Lại thay đổi rồi. Mộc Lâm Thâm vô tình bắt gặp hình ảnh mình trong gương, sự biến đổi rõ rệt đến mức khiến y ngẩn người, đăm đăm nhìn vào đó. Tóc đã dài ra, chải lệch một bên, lớp râu mỏng trên môi giờ đã dày hơn, y cũng lười biếng chẳng buồn cạo đi. Làn da y rám nắng đôi chút, vẻ ngoài trông có phần lôi thôi, u ám hơn rất nhiều.
Đúng thế, y đã thay đổi quá nhiều, hoàn toàn không còn chút bóng dáng nào của vị công tử khốn khó, yếu ớt trước kia nữa. Tóc không còn vuốt keo cầu kỳ, da mặt không còn đắp mặt nạ mấy lần một ngày, mỗi tối không còn xông hương lâu hơn cả thời gian đi nhà xí.
Giờ đây, dù có dư thời gian, y cũng chẳng còn hứng thú mà bận tâm đến những chuyện đó. Dù không kéo dài quá lâu, nhưng Mộc Lâm Thâm thực sự đã nếm trải mùi vị của cuộc sống bôn ba mưu sinh, nếm trải cảm giác vất vả kiếm ăn ba bữa mỗi ngày, và cũng nhận ra được động lực sâu xa của những kẻ tội phạm: sự sinh tồn và bản năng.
Khi con người ta không còn gì cả, đừng nói là đi kéo khách, cho dù có phải đi kéo xe ba gác cũng sẽ làm. Giống như việc bị Tang Mao gọi đi phân loại hàng, đó là điều y buộc phải làm, hơn nữa, không dám không làm. Tầng đáy xã hội giống như một vòng xoáy cực lớn, không ngừng nghiền nát và nuốt chửng những người lỡ bước.
Cho nên, mình không thể đi sai dù chỉ một bước.
Mộc Lâm Thâm lặng lẽ khoác lên mình bộ quần áo tề chỉnh: áo sơ mi trắng, quần jean. Một bộ trang phục đơn giản mà thanh thoát, mang đậm phong cách trung tính, không quá nổi bật nhưng cũng chẳng xuề xòa. Ra khỏi nhà vệ sinh, y cất điện thoại vào túi, rồi tiện tay lấy luôn thẻ phòng. Mỗi ngày y lại ở một nơi khác nhau, không phải vì cố ý, mà vì y chẳng bao giờ biết mình sẽ ở đâu vào ngày hôm sau, cứ tiện đâu là ngả lưng ở đó.
Ra khỏi phòng khách sạn, Mộc Lâm Thâm vừa đi vừa liên lạc với Đại Hồ Lô. Không ngờ, Đại Hồ Lô và nhóm người đang chờ y ở quán rượu. Họ nói, hiện giờ đang thi hành gia pháp, bảo Mộc thiếu gia nhanh chóng đến ngay.
Hai tên này chắc lại đi gây sự với ai rồi. Mộc Lâm Thâm vẫy một chiếc xe đang vội vã chạy qua, lên xe rồi đi. Ở cùng nhau lâu như vậy, y đã hiểu rất rõ về hai huynh đệ Hồ Lô. Đây là một đôi lúc nào cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, chuyên gây chuyện, ba ngày không đánh nhau là cảm thấy ngứa ngáy khắp người.
Dù sao thì, ngay từ đầu y đã quen với đôi huynh đệ lưu manh này, giữa ba người đã hình thành một thứ tình nghĩa khó bề gọi tên. Đặc biệt là hai người này luôn nghe theo Mộc Lâm Thâm, điều đó khiến y cảm thấy có chút uy quyền của người lãnh đạo.
Mộc Lâm Thâm vội vàng chạy đến tân thôn, một khu dân cư ở phía tây thành phố. Nơi đây là một khu nhà thuê tiêu chuẩn, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh trời vuông vức bị quây kín trong khoảng sân tù túng. Xung quanh là một đám người vây kín, tiếng tát tai khô khốc, bôm bốp vang lên. Khi Mộc Lâm Thâm đến nơi, đám tiểu lưu manh tự động dạt ra nhường đường. Y bước vào trung tâm, quả nhiên lại thấy huynh đệ Hồ Lô đang đánh người. Mỗi khi hai người này đánh nhau là lại cởi trần, cơ thể đầy những hình xăm vằn vện, ghê tởm, kết hợp với gương mặt dữ tợn như quỷ, khiến người bình thường không dám chống trả.
Kẻ bị đánh là một người Giang Tây. Trên lầu có một nhóm người ở quê lên, bị đám huynh đệ Hồ Lô dẫn theo bọn tiểu lưu manh áp chế, ngoan ngoãn chịu đòn, không dám hé răng nửa lời.
“Dừng lại, sao lại đánh nhau?” Mộc Lâm Thâm giữ chặt tay Đại Hồ Lô, giọng trầm xuống đầy uy lực.
Đại Hồ Lô chỉ vào người kia, hung dữ nói: “Thằng nhãi ranh này dám ăn cắp chiêu trò của bọn ta rồi, mẹ kiếp, giờ cũng học cách phát quảng cáo lừa bịp tiền nữa… Tôi chịu không nổi, cái này gọi là gì nhỉ?”
“Đạo nhái bản quyền,” một thằng lưu manh có chút văn hóa nhắc nhở. “Đúng rồi, thằng này dám đạo nhái bản quyền của bọn ta.” Nhị Hồ Lô vung tay tát một phát: “Còn nghiêm trọng hơn quỵt tiền của huynh đệ bọn ta… Mày tự nói đi, phải làm sao đây?”
Phịch một tiếng, tên người Giang Tây quỳ sụp xuống trước mặt Mộc Lâm Thâm, vừa khóc vừa sụt sịt cầu xin: “Đừng đánh nữa, Mộc gia, tôi không dám nữa… chúng tôi không đi làm nữa đâu.”
Mộc Lâm Thâm không nói gì cả, cái bộ dạng mặt mũi chuột gián của thằng này khiến y không có chút thiện cảm nào. Đại Hồ Lô xô hắn lăn quay sang một bên: “Đừng có làm ra vẻ đáng thương, mày kiếm được bao nhiêu tiền ở Thương Cơ thì nôn hết ra đây… Nếu không lão tử muốn đoạn tuyệt đường sống của mày.”
Phía này Đại Hồ Lô mắng chửi, phía kia Nhị Hồ Lô cầm ống sắt lạnh ngắt dí vào cổ họng gã kia, nhưng gã bị đánh vẫn cứng đầu, chẳng thèm hé răng. Còn những người đồng hương sống ở tầng ba thì ai cũng chỉ biết nhìn chằm chằm với ánh mắt hằn học, giận dữ, nhưng không ai dám ra tay.
“Dừng lại đi…” Mộc Lâm Thâm giơ tay lên, khiến đám lưu manh đang ồn ào lập tức im bặt như tờ. Y ngồi xuống nhìn cái thằng đã bị đánh tới mặt mày thâm tím, giọng nói ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự lạnh lẽo khó tả: “Có cần tôi giải quyết không? Hoặc là tôi giải quyết, hoặc là cậu giải quyết với bọn họ.”
Người đó ú ớ vài tiếng, bò tới trước mặt Mộc Lâm Thâm rên rỉ thảm thiết: “Mộc gia, xin anh giải quyết cho…”
Vị soái ca này chính là Mộc thiếu gia, người thời gian qua danh tiếng nổi như cồn, trước giờ luôn dùng uy đức để thu phục lòng người. Đám người ngoài như bọn họ, nào dám chọc vào những con rắn độc hoành hành bá đạo ở địa phương.
“Vậy ai là người dẫn đầu, ra đây… Hay là cậu?” Mộc Lâm Thâm hỏi. Người kia rùng mình, ánh mắt vô thức liếc nhìn lên tầng trên, rồi cúi đầu nói: “Chính là tôi ạ.”
Mộc Lâm Thâm cười khẩy: “Chà chà, thật chẳng ra cái gì. Đánh nhau thôi mà đã sợ đến vậy, còn định giành miếng ăn từ miệng cọp à? Kẻ đưa ra chủ ý còn không dám đứng ra, các cậu còn mong gì mà đoàn kết làm việc?”
“Là tôi…” Vừa dứt lời, một người đứng ra, từ trên lầu chậm rãi bước xuống, nhìn chằm chằm vào Mộc Lâm Thâm với ánh mắt hằn lên căm hận, nghiến răng ken két nói: “Trên mặt đất đâu có ghi tên các anh, tại sao chúng tôi chỉ làm kiếm chút tiền mà các anh lại đến đánh người?”
Đó là một nam nhân khoảng ba mươi tuổi, nhìn đôi tay thô ráp, gương mặt đen sạm và vóc dáng gầy guộc, tiều tụy, đoán chừng là hắn đang cố gắng thay đổi cuộc sống cùng khổ của mình nên mới phải dùng đến thế cùng đường này.
Mộc Lâm Thâm từ từ đứng dậy, nhìn chằm chằm vào hắn ta một lúc lâu, rồi nói một cách chậm rãi: “Không ai cản anh, anh cứ việc tiếp tục làm… thậm chí có thể làm lớn hơn nữa. Chúng tôi có thể rút hết khỏi các khách sạn ở khu vực đường Chính Dân này, các anh có hứng thú tiếp quản tất cả không?”