Không một ai hay biết rằng, cái đám cá lọt lưới kia đã được đầu mục mới dẫn đầu, lầm lũi lên đường bỏ trốn rồi.
Bọn họ thuê một chiếc xe du lịch hạng trung, loại xe trọn gói chở được mười sáu người, điểm đến là thành phố Thượng Hải. Trên xe gồm chín thành viên cốt cán do Đại Hồ Lô cầm đầu, và ba má mì dưới trướng chị Hồng, tất cả đều được Mộc Lâm Thâm gọi tập hợp khẩn cấp, rút lui thần tốc. Hắn đã khôn khéo tận dụng chiêu thức vận chuyển người của bọn đa cấp, thành công lợi dụng khe hở thời gian mỏng manh để đưa tất cả thoát đi.
Trên xe, Đại Hồ Lô liên tục gọi điện và nghe những cuộc gọi liên hồi, nghe đám đàn em ở lại Hàng Châu báo cáo: công ty vận tải Thần Ưng đã bị lục soát, Mao ca bặt vô âm tín. Công ty cho thuê xe cũng đã bị kiểm tra, Mã gia đã bị bắt giữ. Còn về Qua ca, người thường ngày vốn là trụ cột của cả bọn, giờ lại hoàn toàn mất liên lạc, như bốc hơi khỏi mặt đất. Đặc biệt, báo cáo còn nói cảnh sát đã ập vào nhà của Đại Hồ Lô và Nhị Hồ Lô. Hai huynh đệ này sợ đến toát mồ hôi lạnh, sống lưng rờn rợn. Toàn bộ hành lý cuỗm được ở sân bay hai hôm trước, tất cả đều đang nằm chình ình trong nhà. Thế này thì xong đời rồi!
Chị Hồng vội gọi điện cho Tiểu Linh, cô bé thường ngày chịu trách nhiệm chăm sóc Lão Qua, chắc chắn sẽ bị cảnh sát mời lên làm việc. Chị ta liền dặn dò cô bé vài câu đối phó. Chuyện của Tiểu Linh không quá nghiêm trọng, dù sao cô bé cũng là cư dân mới ở thôn Thương Cơ, lý lịch trong sạch, không giống cái đám giang hồ vặt vạ của họ. Chỉ cần đừng để cảnh sát lừa gạt, khai ra những điều không nên nói là được; bất kể chúng hỏi gì, cứ khăng khăng không biết, không liên quan là đủ. Điều không nên nói tất nhiên là chuyện quay số trúng thưởng tại công viên chứ còn gì nữa. Chị Hồng xót xa nhìn cơ nghiệp đang ăn nên làm ra của mình, giờ đây tan tành như mây khói. Không phải vì cảnh sát kiểm tra, mà là do ban quản lý công viên đã thấy lợi nhuận quá béo bở, nên đã thu hồi lại quyền kinh doanh, tự mình nhảy vào khai thác.
Đợi đến khi Tiểu Linh báo tin cảnh sát cũng đã gõ cửa nhà cô bé, chị Hồng vỗ đùi thùm thụp, khóc lóc than vãn: “Trời ơi, có để cho người ta sống yên không vậy... Chuyện làm ăn còn chưa kịp bén rễ, sao cảnh sát đã rước đến tận cửa rồi!”
"Trật tự! Trật tự! Mọi người trật tự cả đi." Mộc Lâm Thâm hiện giờ uy tín như núi, nên hắn vừa cất tiếng, cả đám lập tức im phăng phắc, không một tiếng động.
Bình thường chẳng làm điều gì ra hồn, nên khi bị cảnh sát sờ gáy, không ai biết rốt cuộc mình đã gây ra tội tình gì mà bị truy lùng.
Đại Hồ Lô vẫn còn run rẩy: "Mộc thiếu gia, nếu không có cậu nhắc nhở, bây giờ chúng ta đã bị tóm gọn cả ổ rồi. Làm sao cậu biết được?"
"Sáng nay tôi vừa ngủ dậy thì Hắc Cương gọi điện báo tôi đến công ty Mao ca. Vì chưa kịp ăn sáng nên tôi ghé vào quán bánh bao trước cổng công ty, đụng mặt một đám cớm lầm lũi... Mẹ kiếp, nếu tôi đến sớm hơn một bước, chắc chắn cũng đã bị tóm gọn rồi!" Mộc Lâm Thâm giải thích.
"Nhưng mà công ty vận tải của Mao ca thì có dính líu gì đến chúng ta chứ?" Nhị Hồ Lô không hiểu. Mộc Lâm Thâm quay đầu nhìn chị Hồng. Chị ta liếm môi, ánh mắt chợt lảng tránh, khẽ đáp: "Tôi... tôi cũng không biết gì cả."
"Tình hình đã đến nước này, chúng ta cứ liệu trước vẫn hơn. Mao ca và Mã gia là huynh đệ kết nghĩa, Qua ca và hai người họ cũng là huynh đệ vào sinh ra tử. Chẳng phải mọi người đã nói rồi sao, một người gặp nạn, chắc chắn sẽ kéo theo cả đám chìm nghỉm. Cảnh sát một khi đã ra tay, chúng sẽ nhổ cỏ tận gốc. Muốn tìm ra sơ hở, chắc chắn sẽ bắt đầu từ những con tôm tép nhỏ bé như chúng ta... Lúc tôi quay về mà không thể liên lạc được với Qua ca, tôi đã linh cảm có chuyện chẳng lành rồi, cho nên mới thông báo cho mọi người nhanh chóng rút lui." Mộc Lâm Thâm nói giọng nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh: "Tình hình này không đùa được đâu, đừng ai mang tâm lý cầu may." Cây đổ bầy khỉ tan, đạo lý này ai ai cũng tường tận. Nhưng lần này Mộc Lâm Thâm không màng hiểm nguy, không tự mình bỏ chạy mà quay lại cứu mạng mọi người. Hành động nghĩa khí này đã hoàn toàn thu phục những kẻ lang bạt này. Thằng nhóc Lưu Dương, vẫn còn mơ mộng về một cuộc sống hạnh phúc tươi sáng vào ngày mai, rụt rè hỏi Mộc Lâm Thâm: "Mộc thiếu gia, vậy Phan ca đâu rồi? Anh ấy đã nói một hai ngày sẽ về mà, giờ chúng ta lại chạy cả thế này..." "Lúc này thì ngay cả anh ruột cậu cũng đừng nên nghĩ tới nữa. Chắc chắn là đã xảy ra chuyện rồi, còn cần phải nói thêm sao?" Mộc Lâm Thâm thầm lo lắng. Bọn cảnh sát kia ra tay là hốt trọn ổ, nếu cái băng nhóm này mà tan rã, chẳng phải mình lại rơi vào cảnh thất nghiệp sao?
Cái thất nghiệp mà hắn nhắc đến không phải là việc làm nội tuyến, mà là cơ nghiệp làm ăn của chính hắn. Nhưng mà bây giờ phải sắp xếp thế nào đây? Mười mấy người, nhỏ thì có trẻ vị thành niên, lớn thì người trung niên, lão niên, không phải những tên lưu manh vặt thì cũng là má mì già dặn... Đột nhiên, Mộc thiếu gia chợt nhận ra mình vừa làm một chuyện cực kỳ ngu xuẩn. Bản thân còn chưa lo xong, giờ lại dẫn theo cái đám người này thì sống sao nổi? Mẹ kiếp, đúng là một gánh nặng khổng lồ! Đã thế đúng lúc này Đại Hồ Lô còn lên tiếng: “Mộc thiếu gia, không còn gì để nói nữa. Huynh đệ chúng tôi sẽ theo cậu mà thôi, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Nể cậu nghĩa khí như vậy, Hồ Nhất Minh này xin được phục cậu!”
Nhị Hồ Lô hưởng ứng theo: "Đúng đấy, cái đám lão đại kia chỉ biết lo thân mình, chạy trốn mà chẳng thèm báo một tiếng. May mà Mộc thiếu gia coi chúng ta là huynh đệ. Mọi người thấy rồi đấy, nguy nan mới thấy chân tình, đây mới chính là huynh đệ thực sự!"
Hai cái gã này bình thường nói năng toàn gây cười, nhưng hôm nay lại khiến người ta phải rưng rưng. Mấy bà má mì kia, chẳng rõ là thật lòng hay giả dối, nhưng ngàn vạn lời nói cũng quy về một câu gan ruột: "Mộc thiếu gia à, mấy chị em phụ nữ yếu đuối này, đầu nhờ cả vào cậu đó!"
Giữa những tiếng khóc bi thương, những tiếng kêu thảm thiết xé lòng, Mộc thiếu gia nghe mà lòng quặn thắt, khóc không ra nước mắt. Giờ sao hắn nỡ bỏ lại cái đám người khốn khổ này mà chạy trốn nữa đây? Khi chiếc xe du lịch lao nhanh trên đường cao tốc, rời khỏi địa giới thành phố Hàng Châu, cùng lúc ấy, Thân Lệnh Thần, trong chiếc xe cảnh sát, cũng đang phóng bạt mạng về phía Hàng Châu. Trên đường đi, hắn nghe được thông báo ban đầu về vụ án từ cấp dưới cũ. Đội năm cảnh sát hình sự Hàng Châu, do Trần Thiếu Dương dẫn đầu, đã ra tay. Đó là một đội lớn, gần như đã tóm gọn toàn bộ băng nhóm của Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình. Nghe đến đây, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi buồn rười rượi. Tất cả những sắp xếp tỉ mỉ, những tính toán công phu, giờ đây đã tan thành mây khói. Bao nhiêu tâm huyết, e rằng đã đổ sông đổ biển...