Ba người đàn ông lần lượt bước vào căn phòng. Cánh cửa vừa khép sập, người phụ nữ bấy giờ mới chậm rãi ngẩng đầu. Gã đàn ông – kẻ khao khát tình tự – vừa thoáng nhìn đã thất thanh thét lên. Đây mà là mỹ nữ ư? Bà ta già hơn cả mẹ hắn, khuôn mặt vàng vọt, đôi mắt lồi ra một cách gớm ghiếc. Dù son phấn trát dày cộp, bà ta trông cũng phải ngoại tứ tuần. Mọi háo hức và dục vọng trong lòng gã bỗng chốc hóa thành cơn phẫn nộ bùng cháy. Gã chỉ tay, gằn giọng rống lên: “Ra ngoài! Ra ngoài ngay! Tôi không chơi nữa!”
“À, đại ca không ưng bụng à… Ra ngoài, ra ngoài đi!” Đại Hồ Lô hả hê, vội vã xua Chị Hồng ra ngoài. Gã ta chỉ sợ khách nhìn trúng, chứ chẳng mảy may lo lắng việc bị từ chối.
Chị Hồng lả lướt lắc hông bước ra, còn liếc gã một cái đầy gợi tình, khiến kẻ đối diện ghê tởm muốn nôn ọe. Bà ta õng ẹo: “Người ta đợi ở cửa nha.”
“Ọe!” Gã đàn ông nôn khan mấy tiếng, tay ôm ngực cố trấn tĩnh. Đúng là cái giọng õng ẹo gã đã nghe qua điện thoại, nhưng còn người thì… Gã rùng mình kinh tởm khi nhớ lại lúc nãy trong nhà tắm, mình đã từng ảo tưởng về một âm thanh đáng yêu như thế. Gã bực tức quăng mình xuống giường, nhưng cơn giận chưa nguôi, lại bật phắt dậy khi thấy hai tên khốn kiếp kia vẫn còn ở trong phòng. Gã quát: “Còn nói mỹ nhân Giang Nam quái gì chứ! Già hơn cả mẹ tôi, eo còn to hơn cả lừa!”
Nhị Hồ Lô nghiêm mặt đính chính: “Anh nói thế là quá khoa trương rồi. So với lừa thì rõ ràng là eo thon hơn một chút mà.”
“Cút đi, cút đi, không cần nữa!” Gã đàn ông bực bội phẩy tay xua đuổi. Đi sao được? Bây giờ mới là bắt đầu trò hay đấy! Nhị Hồ Lô cúi rạp người, cười khẩy nói: “Đại ca, nếu anh không cần thì chúng tôi cũng không ép, chuyện này thực sự không ép được.”
“Các anh có ép tôi cũng không chơi!” Gã đàn ông mặt mày hầm hầm, u ám. Mẹ kiếp, biết là không thể tin quảng cáo được, nhưng ít ra cũng phải được bảy phần chứ. Đằng này là mười phần trừ đi bảy rồi!
“Vâng vâng, chuyện này không nói nữa. Chúng tôi cũng không thu phí dịch vụ của anh… nhưng anh em chúng tôi cũng không thể chạy không công được. Anh ít nhiều cũng phải trả tiền xăng xe chứ, đúng không ạ? Không nhiều đâu, chỉ 500 đồng thôi.” Nhị Hồ Lô xòe bàn tay chai sạn ra, bắt đầu rỉ rả bàn chuyện làm ăn.
“Cái gì? 500 à? Con mẹ nó! Chơi gái cũng chỉ 500, không chơi cũng 500 à?” Gã đàn ông máu nóng xộc lên đầu, gầm gừ quát tháo.
“Đúng rồi đó, đại ca, hay là anh chơi một phát đi. Đằng nào chẳng thế, không chơi cũng phí mà. Chúng tôi đợi, xong việc rồi mới thu tiền, được không?” Đại Hồ Lô nói thẳng tuột, giọng đầy vẻ khiêu khích.
“Con mẹ nó… Tao hiểu rồi! Mẹ kiếp, chúng mày gài bẫy tao đây phải không? Chúng mày gọi một con mụ già như mẹ tao đến, con mẹ nó, tao chơi được à?” Gã đàn ông hùng hổ bước tới. Gã đã hiểu ra. Bọn chúng cố tình kiếm một ả đĩ nát đến đây, dù chơi hay không chơi, gã cũng sẽ bị tống tiền.
Đại Hồ Lô và Nhị Hồ Lô không nói thêm lời nào, cởi phăng cúc áo, xắn tay áo lên, để lộ thân hình vằn vện rồng hổ. Cả hai gã đều trọc lốc, khuôn mặt hung tợn đến rợn người. Không cần bất kỳ lời đe dọa nào, chỉ riêng bộ dạng ấy cũng đủ khiến gã đàn ông lùi lại mấy bước, tim đập thình thịch.
Đại Hồ Lô bóp khớp tay “rắc rắc” một tiếng khô khốc: “Huynh đệ, chỉ lấy chút tiền lộ phí thôi, không tính là “xẻo” anh đâu. Do anh không chơi, chứ đâu phải chúng tôi không cho anh chơi.”
Nhị Hồ Lô rút điện thoại di động ra, màn hình lạnh lẽo lóe lên: “Huynh đệ, nếu không anh báo cảnh sát đi. Chuyện vừa rồi chúng tôi đã ghi hình lại. Mấy anh em chúng ta cứ tới đồn công an, nói rõ trắng đen xem ai đúng ai sai. Làm gì có chuyện để người ta chạy xa đến thế mà không cho chút lộ phí nào, phải không?”
“Thời gian quý giá, đi luôn đi, không cần gọi điện nữa.” Đại Hồ Lô thúc giục, giọng đều đều như lưỡi dao cạo.
“Mau lên, chúng tôi còn phải tới nhà tiếp theo nữa.” Nhị Hồ Lô bực dọc nói, ánh mắt sắc lẻm quét qua gã đàn ông.
Gã đàn ông cứng họng, người cứng đờ. Gã biết mình đã bị gài bẫy, nhưng chẳng lẽ lại đi báo công an thật ư? Số tiền này bỏ ra cũng quá đỗi oan uổng, gã không cam lòng. Thế là gã dây dưa cò kè, chỉ muốn trả 300 thôi.
Đại Hồ Lô tỏ vẻ vô cùng khó chịu, giọng hằn học: “Đừng giả nghèo. Có tiền tới đây “mây mưa” mà còn thiếu mấy trăm đó à? Mặc cả mấy trăm bạc, không thấy mất mặt ư?”
Nhị Hồ Lô cười khẩy, buông lời trêu chọc: “Đại ca này, hay là đổi cho anh người khác nhé? Lần này chúng tôi không lấy lộ phí, làm ăn có tâm chưa? Tắt đèn đi, một cái như nhau cả thôi!” “Thôi thôi, tôi trả tiền, các anh đi đi…” Gã đàn ông thấy hai tên này cứ dây dưa không ngại, sẵn sàng ngồi “tâm sự” qua đêm với mình. Thôi thì trả tiền để tống cổ chúng đi cho rảnh nợ. Con mụ kia vẫn còn đang lượn lờ trước cửa phòng. Lỡ may ai nhìn thấy thì nhục mặt biết chừng nào.
Lấy được tiền, Đại Hồ Lô và Nhị Hồ Lô hớn hở gọi Chị Hồng xuống lầu. Ra tới bãi đỗ xe, chúng vẫy vẫy năm tờ tiền đỏ chói, nghe tiếng giấy kêu phành phạch trong gió. Mộc Lâm Thâm khởi động xe, động cơ rền rĩ, rồi thuận miệng hỏi: “Còn sớm thế mà đã đi phát thẻ rồi à?”
“Chiều tôi để thằng thợ sửa ống nước nhét vào.” Đại Hồ Lô đáp, giọng nghe đầy vẻ tự mãn.
“Đừng nhét bừa bãi quá đấy. Mỗi số điện thoại chỉ chọn hai ba khách sạn thôi. Đừng để khi phía tây gọi điện thoại thì anh lại đang ở phía đông, chạy đi chạy lại phiền toái lắm.” Mộc Lâm Thâm dặn dò.
“Đúng, đúng, làm việc phải chú trọng hiệu suất.” Nhị Hồ Lô gật gù tán đồng.
Đại Hồ Lô liếc nhìn điện thoại, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt: “Này, này, Kê ca gọi chúng ta đi. Sao giờ, hay là tới đó trước?”
“Có quen không thế? Đừng tùy tiện nhận lời người ta.” Mộc Lâm Thâm hỏi. Trong khu vực này, đám chăn gái đều gọi nhau là Kê ca, nên đây không phải là tên riêng. Có bao nhiêu Kê ca, Tiểu Mộc cũng chẳng rõ.
“Mộc thiếu gia, quen lắm chứ! Hắn còn từng đánh nhau với chúng tôi mà. Hắn luôn muốn đưa gái vào khách sạn Trung Bắc nhưng không tài nào vào được. Nếu không phải nghe nói chúng ta hôm trước giúp Nhị Đạo, thì hắn đã chẳng tới tìm. Nếu vào được khách sạn Trung Bắc, mỗi ngày ít nhất phải thu được chừng này này.” Đại Hồ Lô hưng phấn xòe năm ngón tay ra, ý nói Kê ca cũng đã hứa cho chúng số tiền đó.
5000 đồng, thế cũng đáng. Mộc Lâm Thâm gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ tính toán: “Được!”
Hai huynh đệ Hồ Lô thấy Mộc Lâm Thâm đồng ý thì mừng rỡ ra mặt. Bấy giờ Chị Hồng mới biết, té ra người lái xe chính là Mộc thiếu gia vang danh gần đây. Trong lòng bà ta kích động không thôi, nhìn Mộc Lâm Thâm đầy thâm tình, cất giọng thổ lộ: “Mộc thiếu gia, tôi còn mấy chị em không có đường kiếm ăn, hay là tôi gọi cả tới, thiếu gia giúp họ kiếm bát cơm nhé…”