốc Nhiếp, tôi… cũng xin đi thôi. Mộc ca chắc chắn không dám quay lại rồi. Chúng tôi…”
“Mẹ kiếp, chúng mày, định phản à…” Nhiếp Kỳ Phong muốn mắng chửi, nhưng thực sự là không đủ khí thế. Hai người kia thì đã cao chạy xa bay rồi.
Nhân viên của công ty cho vay dân sự là vậy, nhận việc hoàn toàn dựa vào tự giác, nghỉ việc hoàn toàn dựa vào tự nguyện, lúc nào vỗ mông bỏ đi đều không ai nợ ai. Hôm nay Nhiếp Kỳ Phong gọi Mộc Lâm Thâm tới công ty, vốn dĩ còn đang chuẩn bị khen thưởng một phen rồi cùng nhau bàn bạc đại kế, ai ngờ lại xảy ra chuyện này. Thế là mất đi một quân cờ chủ chốt, Nhiếp Kỳ Phong tức tối xuống lầu.
Đợi hắn đi được một lúc lâu, Anh Tử đang lén nhìn trộm qua khe cửa lặng lẽ bước ra. Vệt nước mắt còn hằn rõ trên má vừa mới lau khô, linh cảm của cô mách bảo, rất có thể mình đã gây ra chuyện lớn rồi. Người trong công ty vốn dĩ không nhiều, chỉ có năm sáu người thôi, bây giờ vừa đi liền một lúc ba người, chỉ còn lại người làm tài chính, cùng với một thủ quỹ, một kế toán, và một lễ tân.
Người làm tài chính càng căng thẳng nhặt đồ trên mặt đất. Anh Tử lách vào gian phòng kế toán, người đàn ông lớn tuổi kia giật mình đứng phắt dậy, vẻ mặt sợ hãi.
“Không sao, không sao, anh cứ ngồi đi. Cái người vừa nãy bị tôi đuổi ấy, là ai thế? Vì sao Nhiếp ca lại giận như vậy?”
“Là người mới tới ạ.”
“Thì ra là người mới, thế vì sao Nhiếp ca lại vì y mà nổi giận với tôi?”
“Chuyện này…”
“Nói mau.”
“Dạ, tôi cũng không rõ lắm. Đúng là vừa mới đến chưa được một tuần, nhưng khả năng thu nợ của cậu ấy quả là xuất thần, không gì có thể sánh bằng. Chỉ trong một tuần, cậu ấy đã thu về hơn một triệu tệ, toàn là những khoản nợ xấu tưởng chừng vô vọng.”
“À, đúng rồi, hình như tôi đã nghe anh tôi kể, có một tên to gan dám xông vào đồn công an đòi nợ, mà lạ lùng thay, lại đòi được thật, đúng không?”
“Đúng rồi, chính là cậu ấy đấy, tên là Tiểu Mộc.”
Anh Tử bĩu môi, khinh khỉnh: “Lợi hại tới mấy thì cũng chỉ là một nhân viên quèn, có gì mà phải làm quá lên như thế? Thế thì gọi y về là được chứ sao, có gì mà phải tức giận?”
Người kế toán già nua chỉ biết cười gượng gạo, nét mặt đắng chát: “Đại tiểu thư ơi, cái nghề này không bình thường. Người đi thu nợ không có tiền lương, đều là ăn chia theo tỉ lệ, còn chẳng ký hợp đồng, cho nên người ta đi lúc nào là đi, công ty lấy gì mà giữ lại chứ? Đến hợp đồng còn chẳng có.”
Đúng là như vậy, công ty cho vay tín dụng nhỏ, từ trước đến nay không thừa nhận công ty mình có đội đòi nợ chuyên nghiệp. Anh Tử bị chuyện này làm cho lo lắng bất an, không biết nên làm thế nào.
Cô lén lút rời khỏi công ty của Nhiếp Kỳ Phong, không dám đi thang máy, từ lối thoát hiểm lẻn ra khỏi cửa tòa nhà. Nhìn thấy Nhiếp Kỳ Phong và mấy người đi cùng nhau vào, cô ta lại vội vàng trốn trở lại. Đến khi người đi rồi, cô ta mới lao đi như bị quỷ ám, nhảy lên chiếc xe đỗ bên ngoài, vừa nhấn ga vừa lùi xe, chuồn mất hút…
B2200, Quan Nghị Thanh đã chụp được biển số xe đó. Các thông tin về chủ sở hữu, động cơ xe, nhanh chóng hiển thị trong mạng Thiên Võng: Tên Dung Anh, nữ, 28 tuổi, đăng ký thường trú ở tiểu khu Hoài Dương, đường Hoài Nam, thành phố Thượng Hải.
“Bảo sao không tra ra được Nhung Vũ là ai, có thể là đổi tên họ rồi.” Thân Lệnh Thần nhanh chóng viết một mẩu giấy đưa cho cảnh sát, ra lệnh: “Tìm thông tin của người này trong hộ tịch.”
Tên sửa từ Nhung Vũ thành Dung Vũ.
Quan Nghị Thanh gọi: “Sư phụ, lại xuất hiện thêm một chiếc xe nữa, chưa từng xuất hiện ở đây.”
“Ghi lại, tra đi.”
Đây là một tin tức bất ngờ, chấn động, Mộc Lâm Thâm từ điện thoại công cộng truyền đến, nói vừa rồi không cẩn thận cãi nhau với em gái của Nhung Vũ, y liền mượn cớ chạy trốn. Nếu hiện tại, vị thế của hắn đã đủ sức nặng, ắt hẳn Nhung Vũ sẽ phải lộ diện. Cho nên, Mộc Lâm Thâm muốn nhân cơ hội này để thử thách năng lực của bọn chúng, xem liệu chúng có thể tìm thấy một người đã biến mất giữa lòng Thượng Hải rộng lớn này hay không.
Có thể chỉ là một ý định bất chợt, nhưng bây giờ xem ra, quả thực đã thành một nước cờ quá đỗi cao tay. Chỉ trong một tiếng đồng hồ, Nhiếp Kỳ Phong đích thân xuống lầu tiếp bốn lượt, đều là những người xa lạ. Chuyện đột phát này, ngay cả Nhung Vũ cũng bị chấn động, hắn dùng một tiếng hai mươi phút, từ chỗ ở tại Kim Hồ đến công ty của Nhiếp Kỳ Phong. Lúc xuống xe, từng tốp người, có đến hơn chục kẻ, đã chờ sẵn dưới sảnh để nghênh đón hắn.