Đám bảo vệ cứng đờ, chẳng ai dám bước tới. Vừa nghe thấy tiếng gọi đồn công an, lại lôi tên du côn già Lão Qua ra làm lá chắn, còn tên bảo vệ nào dám không thức thời nữa chứ? Đám thủ hạ chỉ biết do dự, còn kẻ cầm đầu thì run lẩy bẩy, bởi đối thủ có chỗ dựa vững chắc, hắn đã sợ đến phát khiếp rồi.
Rầm! Mộc Lâm Thâm vỗ mạnh bàn đứng lên, khí thế tăng vọt, đôi mắt trợn trừng gằn giọng rống:
“Xông vào đây! Cứ nhè Mộc gia tao mà đánh này! Thằng nào không dám vào thì thua cả lũ gái làng chơi đứng đường... Mẹ kiếp chúng mày! Không biết chữ chết viết thế nào sao? Dám đánh huynh đệ của tao... Đánh đi, chúng mày đánh tao xem!”
Gã vừa gầm lên vừa chỉ vào đầu mình, bắt chước dáng vẻ hung tợn của Ngốc Đản khi đối diện với đám đa cấp làm loạn. Có lẽ là do đã nhập tâm quá đỗi vào tình thế, dù tay không tấc sắt, nhưng gã lại toát ra một sức mạnh ngàn cân, khiến cho từng tên bảo vệ trước mặt đều run rẩy, kinh hãi đến tột độ. Khuôn mặt điên loạn, hung ác ấy, thậm chí ngay cả đám huynh đệ Hồ Lô cũng phải rùng mình.
Đây chính là khí thế.
Kẻ công tử bột số phận chạm đáy, nỗi phẫn uất dồn nén trong lòng bỗng bùng lên thành khí thế ngút trời, vô tình đã xoay chuyển số mệnh.
Một tên bảo vệ khôn ngoan hơn đã lén lút chuồn ra ngoài báo cáo. Trong phòng, không khí bế tắc đến ngạt thở, chẳng ai dám hành động, chỉ có tiếng Mộc thiếu gia gầm gừ, chỉ thẳng mặt đám bảo vệ mà mắng chửi như mắng con cháu trong nhà. Có kẻ thì thầm báo cho tên cầm đầu về ác danh của Lão Qua. Tình thế xoay chuyển nhanh chóng, tên bảo vệ cầm đầu đã vội vã bỏ chạy.
Không lâu sau đó, một người đàn ông vận vest chỉnh tề, đeo kính, tự xưng là quản lý khách sạn, vội vã chạy tới. Hắn cúi đầu khúm núm trước mặt Mộc thiếu gia, miệng liên tục léo nhéo những lời đường mật. Không chỉ trả lại điện thoại và số tiền bị cướp, mà còn phải bồi thường thêm hai ngàn đồng tiền an ủi, thì mấy người bọn họ mới chịu bỏ qua mọi chuyện.
“Lão Qua là kẻ nào?” Vị giám đốc gằn giọng hỏi tên bảo vệ:
“Là một tên lưu manh già khét tiếng ở khu Thương Cơ đó, thưa ông.” Một tên bảo vệ từng lăn lộn giang hồ lắp bắp đáp.
“Kẻ nhét thẻ là người của lão ta sao?”
“Vâng đúng vậy, lão ta mở quán KTV, trong tay nuôi không ít ‘gà móng đỏ’.”
Đang yên đang lành bỗng dưng lại bị tố cáo, hóa ra là vì cái chuyện tày đình này! Vị giám đốc tức điên người. Chuyện này vốn dính dáng gì đến khách sạn đâu, lũ bảo vệ lại đi làm bảo kê cho đám gái kiếm tiền, chọc vào người khác, giờ tai họa đổ sầm lên đầu, ai mà chịu nổi cho thấu! Hắn ta tát liên tiếp mấy tên bảo vệ, gằn giọng rống vào mặt chúng:
“Tao đã dặn đi dặn lại chúng mày rồi, đừng bao giờ dây vào đám du côn xã hội, chúng ta làm ăn đàng hoàng, làm sao mà dây vào nổi chứ? Chuyện ngày hôm nay tao tổn thất bao nhiêu tiền, tất cả sẽ trừ thẳng vào lương của chúng mày!”
Vị giám đốc đùng đùng nổi giận bỏ đi, bỏ lại đám bảo vệ chịu uất ức từ cả hai phía, chúng ủ rũ như cà gặp sương, mặt mày xám xịt. Tiền lương tháng này coi như tiêu rồi, ai mà ngờ chỉ vì tát người ta vài cái mà lại chuốc lấy tai họa tày đình thế này chứ. Có nhà buồn thì ắt có nhà vui, đám người bước ra từ khách sạn thì hoàn toàn trái ngược. Chị Hồng cùng hai thằng nhóc nấp sau cột điện, thấp tha thấp thỏm, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đưa người tới hiệu thuốc để băng bó vết thương. Ai ngờ, mấy tên kia lại nghênh ngang bước ra, thậm chí còn nghe nói đòi được tiền bồi thường, khiến chị và lũ nhóc há hốc mồm kinh ngạc.
Thực ra, đám du côn ở tầng đáy xã hội luôn tự giác làm vật tế thần. Chuyện này dù có về kể với Lão Qua, lão ta cũng chẳng thèm ra mặt đâu. Chẳng qua chỉ là cái thằng đi nhét thẻ dạo, ai lại vì một kẻ tầm thường mà làm lớn chuyện lên cơ chứ. Bị đánh thì tự đi mua thuốc, bị bắt thì tự chịu, bị chém thì tự mò xuống lỗ mà nằm. Lần này, Mộc thiếu gia đã phá bỏ quy tắc ngầm ấy, khiến đám du côn phải tâm phục khẩu phục.
“Mộc gia, vừa rồi làm tôi sợ đến chết khiếp!” Đại Hồ Lô, lúc nào không hay, đã thay đổi cách xưng hô.
Nhị Hồ Lô vẫn còn thấy người lành lạnh, trong phòng đổ không ít mồ hôi hột, giờ ra đường gặp gió, gã run cầm cập từng chập: “Mộc gia, sau này xin đừng làm như thế nữa. Bọn thương nhân kia mà chơi liều tố cáo chúng ta, thì chúng ta sẽ vào tù bóc lịch hết.”
Hai huynh đệ gã đã sống ở đáy xã hội một thời gian không hề ngắn, thấu rõ mọi ấm lạnh nhân tình. Bởi vậy, việc Mộc thiếu gia ra tay vì huynh đệ đã khiến bọn họ vô cùng xúc động. Họ tự coi mình là loại cặn bã, chẳng ai thèm coi trọng họ là người.
Mộc Lâm Thâm không nói về chuyện đó nữa, mà quay sang dạy bảo: “Các anh phải động não một chút. Nếu chúng ta báo cảnh sát mà chẳng ai thèm đến, thì khi ấy tôi mới không dám dây vào. Nhưng vừa nói một tiếng, cảnh sát đã vội vàng tới bắt người ngay. Điều đó nói lên điều gì?”
Bị hỏi bất ngờ như vậy, huynh đệ Hồ Lô còn chưa kịp hiểu ra điều gì thì chị Hồng đã nhanh chóng ngộ ra, liền cất lời: “Chứng tỏ là chỗ dựa của bọn chúng không hề vững chắc.”
“Đúng vậy, các anh phải nhìn vào bức tranh toàn cảnh. Bây giờ, phong trào "đả hổ diệt ruồi", chống tham nhũng và lạm dụng quyền lực của chính phủ đang mạnh mẽ đến thế, ngay cả một trưởng thôn cũng phải rụt cổ lại, huống chi là một đồn trưởng đồn công an? Nếu bọn chúng không có chỗ dựa vững chắc, chắc chắn sẽ sợ rắc rối mà thôi.” Mộc Lâm Thâm giải thích thêm, đừng tưởng là dân đen thì những chuyện lớn của quốc gia không ảnh hưởng gì tới mình mà không cần quan tâm. Xã hội là một thể thống nhất, không biết lúc nào những kiến thức ấy sẽ hữu dụng, và lần này chính là một ví dụ điển hình:
Hay như trong giai đoạn họp lưỡng hội, các quán KTV, hộp đêm đều phải thu bớt việc làm ăn, tránh bị truy quét. Đừng dại mà làm bậy trong khoảng thời gian đó, nếu không sẽ "ăn đủ" ngay. Ngay cả đám công tử bột cũng phải giảm bớt việc tổ chức ăn chơi nữa là.
“Nhưng chẳng may gặp phải mấy kẻ liều lĩnh, chẳng phải chúng ta sẽ chịu thiệt thòi sao?” Nhị Hồ Lô vẫn chưa hết bàng hoàng sợ hãi.
“Anh ra ngoài đường mà gặp chuyện kiểu này, tốt nhất là nên nhịn. Đúng như anh nói, ai mà biết được có thể gặp phải thằng liều mạng nóng máu thì sao? Nhưng đối với loại bảo vệ lương ba cọc ba đồng, anh có hi vọng chúng dám liều mạng sao? Chẳng qua là bắt nạt đám người lạc lõng, đơn độc mà thôi. Một khi có tổ chức, có số đông kéo tới, bọn chúng sẽ nhũn chân ngay.” Mộc Lâm Thâm khịt mũi, tâm lý của đám bảo vệ này gã đã nắm rõ từ lâu rồi. Bọn chúng còn kém xa những kẻ bần cùng nhất, không nhà, không nghề nghiệp.
Dựa vào hai điểm phân tích sắc sảo này, cùng với việc ra tay bất ngờ, gã thật sự đã khiến phía khách sạn phải khiếp sợ. Mộc Lâm Thâm đưa toàn bộ số tiền bồi thường cho thằng nhóc bị thâm tím mặt mày. Thằng nhóc không dám nhận, gã liền nhét vào tay nó. Cuối cùng, nó cảm động đến mức không nói nên lời, vỗ ngực đảm bảo: “Mộc gia, ngày mai tôi sẽ gọi thêm vài người bạn dưới quê lên đi theo anh!”
Mộc Lâm Thâm nhìn thằng bé với ánh mắt thương hại, lắc đầu ngao ngán. Đúng là hết nói nổi.