Kẻ nội tuyến mất tích này có phần đặc biệt, bởi hắn đã hai lần vào tù vì tội trộm cắp và cưỡng hiếp. Việc phía Hàng Châu lại chọn một kẻ nội gián như vậy khiến Thân Lệnh Thần nghe mà gai người, ngứa ngáy tận chân răng.
Thế nhưng, Thân Lệnh Thần không hề bình luận thêm lời nào. Mỗi người một cách, mỗi tổ chức một phương pháp riêng để sử dụng nội tuyến. Ông ta chỉ lạnh lùng hỏi: "Chi đội trưởng Tiêu, Từ Cương... rốt cuộc là nội tuyến của ai?"
Tiêu Trác Lập tặc lưỡi, đáp lời: "Khi còn bị giam trong nhà tù Tô Châu, hắn ta từng là tai mắt của trinh sát trại giam. Sau khi mãn hạn, không rõ vì lẽ gì, hắn lại bị đội trưởng đội 5 Trần Thiếu Dương nắm được gót chân. Từ đó, hắn trà trộn vào sâu bên cạnh Mã Ngọc Binh, trước nay vẫn luôn là nội gián của Trần Thiếu Dương.”
"Vậy trước và sau khi tổ chức hành động, đã kiểm tra xem có chuyện lộ bí mật không?"
"Từ lúc điều phối đến khi tổ chức hành động chưa đầy một tiếng đồng hồ. Đây vốn là một hành động khẩn cấp, tùy theo tin báo mà triển khai, làm sao có thể tiết lộ bí mật? Nếu đã bị lộ, thì phía bên Thượng Hải cũng đã chạy trốn từ lâu rồi."
"Có lẽ bọn chúng đã biết từ lâu, cho nên mới cố ý để lộ manh mối, mượn Từ Cương mà tự phơi bày chân tướng." Ánh mắt Thân Lệnh Thần lộ rõ vẻ phức tạp, còn có điều hắn không tiện nói ra, không biết Tiêu Trác Lập có thể thấu hiểu hay không: "Bây giờ có chút rắc rối rồi. Từ Cương là nội gián đã được Trần Thiếu Dương đăng ký trong hồ sơ, xem ra lành ít dữ nhiều. Bất kể là báo cáo lên cấp trên hay giải thích với cấp dưới, đều khó mà ăn nói cho xuôi. Hôm qua, Trần Thiếu Dương còn hùng hổ vỗ bàn quát thẳng vào mặt tôi, đòi cấp lực lượng để hắn đi cứu viện. Tôi làm gì có quyền hạn như thế chứ? Tín hiệu của Từ Cương đã biến mất hoàn toàn ở Thượng Hải." Tiêu Trác Lập thở dài phiền muộn. Dù sao cũng là một mạng người, nhưng cảnh sát lại bất lực trước tình cảnh này.
"Anh làm không sai, nghe tôi này, không có gì phải áy náy cả. Làm cái nghề này, đôi khi đến cả mạng sống của anh em chúng ta cũng không giữ được, vậy chúng ta áy náy cho ai đây?" Thân Lệnh Thần an ủi, gấp tấm hải đồ lại, đưa cho Tiêu Trác Lập, rồi nhắc nhở: "Việc cấp bách trước mắt là phải nhanh chóng tìm ra bước đột phá cho vụ án, điều tra sâu rộng, chứ không phải ngồi đây mà than ngắn thở dài."
"Được, cám ơn anh Lão Thân. Tôi sẽ tự mình báo cáo chuyện này lên cục công an thành phố. Phía Hàng Châu có an bài gì, anh yên tâm, tôi sẽ dốc toàn lực ứng phó." Tiêu Trác Lập cố gắng kiềm chế cảm xúc, chỉnh đốn lại tinh thần rồi nói.
Thân Lệnh Thần tiễn Tiêu Trác Lập đi, đến khi trở về tổ chuyên án, lại tới lượt hắn ngồi đó mà thẫn thờ.
Chẳng cần phải hỏi nữa. Nếu có tin tức gì, hắn vừa về đến nơi đã được Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ báo ngay rồi. Giờ tất cả đều im lặng như thế, tức là không hề có bất kỳ tin tức nào cả.
Hắn ngồi ngây ra một lúc, sau đó cũng tự trấn tĩnh lại bản thân. Vừa mới nói người khác xong, mình không thể để tinh thần sa sút. Hắn vẫy tay gọi hai người vào phòng. Người cuối cùng đi vào là Quách Vĩ. Hắn đóng cửa xong nói: "Từ lúc tín hiệu biến mất vào rạng sáng nay, chưa từng xuất hiện lại đúng không?"
"Vâng, theo tình hình mà đoán, bọn chúng đang xào bài, có phải là cũng hoài nghi cả anh ấy rồi không?" Giọng Quan Nghị Thanh có hơi run rẩy. Chàng trai đó, bất kể là gặp mặt hay không thấy mặt, đều khiến cô không cách nào giữ được cảm xúc bình thường.
"Tôi gọi hai đứa vào đây chỉ để nói hai việc thôi. Một là phải giữ chặt miệng, hai là quên cậu ta đi. Bất kỳ động thái nào của chúng ta cũng chỉ có thể làm tăng mức độ nguy hiểm cho cậu ta thôi. Chuyện của Từ Cương là một ví dụ điển hình." Thân Lệnh Thần vừa mới sắp xếp mọi việc trong đầu, nhưng chính hắn cũng không thể kìm nén được sự hoảng loạn. Hắn ngẩng mặt lên trời thở dài một tiếng: "Đây là một cửa ải quan trọng, không vượt qua được thì mọi công sức đổ sông đổ biển; vượt qua được thì sẽ hoàn toàn đổi mới. Chìa khóa để mở những cánh cửa quỷ dị của thế giới ngầm chưa bao giờ nằm trong tay cảnh sát." "Í, người đâu mất rồi?"
Đại Hồ Lô chạy từ nhà ăn tới ký túc xá. Suốt từ ngày hôm qua, sau khi uống say ngã lăn vào đống người cũng say ngất ngưởng cho tới giờ, hắn vẫn không thấy Mộc Lâm Thâm đâu cả.
Nhị Hồ Lô cũng gãi đầu: "Đúng thế, đại ca đi đâu rồi nhỉ? Không phải là đi mát xa rồi chứ?" "Bớt phun cái mẹ mày ra đi! Đại ca xưa nay là người có phúc cùng hưởng, có chuyện chịu một mình, có bao giờ làm chuyện tốt mà không gọi theo chúng ta đâu." Đại Hồ Lô hoang mang lắm, lại chạy ra sân nhìn xe vẫn đỗ ở đó. Hôm nay đã giao hẹn tiếp tục đi tống tiền bọn nhà hàng rồi cơ mà, sao lại không thấy đâu?
"Tìm đi, tìm nữa đi." Nhị Hồ Lô nghĩ không biết có phải say ngủ quên đâu đó rồi không.
Hai người hùng hổ đạp cửa từng phòng xông vào, vừa vào liền xem xét từng giường xem có phải Mộc Lâm Thâm say quá ngủ vạ vật ở đó không. Đi một lượt, ngoài người của mình ra thì phần lớn học viên đều đã đi học. Họ túm lấy từng tên lưu manh một hỏi xem có ai thấy Mộc ca không. Hỏi mười thằng thì mười thằng mắt vẫn díp lại, chẳng biết gì. Đến thằng thứ mười một mới mơ màng nói: "Chẳng phải hôm qua anh ấy đi với chị Hồng rồi sao?"
Đi với chị Hồng? Hai người đều sững sờ. Đại Hồ Lô phải nuốt nước bọt tới mấy lần mới nói lên lời: "Không phải chứ, khẩu vị đại ca nặng thế à? Hai cái tường thịt của chị Hồng như thịt trâu thui, có thể kẹp để mở bia đấy, người bình thường ai mà dám ngủ với chị ấy."
"Đúng thế, chị Hồng vú chảy tới rốn mất rồi, xưa nay đại ca coi chị ấy như huynh đệ mà..." Nhị Hồ Lô hạ giọng xuống: "Nhưng ai mà biết được, chẳng phải Tiểu Linh tươi non là thế suốt ngày đong đưa với đại ca mà đại ca không ra tay sao, nói không chừng khẩu vị có vấn đề thật.” "Chết mẹ tôi rồi, mau đi xem sao, hai người đó mà lăn lên giường với nhau thì phiền toái to đấy, thế chẳng phải đội nón xanh cho Qua ca à?" Đại Hồ Lô cuống cả lên kéo lão nhị chạy.
Nhị Hồ Lô rất tỉnh táo: "Anh gấp làm gì, từ hôm qua tới giờ đủ đánh mất trận rồi, cản không kịp."
Hai người vội vàng chạy về gian phòng mà trường học chuyên cung cấp cho ba nữ khách, sâm một phát đá tung cả cửa. Oa, may quá, phòng chị Hồng không có ai.
Thế nhưng không có chị Hồng thì có người khác. Đại Lý và một bếp trưởng đang trần truồng sợ hãi bật dậy. Đại Lý hét chói tai chỉ huynh đệ Hồ Lô đuổi cút ra ngoài, vị bếp trưởng thì cuống cuồng kéo chăn che mặt.
Vừa ra ngoài thì đã bị ném gối đuổi theo, khiến Đại Hồ Lô tức giận nhảy dựng lên chửi bới. Còn Đại Lý thì không dám trần truồng ra ngoài, chỉ biết lấy bàn chống cửa, chửi mắng hai thằng khốn kiếp.